Chương 31: Bạch Nguyệt Quang Bỏ Trốn Của Bạo Quân Cố Chấp (31)
"Sở Dịch ca ca, không chơi thêm mấy ngày nữa sao?"
"Mấy ngày nay chơi với muội và Quý Diên rất vui, nhưng nhà còn cần ta, phải về sớm thôi. Đợi sau khi ta thi xong sẽ dẫn hai người đến Ô Thành chơi."
Sở Dịch ôn hòa nói, định xoa đầu Thời Dao, nhưng vừa đưa tay ra đã bị Quý Diên gạt phăng.
"Ha ha, ta không chạm vào Dao Dao muội muội là được chứ gì, Diên huynh đừng giận."
Mấy ngày nay Sở Dịch ở chung với Quý Diên nên cũng hiểu phần nào về hắn. Thời Dao chính là điểm yếu của hắn, không thể chạm, không thể sờ.
Nhưng nói thật, Quý Diên là người không tệ. Chỉ cần không liên quan đến Thời Dao, Quý Diên đối với hắn vẫn khá thân thiện.
Trong lòng hắn vô cùng kính phục Quý Diên. Quý Diên tuyệt đối là người đáng để đi theo, hiểu được chí hướng của hắn.
Đôi khi Quý Diên còn chỉ điểm hắn vài câu. Những chuyện trước kia hắn thấy khó hiểu, Quý Diên chỉ nói ba câu hai lời đã khiến hắn bừng tỉnh.
"Hậu hội hữu kỳ." Hắn nói với Quý Diên, trong giọng mang theo chút kính trọng.
"Hậu hội hữu kỳ." Quý Diên hiếm khi đáp lại.
Thời Dao nhìn cảnh tượng hòa hợp trước mắt, vô cùng hài lòng.
Mối quan hệ quân thần đã được hàn gắn thành công.
Sau này gặp lại, có lẽ Quý Diên đã trở thành hoàng đế, còn Sở Dịch sẽ là trọng thần đắc lực của hắn.
Thời Dao vẫy tay tạm biệt Sở Dịch, nhìn xe ngựa hắn ngồi càng lúc càng xa cho đến khi biến mất.
Lần này chia tay, không biết bao giờ mới gặp lại, Thời Dao có chút không nỡ.
Trước khi đi nàng còn đặc biệt dặn dò Sở Dịch phải cẩn thận với người phụ nữ tên Quý Lam. Sở Dịch cười hì hì đồng ý, không biết có để trong lòng hay không.
Mấy ngày nay ba người bọn họ chơi với nhau thật sự rất vui, khoảng thời gian vô cùng thuần khiết. Nàng không muốn sau này Sở Dịch phải chịu tổn thương tình cảm. Thiếu niên ngoan ngoãn như bây giờ thật sự quá tốt.
"Đi thôi." Quý Diên nắm tay nàng.
Thời Dao thu lại suy nghĩ, gật đầu, theo hắn vào phủ.
Sao cảm giác giọng Quý Diên có chút vui vẻ nhỉ?
Quý Diên đương nhiên vui vẻ, kẻ chướng mắt cuối cùng đã đi rồi, hắn và Dao Dao lại có thể trở về thế giới hai người.
Khóe môi Quý Diên không thể khống chế được mà cong lên.
Hắn đã có thể tưởng tượng ra cuộc sống ngọt ngào sau này.
Nhưng hắn đã bỏ qua một điểm, kẻ cản trở hắn và Dao Dao sống những ngày tháng ngọt ngào chính là Thời phụ.
Mà hắn lại không thể làm gì Thời phụ. Quý Diên lần đầu tiên có cảm giác bất lực khi đối mặt với mọi chuyện, hắn có chút mơ hồ.
Làm sao để thu phục nhạc phụ đại nhân đây?
"Cửu Lệ, làm thế nào để lấy lòng nhạc phụ tương lai?"
"... Điện hạ, thuộc hạ cũng không biết." Cửu Lệ cảm thấy tai mình như nghe nhầm. Điện hạ tàn nhẫn vô tình lại bị nhạc phụ làm khó?
Khoan đã, nhạc phụ! Cửu Lệ không thể tin nổi, lẽ nào điện hạ thật sự động lòng với tiểu thư Thời gia? Giây phút này hắn cảm thấy thế giới thật huyền ảo.
Lạnh lùng như điện hạ, cũng sẽ yêu người khác sao?
...
Thời phụ tuy ngoài mặt làm khó Quý Diên, nhưng thực tế đã coi Quý Diên như con rể mà bồi dưỡng.
Dạy hắn làm ăn, dẫn hắn đến thương trường, giao cho hắn vài cửa hàng để quản lý, truyền dạy quy tắc trên thương trường, rõ ràng coi hắn như nửa đứa con để bồi dưỡng.
Quý Diên cũng không phụ kỳ vọng của ông, tiếp thu cực nhanh, trên thương trường lại như cá gặp nước. Mấy cửa hàng được giao làm ăn phát đạt, dần dần nổi danh khắp Đào Thành.
Thời phụ cảm khái, ông vẫn coi thường Quý Diên rồi. Thủ đoạn thương trường của Quý Diên còn lão luyện hơn cả ông. Nếu ông đối đầu với Quý Diên, chưa chắc đã thắng nổi.
Thời phụ lại có chút lo lắng, Quý Diên quá ưu tú, đứa con gái vừa lười vừa ham ăn của ông thật sự có thể quản được hắn sao?
Thời phụ lại vung tay, đăng ký cho Quý Diên một lớp nam đức nổi tiếng ở Đào Thành, để hắn biết rõ vị trí của mình, ngoan ngoãn làm con rể ở rể.
Quý Diên không phản đối sự sắp xếp của Thời phụ, ngoan ngoãn vào lớp nam đức. Sau một thời gian, Quý Diên được thăng làm lớp trưởng lớp nam đức, được thầy cô và bạn học trong học viện vô cùng yêu mến kính trọng.
Thời phụ hài lòng, đối với Quý Diên cũng không còn làm khó và bắt bẻ như trước, ánh mắt nhìn Quý Diên ngày càng hài lòng.
Quý Diên đạt được mục đích, thành công hòa hoãn quan hệ với nhạc phụ tương lai.
Cũng tạo nên một cảnh tượng vô cùng kỳ diệu: buổi sáng Quý Diên đến lớp nam đức học đạo làm chồng, giặt giũ nấu cơm kính yêu thê tử; buổi chiều trên thương trường tung hoành ngang dọc, giết chóc tứ phương.
Cửu Lệ không thể không khâm phục điện hạ của mình vì yêu mà hóa điên.
Không phải người thường có thể điều khiển được hai cuộc sống khác nhau giữa buổi sáng và buổi chiều.
Toàn bộ Đào Thành đều truyền tai nhau, con rể tương lai của Thời gia đạt điểm tuyệt đối về nam đức, lại còn là hung thần khiến người ta nghe danh đã sợ trên thương trường, ngoại hình lại vô cùng tuấn mỹ, khiến người khác ghen tị.
Khi Thời Dao biết những chuyện này thì Thời phụ đã coi Quý Diên như con nuôi rồi.
Nàng còn thắc mắc tại sao dạo này Quý Diên luôn bận rộn không thấy bóng dáng.
"Dao Dao, sao con còn để Quý Diên rót nước cho con? Quý Diên bây giờ là vị hôn phu của con, không phải người hầu của con." Thời phụ trách móc.
"Nhạc phụ, Dao Dao thế nào con cũng thích. Điều thứ nhất trong quy tắc nam đức: mọi việc đều lấy ý chí của phu nhân làm chủ." Quý Diên lạnh nhạt nói, nói xong liền rót cho Thời Dao một cốc nước ấm, còn tỉ mỉ pha cho Thời phụ một tách trà.
Thời phụ ngày càng hài lòng với con rể này, thử thách vừa rồi Quý Diên làm vô cùng tốt.
"..." Thời Dao lại ngơ ngác.
Vị hôn phu là cái quỷ gì?
Quý Diên từ khi nào trở thành áo bông nhỏ tri kỷ của cha nàng? Trước kia hai người họ chẳng phải như thuốc súng sao? Nàng – chiếc áo bông nhỏ thật sự – hình như đã thất sủng trong lòng cha rồi...
Khi nàng biết Quý Diên theo cha nàng làm ăn, lại còn làm rất giỏi, nàng có chút kinh ngạc.
"Ký chủ, có gì đáng kinh ngạc đâu. Quý Diên tương lai là người làm hoàng đế, chính trị quân sự đều đỉnh cao, hắn ở thương trường này coi như bị mai một tài năng rồi."
"Mình thật sự có thể làm bạch nguyệt quang của nhân vật đỉnh cao như vậy sao? Vậy mình thật lợi hại." Thời Dao cảm khái.
"..."
Thời gian trôi qua, năm tháng như thoi đưa.
Ba năm thoáng cái đã qua.
Ba năm nay Quý Diên thay đổi vô cùng lớn.
Chiều cao vọt lên, bây giờ đã cao hơn Thời Dao một cái đầu. Thân hình thon dài, lại vì luyện võ mà trở nên vô cùng rắn chắc.
Mỗi lần Thời Dao được Quý Diên ôm trong lòng, cảm nhận lồng ngực rắn chắc rộng lớn của hắn, hơi thở chiếm hữu mãnh liệt, nàng lại không nhịn được mà đỏ mặt.
Dung mạo Quý Diên cũng đã nở rộ, càng thêm sắc bén, khiến người ta say mê, giữa đôi mày càng lúc càng giống Bạo Quân Diên, khiến Thời Dao có chút hoảng hốt.
Đã ba năm kể từ khi rời khỏi Bạo Quân Diên. Nàng và Tiểu Lục đã bàn bạc, chỉ cần Bạo Quân Diên ở thời không đó gặp nguy hiểm tính mạng, Tiểu Lục sẽ đưa nàng xuyên hồn đến đỡ đao cho Quý Diên.
Đã xin trước quyền hạn từ hệ thống chính, đến lúc đó cũng sẽ không bị Cửu Thiên Huyền Lôi đánh.
Chỉ có điều, lo lắng của nàng vẫn thành sự thật.
Quý Diên ba năm nay ngoan ngoãn ở Đào Thành, không học nam đức làm ăn thì ở bên nàng, ở bên nàng, ở bên nàng.
Vậy Quý Diên khi nào mới về cung báo thù, khi nào mới giành được ngôi hoàng đế? Sao bây giờ hắn cứ nằm ỳ ở đây không chịu đi?
"Trong thế giới gốc, Quý Diên ở Đào Thành một năm là về hoàng thành ẩn núp rồi. Bây giờ đã ba năm, sao hắn không có động tĩnh gì?" Thời Dao trợn mắt nhìn trời.
"Mình nghĩ, có thể như Ngu Nhân Tiếu nói, nơi ôn nhu này của cậu đã mài mòn ý chí của Quý Diên. Quý Diên bây giờ có thể không muốn về đoạt ngôi nữa, đang hướng tới cuộc sống tốt đẹp vợ đẹp con ngoan." Tiểu Lục hóa thân thành chuyên gia phân tích.
"..."
Vậy nhiệm vụ của nàng phải làm sao? Quý Diên không làm hoàng đế, nàng giúp hắn trở thành minh quân thế nào?
Làm sao để đánh thức chí hướng về báo thù đoạt ngôi của Quý Diên đây?
Nàng buồn rầu, không tìm được cách.
Không ngờ, mấy ngày sau, cơ hội đã đến.
