Chương 20: Bạch nguyệt quang đang chạy trốn của bạo quân cố chấp 20
"A Diên?"
"Ta đây."
"..."
Không hiểu Quý Diên đang giở trò gì.
Rõ ràng vừa nãy còn lấy đầu người ra dọa nàng.
Quý Diên dẫn Thời Dao cưỡi ngựa vòng quanh trường đua rất lâu, Thời Dao cảm thấy lòng dạ mình rộng mở hẳn, tâm trạng cũng dần tốt lên.
Ở hiện đại nàng chưa từng cưỡi ngựa, giờ được cưỡi khiến nàng thấy vô cùng mới lạ.
Nàng bỗng muốn tự thử một lần, Quý Diên đưa dây cương cho nàng.
Thời Dao tự tin điều khiển con ngựa.
Rồi suýt nữa cả hai ngã nhào khỏi lưng ngựa, may mà Quý Diên phản ứng nhanh, kịp thời kéo dây cương lại.
Sau phen hú vía, Quý Diên mặt đen sì: "Sau này ta sẽ dạy nàng, tuyệt đối không được một mình cưỡi ngựa."
Thời Dao gật đầu như gà mổ thóc.
Sau đó Quý Diên lại dẫn nàng đến một cung điện hẻo lánh, chính là cung điện mà trước kia Thời Dao lén uống say rượu.
Nàng có chút kỳ lạ.
"Bệ... A Diên, chàng dẫn ta đến đây làm gì?"
Nàng vốn định gọi "bệ hạ", nhưng Quý Diên lạnh lùng nhìn nàng, nàng biết điều đổi cách gọi.
Hắn không nói gì, dẫn nàng đến một chiếc bàn đá trong sân, ra hiệu cho nàng ngồi xuống.
Trên bàn đá bày mấy vò rượu ngon, hương rượu nồng nàn mê người.
"Không phải nàng thích uống rượu sao?" Hắn nói, "Trẫm mời nàng uống."
Bạo quân mời nàng uống rượu?
Rượu đoạn đầu?
Thời Dao không bình tĩnh nổi.
"Bệ hạ, thật ra hôm đó là ngoài ý muốn, ta thật sự không thích uống rượu."
"Vậy thì tiếc quá, rượu này cực kỳ khó kiếm, trẫm cũng tìm rất lâu mới có, người thường không có phúc được nếm đâu."
Nói rồi Quý Diên nhấp một ngụm.
Thời Dao khó khăn nuốt nước bọt, ngửi hương rượu, đúng là loại rượu ngon hiếm có.
Hay là nhấp một chút thôi?
...
"A Diên, chén này ta cạn, chàng tùy ý." Thời Dao uống một hơi cạn sạch, dáng vẻ phóng khoáng sảng khoái vô cùng.
"..."
Quý Diên không ngờ Thời Dao còn phóng khoáng hơn hắn tưởng. Hắn đã chắc chắn, vẻ rụt rè ngoan ngoãn thường ngày của Thời Dao đều là giả vờ.
Đây mới là con người thật của nàng.
Nhưng mà.
Dù giả tạo, yếu đuối hay phóng khoáng, hình như kiểu gì nàng cũng hấp dẫn hắn.
Quý Diên cười nhẹ, nhìn nàng uống đến mức hai má ửng hồng như nụ hoa chớm nở, rõ ràng đã say.
Trong mắt hắn lóe lên tia ranh mãnh.
Đến lúc rồi.
Rượu vào lời ra.
"Kể cho ta nghe chuyện giữa nàng và ta ở thời không kia đi." Hắn dẫn dắt từng bước.
Thời Dao cảm thấy toàn thân vô lực, nàng chống đầu, cười ngốc nghếch.
"Cái này à, ta kể cho chàng nghe ta..." Hai mắt nàng mơ màng, dần bước vào cái bẫy Quý Diên giăng sẵn mà không hề hay biết.
"Thì ra là vậy." Quý Diên cười dịu dàng, nhưng ánh mắt lạnh như băng.
Đáng chết, tên kia lại dám làm vậy, hắn còn chưa từng làm thế với Thời Dao.
Sao hắn ta có thể nhận được nhiều sự chú ý của Thời Dao đến vậy.
Khí tràng quanh vị bạo quân đột nhiên lạnh buốt.
Hắn đang ghen với chính mình, ghen với một bản thể khác của mình.
Thời Dao bỗng thấy lạnh, không khỏi rùng mình.
Nàng lẩm bẩm: "Lạ thật, sao tự nhiên lạnh vậy?"
Quý Diên thu lại khí tràng băng giá, trong mắt đầy ghen tuông, nhưng giọng nói lại dịu dàng như gió: "Dao Dao kể tiếp đi, ta còn muốn nghe."
Thời Dao mơ mơ màng màng, cái miệng nhỏ không ngừng nghỉ, nói liên tục, Quý Diên bảo gì nàng nói nấy.
Quý Diên thỉnh thoảng đáp lại, nàng càng nói hăng say.
Nhưng nàng không thấy ánh mắt Quý Diên ngày càng ghen tị, nhìn nàng ngày càng sâu thẳm.
Cứ thế, nàng trò chuyện với Quý Diên suốt nửa đêm.
Phần lớn là nàng nói một mình.
Sau đó Thời Dao thật sự quá buồn ngủ, không biết từ lúc nào đã ngủ thiếp đi.
Không biết ngủ bao lâu.
Vì uống rượu, nàng ngủ rất mê man, đến khi tỉnh dậy, nhìn trần nhà quen thuộc mà xa lạ trước mắt, nàng có chút ngơ ngác.
Sao nhìn không giống phòng nàng?
Trang trí xa hoa mà kín đáo, mùi long diên hương trong phòng đều nhắc nàng.
Đây là tẩm cung của Quý Diên.
Vậy nàng đang nằm là... giường của Quý Diên?
Trời ơi, long sàng!
Thời Dao giật mình vội vàng ngồi dậy, sao nàng lại nằm ở đây.
Nàng vội nhìn quanh, trong phòng không một bóng người, nhìn thời gian bên ngoài, Quý Diên hẳn đã vào triều nghị sự.
Nàng xoa huyệt thái dương, đầu óc có chút rối loạn.
Hôm qua uống rượu, rồi say, rồi Quý Diên hỏi nàng...
Cáo già!
Thời Dao phản ứng lại.
May mà nàng chưa nói ra quá nhiều chuyện về nhiệm vụ, Quý Diên chủ yếu hỏi nàng về cuộc sống thường ngày với một Quý Diên khác.
Khó xử thật.
Nàng chạy trốn về phòng mình.
Rửa mặt cho tỉnh táo, rồi ra sân quét lá, lau bàn ghế, để mình có việc làm, không nghĩ lung tung.
Tiểu Lục, bao giờ ngươi mới về đây?
Nàng khổ sở nghĩ.
Nàng phải nhanh chóng rời khỏi thời không này để đi cảm hóa Quý Diên ở thời không khác, càng ở lâu với bạo quân Diên càng có tình cảm, nàng sợ ở thêm nữa sẽ không nỡ rời đi.
Còn Quý Diên trên triều đường lúc này, ngoài mặt chăm chú nghe quần thần dâng tấu, trong lòng đã sớm thất thần.
Làm sao mới giữ được nàng lại.
Trong lòng hắn có chút bực bội.
...
Ước chừng Quý Diên đã tan triều, Thời Dao nên đến thư phòng mài mực cho hắn.
Nàng đẩy cửa, bên trong đứng một nam tử tuấn mỹ.
Kiểu ngoại hình của hắn trái ngược với Quý Diên, Quý Diên có vẻ ngoài đầy tính công kích, lạnh lùng cao ngạo. Còn hắn thuộc kiểu "mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song".
Đôi mắt hắn là đào hoa nhãn đẹp đẽ, cong cong, luôn mỉm cười với người khác, khiến người ta không khỏi chìm đắm trong sự dịu dàng ấy.
Thời Dao lóe lên vẻ kinh diễm trong mắt.
Hắn thấy Thời Dao, mỉm cười gật đầu.
"Ngươi là ai, sao lại ở trong thư phòng của bệ hạ?" Thời Dao nói.
Hắn sững người, kịp phản ứng thì dịu dàng cười.
Hắn không vì đối phương là cung nữ mà xem nhẹ, kiên nhẫn giải thích.
"Ta tên Sở Dịch, là thừa tướng nước Vũ, bệ hạ gọi ta đến thư phòng nghị sự."
Thừa tướng?
Thời Dao vừa định hành lễ.
Khoan đã! Sở Dịch?
Cái tên nghe quen quen.
"Đại nhân, mạo muội hỏi một câu, quê ngài có phải ở Ô Thành không?" Thời Dao bỗng hỏi.
"Đúng vậy, cô nương lẽ nào là đồng hương của Sở mỗ?"
Thời Dao kích động: "Đại nhân có phải có một người đính ước từ nhỏ, nàng ấy ở Đào Thành?"
"Đúng, sao cô nương biết?" Sở Dịch lóe lên vẻ nghi hoặc.
"Ta..."
"Sở tướng, hôm nay trẫm có việc khác, ngày mai lại đến." Một giọng nói trầm thấp lạnh lẽo truyền đến.
"Vâng." Sở Dịch rời đi, khi đi không động thanh sắc nhìn Thời Dao hai lần.
Còn Thời Dao vẫn chìm trong chấn động lớn.
Sở Dịch, chẳng phải chính là tên mập nhỏ đã đính ước với nàng sao?
Những năm qua Sở Dịch đã trải qua những gì, thay đổi lớn đến mức khó hiểu.
Còn làm thừa tướng nước Vũ.
Lột xác hơi bị dữ dội, Thời Dao cảm thán.
"Nhìn trúng rồi?" Quý Diên thong thả nói.
"Ta không xứng."
"..."
Lại là một ngày bị nữ nhân này chọc tức.
Quý Diên có chút tức tối ngồi xuống ghế: "Mài mực."
Thời Dao gật đầu, ngoan ngoãn đi mài mực.
Hai người đều không nhắc đến chuyện tối qua, không hẹn mà cùng chọn im lặng.
Hai người dưới cùng một mái nhà, mỗi người ôm một tâm sự.
Cứ thế trải qua một ngày hài hòa mà kỳ quái yên tĩnh.
Đến tối, sự bình yên này bị phá vỡ.
"Buông ta ra, Quý Diên chàng làm gì vậy!"
"Đừng động đậy."
Quý Diên một tay ôm lấy nàng, ném lên chiếc giường mềm mại rộng lớn kia.
