Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Hệ Thống Xuyên Nhanh: Bệnh Kiều Cố Chấp Luôn Quấn Lấy Tôi > Chương 69

Chương 69

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 69 có bản audio.

Chương 69: Bảo bối trong tim của học thần lạnh lùng 28

 

Triệu Văn Văn mở cửa, nhìn thấy Tiêu Úc An thì sợ đến mức hét lên: "Trời ơi, ma nước!"

 

Cô ấy rầm một tiếng đóng sập cửa lại.

 

Tiêu Úc An: "..."

 

Chưa đầy mấy giây sau, Triệu Văn Văn lại hé cửa ra một khe nhỏ, nhìn rõ dáng vẻ thật sự của Tiêu Úc An rồi mới thở phào một hơi: "Là cậu à."

 

Cô ấy thấy Tiêu Úc An ướt sũng, chật vật thì nghiêm mặt nói: "Mau vào đi, thích chơi nước cũng không thể lấy mạng ra đùa được."

 

Tiêu Úc An bị dọa cho ngẩn người, ngoan ngoãn bước vào nhà.

 

"Ăn cơm chưa?" Cô ấy hỏi.

 

Tiêu Úc An lắc đầu.

 

"Vậy cậu đợi một lát, tôi đang nấu cơm, chút nữa ăn cùng."

 

Tiêu Úc An cúi mắt, nhìn chằm chằm đôi dép hình gấu nhỏ mà Triệu Văn Văn đưa cho cậu, ngẩn ngơ.

 

Ấm áp quá.

 

"Quần áo cậu ướt hết rồi, sẽ cảm lạnh mất, mặc bộ này đi, trước đây tôi mua hơi rộng nên chưa mặc bao giờ." Triệu Văn Văn mang ra một bộ đồ ngủ màu hồng.

 

"Không cần." Tiêu Úc An dứt khoát từ chối.

 

Đúng lúc này, chiếc tivi vẫn đang bật trong phòng khách vang lên giọng nói trong phim, vị tổng tài bá đạo cười đầy tà mị:

 

"Miệng thì nói không cần, nhưng cơ thể lại rất thành thật."

 

Tiêu Úc An mím môi.

 

Một lát sau, thiếu niên mặc bộ đồ ngủ màu hồng ngồi vào bàn ăn, Triệu Văn Văn không ngừng khen cậu dễ thương.

 

Tiêu Úc An cảm thấy cái lạnh khắp người lúc này đã tan đi đôi chút.

 

...

 

Mấy ngày nay, thời tiết chẳng ra gì, không mưa thì âm u, lại còn lạnh thấu xương.

 

Thời Dao cầm túi giữ ấm mà Diệp Cẩn Bạch mua cho, ngồi trong lớp làm đề, học thuộc kiến thức.

 

Diệp Cẩn Bạch nhìn thì có vẻ lạnh lùng khó gần, không ngờ lại có không ít đàn em.

 

Lúc đầu, khi các nữ sinh trong trường biết Diệp Cẩn Bạch thầm thích cô, ai nấy đều không cam tâm, kéo đến gây chuyện, trong đó có cả đám Trịnh Vy Vy trước đây, còn định chặn cô trong nhà vệ sinh để dạy cho một bài học.

 

Nhưng đương nhiên bọn họ không thành công. Thời Dao trực tiếp cầm sọt rác trong nhà vệ sinh ném về phía họ, giấy vệ sinh hôi thối theo đà bay thẳng lên mặt bọn họ, khiến đám con gái kia gào thét ầm ĩ.

 

Sau đó Diệp Cẩn Bạch biết chuyện, không cần cậu ra mặt, đám đàn em đã đến cảnh cáo bọn con gái kia rồi.

 

Bọn con gái bị Thời Dao chơi khăm như vậy thì tức điên, đúng lúc này lại có một nhóm con trai đến cảnh cáo họ đừng giở trò nữa. Bọn họ không biết đây là đàn em của Diệp Cẩn Bạch, còn tưởng là bạn bè mà Thời Dao tìm đến để lấy oai.

 

Bọn con gái nào chịu nổi cơn tức này, không biết từ đâu cũng gọi đến mấy nam sinh, nói muốn đánh nhau một trận.

 

Ngày hôm đó tan học, hai nhóm nam sinh kéo nhau ra bãi đất trống cạnh trường đánh nhau.

 

Đánh đến long trời lở đất.

 

Diệp Cẩn Bạch thế mà cũng đến.

 

Diệp Cẩn Bạch học giỏi, người lại trắng trẻo, lần nào cũng đứng nhất, thầy cô hiệu trưởng đều yêu quý cậu. Đám con trai đối diện vốn đã nhìn cậu không vừa mắt, muốn nhân trận đánh hội này cho Diệp Cẩn Bạch biết mặt.

 

Ai ngờ Diệp Cẩn Bạch đánh nhau còn dữ dội hơn cả học, trực tiếp một chọi năm mà không hề yếu thế, đánh cho đám con trai kia phải gọi bằng bố.

 

Ngày hôm sau, Thời Dao vừa bước vào trường đã có mấy nam sinh gọi cô là mẹ, cô lúc đó ngẩn cả người.

 

Khi đi ngang qua tầng một, cô liếc nhìn lớp của Diệp Cẩn Bạch, đúng lúc cậu quay đầu lại, ánh mắt hai người chạm nhau. Trong nụ cười của cậu có chút tinh nghịch hiếm thấy như trẻ con.

 

Cô bỗng hiểu ra vì sao sáng nay tự nhiên lại có thêm mấy đứa con trai to xác rồi.

 

...

 

Thầy giáo tổng hợp một số bài tập mẫu, giảng giải cho học sinh.

 

"Ngày mai các em sẽ đến các phòng thi để xem chỗ ngồi, ngày kia được nghỉ một ngày, ngày kia nữa là thi chung rồi. Thời gian gấp rút, hãy nghe cho kỹ." Thầy giáo dặn dò học sinh dưới lớp.

 

Kỳ thi chung sẽ xáo trộn thứ tự học sinh tất cả các trường, sắp xếp phòng thi, mỗi phòng thi đều khác nhau.

 

"Những đứa trẻ thông minh đã bắt đầu ghi chép rồi." Thầy giáo cầm phấn viết các bài tập mẫu lên bảng.

 

Thời Dao cầm bút, nghiêm túc ghi lại.

 

...

 

Ngày hôm sau, khi đi xem phòng thi, điều khiến cô không ngờ là Triệu Văn Văn, bạn cùng thuê nhà trước đây, lại ngồi ở vị trí song song bên trái cô, khoảng cách giữa hai người rất lớn, để đề phòng học sinh gian lận.

 

Triệu Văn Văn cũng nhìn thấy cô, phấn khích chào hỏi. Thời Dao cũng vui vẻ nháy mắt với cô ấy.

 

Nhìn về phía trước, Tiêu Úc An thế mà lại ngồi trước mặt Triệu Văn Văn, Thời Dao có chút ngạc nhiên.

 

Tiêu Úc An chỉ lặng lẽ ngồi đó, không nói gì.

 

Thời Dao nhìn chỗ trống trước mặt mình, không biết ai sẽ ngồi đó.

 

Học sinh cùng trường thường sẽ bị tách ra, cùng lớp lại càng bị chia cắt, để đề phòng họ liên kết gian lận.

 

Tuy hai bên trái phải khó chép bài, nhưng trước sau thì vẫn dễ, chỉ cần hai người phối hợp với nhau, người phía trước hơi nghiêng bài thi về một bên, người phía sau nheo mắt là có thể liếc thấy.

 

Thời Dao thì không để tâm, kỳ thi này cô sẽ thể hiện bản lĩnh thật sự của mình, chưa từng nghĩ đến chuyện gian lận.

 

Đột nhiên có người ngồi xuống phía trước, Thời Dao ngẩng đầu lên.

 

Một gương mặt đẹp trai tuyệt thế.

 

"Sao cậu lại ngồi ở đây?" Thời Dao nhìn Diệp Cẩn Bạch, vẻ mặt không thể tin nổi.

 

"Đây là chỗ ngồi thi của tôi." Diệp Cẩn Bạch lười biếng nhìn cô, "Có muốn chép không?"

 

Có muốn chép không?

 

Bài thi của Diệp Cẩn Bạch tương đương với bài thi gần như điểm tuyệt đối.

 

Học thần đột nhiên đưa ra cành ô liu, Thời Dao suýt chút nữa không cưỡng lại được sự cám dỗ, Diệp Cẩn Bạch chính là đáp án thi cử biết đi mà!

 

"Không chép, tôi muốn tự làm." Thời Dao nói trái lòng mình.

 

"Được, chờ cậu vượt qua tôi đấy."

 

Triệu Văn Văn cười đầy ẩn ý nhìn Thời Dao và Diệp Cẩn Bạch, cặp đôi này đến thi cũng ngồi cạnh nhau, khiến cô ấy cảm thấy ngọt ngào vô cùng.

 

Cô ấy kéo nhẹ vạt áo của Tiêu Úc An phía trước: "Tiêu Úc An."

 

Tiêu Úc An khựng người, có chút căng thẳng: "Sao vậy?"

 

"Ngày kia thi cho tôi chép bài với."

 

"..."

 

Chỉ có phòng thi đầu tiên là trùng với Diệp Cẩn Bạch, những phòng thi sau Thời Dao không gặp ai quen cả.

 

Sau khi xem phòng thi xong, Thời Dao trở về ổ sói tạm trú của Diệp Cẩn Bạch.

 

Thời gian này, vì sự xuất hiện của Thời Dao, căn nhà vốn lạnh lẽo trở nên ấm áp hơn hẳn.

 

Diệp Cẩn Bạch nhìn Thời Dao nằm trên giường, ánh mắt u tối trầm thấp.

 

Cậu nhíu mày, thì thầm: "Sao tự nhiên lại phát sốt rồi..."

 

Thời Dao nhắm mắt, mặt đỏ bừng. Vừa về đến nhà cô đã thấy người khó chịu, cảm giác như bị sốt cao, đầu cũng choáng váng.

 

Tiểu Lục đầy vẻ chột dạ nhìn ký chủ nhà mình. Nó vừa đi tìm các tiền bối hệ thống khác để xin kinh nghiệm, các tiền bối nói rằng nếu muốn hoàn thành nhiệm vụ tốt, thì phải dùng quyền hạn hệ thống để hạn chế khả năng cảm nhận cảm xúc của ký chủ.

 

Bởi vì thế giới nhiệm vụ muôn hình muôn vẻ, người làm nhiệm vụ sẽ gặp đủ loại người, rất khó để không rung động. Có một tiền bối từng liên kết với một người làm nhiệm vụ, người đó ở lại một thế giới không chịu đi, nhiệm vụ cũng không làm, cuối cùng cả hệ thống và ký chủ đều bị thiên đạo giáng Cửu Thiên Huyền Lôi trừng phạt.

 

Không có quyền hạn của hệ thống chính, thiên đạo không cho phép người ngoài tồn tại lâu dài ở thế giới này.

 

Vì đại cục, Tiểu Lục định tiên trảm hậu tấu, trước tiên hạn chế khả năng cảm nhận cảm xúc của Thời Dao.

 

Nhưng lúc này, có một luồng sức mạnh kỳ lạ mà mạnh mẽ đang kéo nó lại, không cho nó rút khả năng cảm nhận cảm xúc của ký chủ ra.

 

Tiểu Lục dùng hết sức bình sinh, đối kháng với luồng sức mạnh đó. Hai luồng sức mạnh va chạm dữ dội trong cơ thể Thời Dao, khiến ký chủ yếu ớt đi.

 

Cuối cùng, luồng sức mạnh kia như thể kiêng dè điều gì đó, yếu đi một chút.

 

Tiểu Lục nhân cơ hội rút ra, miễn cưỡng rút được một nửa khả năng cảm nhận cảm xúc. Nó đắc ý cười: "Hừ, ta thắng rồi."

 

Nó thu lại một nửa khả năng cảm nhận, định nói chuyện này cho Thời Dao.

 

Đột nhiên, nó sững người.

 

Cơ thể nguyên chủ rơi vào hôn mê, linh hồn của ký chủ nhà nó không thấy đâu nữa!

 

Trời ơi! Ký chủ đâu rồi?

 

Không lẽ lúc nãy nó đối kháng với luồng sức mạnh kia, dao động quá lớn, khiến linh hồn ký chủ bị bắn bay ra ngoài rồi sao!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi