Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Hồn Ma Kẻ Đói Khát > Chương 10

Chương 10

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 10: Tuệ thiên - Vân.

 

Thúc phụ của Bình Nhi quả thực đã mua mấy đôi giày về, hình như còn có một gói bánh nữa.

 

“Bình Nhi, con xem thúc phụ mua cho con cái gì này?” Người đàn ông vẫy Bình Nhi lại xem đồ trong tay.

 

“Là gì thế ạ?” Bình Nhi nghe thúc phụ gọi, liền chạy một mạch tới bên tay thúc phụ.

 

Lúc này mới thấy người đàn ông đã mở gói đồ trong tay, lộ ra ba đôi giày màu xanh, quả thật có vài phần giống với đôi giày Lương tặng ta.

 

Xem ra người đàn ông trước mắt tuy ngoài miệng nói đừng vứt đôi giày Lương tặng ta, nhưng vẫn cho Bình Nhi sự lựa chọn thoát khỏi đôi giày ấy.

 

“Cha con tặng Bình Nhi giày, thúc phụ cũng không thể thua cha con được.” Người đàn ông mặt mày hớn hở khoe những đôi giày trong tay.

 

“Sau này Bình Nhi có thể thay nhau mang.” Người đàn ông lại bổ sung, dường như vẫn chưa tin lời thúc mẫu của Bình Nhi nói rằng Bình Nhi bị ta làm cho hoảng sợ.

 

Trong lời nói cũng không có ý dụ dỗ Bình Nhi vứt đôi giày ấy.

 

Cứ như chỉ để tặng giày cho Bình Nhi mà tặng, chẳng liên quan gì đến ta, chỉ có quan hệ giữa thúc phụ và Bình Nhi mà thôi.

 

Thứ quan hệ này thực sự khiến người ta say mê, khiến ta ghen tị.

 

Tại sao số phận con người lại có thể khác xa đến vậy? Chỉ vì họ giàu có sao?

 

Cũng không hẳn, như heo yêu kia thường vì tư dục mà ngược đãi giết hại trẻ nam trẻ nữ, dù hắn rất giàu, nhưng suốt ngày làm những chuyện thương thiên hại lý.

 

Huống chi đa số người ta cũng thích con trai hơn, con trai là niềm hy vọng của gia đình, có thể làm việc, nối dõi tông đường; còn con gái chỉ có thể đợi đến tuổi trưởng thành gả chồng sinh con, hoặc sớm bị bán cho bọn buôn người, trong lầu xanh mỗi ngày làm những việc không theo ý mình.

 

Tại sao ta lại không có một người thích ta, yêu ta, bảo vệ ta chứ?

 

Người duy nhất có vẻ như thích ta, lại là kẻ thù.

 

Ta cũng không muốn tin hắn thực sự thích, hắn chỉ là không hiểu gì cả, không hiểu ta, kẻ chỉ muốn báo thù.

 

Không, cha, ông già đầu bếp và Vân tỷ đều thích ta.

 

Nhưng cha và ông già đầu bếp đều đã không còn nữa.

 

Nghĩ đến Vân tỷ, ta mới nhớ ra Vân tỷ cũng là một trong số ít người trên đời này, có lẽ vẫn còn sống, đối xử tốt với ta.

 

Nàng dạy ta chữ, dạy ta giao tiếp với người, còn giúp ta tìm ra kẻ giết cha.

 

Ta bỗng nhiên rất muốn gặp lại nàng một lần.

 

“... là một đứa trẻ tốt.” Lời Vân tỷ từng nói lại văng vẳng trong đầu.

 

Vân tỷ là quý nhân ta gặp ở Yên Nguyệt Lâu, nàng mang đến cho ta rất nhiều, nhưng bản thân nàng lại là người không lo nổi cho mình.

 

Gặp Vân tỷ ta mới bắt đầu từ từ hiểu phong nguyệt là gì.

 

Theo lời Vân tỷ nói, Yên Nguyệt Lâu là nơi con người giống người nhất, ở đó có quyền thế, tiền bạc, nam nhân và nữ nhân thuần túy nhất.

 

Đương nhiên cũng có khúc cao họa ít, cao sơn lưu thủy.

 

Như một giấc mơ, có mộng đẹp cũng có ác mộng.

 

Chỉ là khi tỉnh dậy ở đó chỉ thấy một đứa bé gái đi tìm thù, lạc lõng với nơi này.

 

Nhưng ta biết Vân tỷ cũng không hòa nhập, nhưng khác với sự lạc lõng của ta.

 

Nàng là người con gái đẹp nhất ta từng thấy lúc đó cho đến tận hôm nay, mọi thứ bên cạnh đều thơm tho, cả lời nói cũng vậy.

 

“Xa xỉ” là lần đầu tiên ta biết giá của mùi hương ấy, chữ duy nhất ta có thể nghĩ ra.

 

Từng chi tiết nhỏ khi ta mới gặp Vân tỷ như vẫn còn nguyên ngày hôm qua.

 

Lúc đó ta không biết Yên Nguyệt Lâu là nơi làm gì, chỉ biết bọn đạo tặc giết người thường lui tới ở đó, còn cha ta mãi chưa về rất có thể đã bị đạo tặc hại.

 

Cho nên, ở cái Yên Nguyệt Lâu mà nghe nói đạo tặc nào cũng từng đến ấy, là nơi có nhiều khả năng có tin tức của cha nhất.

 

Ta đến Trường An liền thẳng đường tới Yên Nguyệt Lâu, ôm một hơi quyết báo thù cho cha, không ngừng nghỉ xông thẳng vào.

 

Nhưng chớp mắt đã bị tên tạp dịch gác cửa chặn lại, bọn chúng nhìn ta như thứ gì không sạch sẽ mà đuổi ta ra.

 

“Đi đi đi đi! Ra ngoài! Chỗ này không phải chỗ con bé con nên tới!” Tên tạp dịch trước mặt lúc ấy cứ thế la lối.

 

“Đại gia, đừng đuổi con, con chỉ muốn vào hỏi thăm chút chuyện.” Ta giải thích với bọn tạp dịch.

 

“Cha mẹ dạy mày thế nào? Ai lại đến đây hỏi thăm chuyện?” Tên tạp dịch mất kiên nhẫn ép sát ta, ta chỉ đành không tình nguyện lùi lại.

 

“Con chỉ là không tìm thấy cha! Muốn hỏi thăm chuyện của cha thôi.” Lúc ấy ta khẩn cầu tên tạp dịch, hy vọng hắn có thể nương tay cho ta vào.

 

Sau này ta không biết lúc đó ta lấy đâu ra dũng khí nói những lời ấy, cũng không biết vào đó hỏi ai, chỉ nghĩ vào đó thì sẽ gần cha hơn một chút.

 

“Hừ! Vậy thì mày càng không nên tới!” Nhưng tên tạp dịch chưa bao giờ cho ta cơ hội ấy.

 

“Sao lại không nên? Cho con vào hỏi đi mà!” Nhưng ta không dám bỏ cuộc, nước mắt lưng tròng, giọng nói dường như cũng run rẩy.

 

“Con không có tiền lương, nhưng có thể làm việc cho các ông, con biết nấu cơm, biết quét nhà, cái gì con cũng có thể học!”

 

Lúc ấy ta đã đặt cược tất cả những gì mình có vào nơi này, chỉ cầu có thể vào hỏi thăm tung tích của cha.

 

Buồn cười quá.

 

Mãi đến khi người trên phố bắt đầu cười nhạo ta, ta mới hơi hiểu Yên Nguyệt Lâu không phải nơi tốt lành gì.

 

Vân tỷ lúc ấy bước ra, thấy một đứa bé gái đến lầu xanh tìm cha rất thú vị, liền giữ ta lại.

 

Nàng hỏi thăm tình hình ta, nói sẽ nhận nuôi ta, dạy ta, giúp ta tra hỏi tung tích cha.

 

Bọn tạp dịch cũng không đuổi ta nữa, nói chuyện đã hòa nhã hơn nhiều.

 

Lúc ấy ta cảm thấy vị tỷ tỷ xinh đẹp khó tả trước mắt này là người lợi hại nhất ở đây, những người đàn ông kia đều nghe lời nàng, có lẽ là bà chủ Yên Nguyệt Lâu.

 

Sau này phát hiện hình như không phải vậy, Vân tỷ cũng rất vất vả.

 

“Tuệ Nhi, hôm nay ta dạy con những điều này, con rảnh thì xem, tự mình suy nghĩ thêm.”

 

“Tuệ Nhi, ta kiểm tra con bài hôm qua ta dạy.”

 

“Tuệ Nhi, ta kiểm tra con bài hôm kia ta dạy.”

 

Đại khái ngày nào Vân tỷ cũng nói những câu này, nhưng câu hỏi lại không giống nhau.

 

Lúc Vân tỷ hỏi còn thích nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt như dòng nước chảy, thong thả trôi xuống.

 

Đó là dáng vẻ Vân tỷ muốn khảo ta, vẫn rất đẹp, nhưng khác với lúc trước mặt khách.

 

Như cánh hoa rơi trong gió, hương thơm và sắc đẹp chưa phai, nhưng vương vấn nỗi mệt mỏi không nói nên lời của năm tháng.

 

Câu hỏi của Vân tỷ đều khá khó, ta rất khó trả lời hết, thỉnh thoảng trả lời khá hơn chút.

 

Ta cũng không biết mình trả lời tốt đến đâu, chỉ nhìn xem ánh nước trong mắt Vân tỷ có sáng lên hay không.

 

“Ừm.” Vân tỷ lúc ta trả lời tạm ổn sẽ gật đầu, nhưng không đánh giá thêm gì, hoặc bổ sung gì.

 

“Tuệ Nhi, con thấy thế nào?” Đây là câu Vân tỷ vẫn hỏi mỗi ngày.

 

Lần đầu nghe câu hỏi này ta không biết Vân tỷ muốn hỏi gì.

 

“Vân tỷ, em... em không hiểu câu hỏi của tỷ.” Lúc ấy ta đã trả lời Vân tỷ như vậy, cũng là điều Vân tỷ dạy ta——

 

“Chỗ nào không hiểu thì nói.”

 

Vân tỷ lúc ấy cười, xoa đầu ta.

 

“Là tán gẫu thôi, tự con gần đây thấy thế nào?” Nàng giải thích với ta.

 

“Em thấy Vân tỷ thật tốt, thực sự rất cảm ơn Vân tỷ đã nhận nuôi em.”

 

Vân tỷ cười càng vui hơn.

 

“Tuệ Nhi, con đứng lên.”

 

“Vâng, vâng ạ.” Ta không biết tại sao Vân tỷ lúc ấy lại bảo ta đứng lên, nhưng ta biết Vân tỷ sẽ không hại ta.

 

Vân tỷ sau khi ta đứng dậy cũng đứng lên, hai tay đặt lên cánh tay ta, rồi thuận thế trượt xuống lưng, tiếp đó trượt xuống eo.

 

Tiếp đó nàng dùng sức ôm ta một cái.

 

Đó là cảm giác cả đời này ta không thể quên.

 

Thật thơm, thật mềm, thật ấm áp.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích