Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Hồn Ma Kẻ Đói Khát > Chương 100

Chương 100

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 100: Lương thiên - Kim lan.

 

Đây là lời gì vậy? Có phải ông già này già rồi, nói năng không rõ ràng nữa không.

 

- “Các con thấy tóc đen, là biểu hiện thân thể khỏe mạnh.

Còn tóc bạc, là trải qua nhiều, cảm nhận nhiều, phải lo nghĩ nhiều.”

 

- “Sau này các con phải học theo đứa bé này, học hỏi cho tốt.”

 

... Ông già này chắc không phải thực sự hồ đồ rồi chứ, lẽ ra Tiểu Tuệ phải học theo chúng ta mới đúng.

 

- “Tốt quá... tốt quá... nếu là cháu gái ta thì tốt biết mấy.”

 

Ông già vẫn dùng bàn tay nhăn nheo của mình mân mê bàn tay Tiểu Tuệ, một đen một trắng tương phản, có chút giống mái tóc của Tiểu Tuệ.

 

- “Cổ tay này sao thế?”

 

“Chắc là trước đó bị trầy xước.”

 

- “Ồ ồ.” Thế rồi ông nắm lấy cổ tay Tiểu Tuệ, nhìn vết thương của nó.

 

- “Bôi thuốc là khỏi.”

 

...

 

- “Hay là làm cháu gái ta đi, ta nuôi con.” Ăn cơm xong, ông lão có vẻ yêu thích không rời, kéo tay Tiểu Tuệ nói.

 

- “Bọn cháu cũng đâu có nuôi không nổi.” Yến lại xen vào một câu.

 

“Ai.” Ông già bỗng nhiên nhìn Tiểu Tuệ thở dài.

 

Nhưng Tiểu Tuệ sợ run lên.

 

Yến cũng thấy Tiểu Tuệ lại run lên, liền nhìn chằm chằm vào Tuệ.

 

- “Ta nói rồi, đây là đứa thông minh.”

 

- “Con nói thật với ông đi, có phải con biết bọn họ đều lừa con đi khám bệnh không?”

 

Tiểu Tuệ do dự một chút, rồi gật đầu.

 

- “Chuyện này bọn họ phải xin lỗi con.

Chúng nó cũng lo con có chỗ nào không khỏe, nên mới bảo ta đến xem cho con.”

 

- “Vừa nãy ta bắt mạch cho con, không có bệnh gì.

Chỉ là có người lớn luôn lừa con thôi.” Ông già vẫn mỉm cười nói với Tiểu Tuệ.

 

- “Chúng nó luôn coi con là trẻ con, sau lưng bàn tán con, nghĩ con chẳng biết gì.

Chỉ cần con làm khác với suy nghĩ của chúng nó, là chúng nó bảo con có vấn đề, có phải không?”

 

Tiểu Tuệ nghe vậy, nước mắt chảy ra, mím môi gật đầu.

 

- “Mấy người lớn đó mới chẳng biết gì, không bằng đứa nhỏ như con thông minh.

Nhưng ta gặp nhiều người, ta nhìn ra được.

Đứa nhỏ này hiểu chuyện nhất.

Chúng nó đều là đồ hỗn láo, xấu không thể xấu hơn, chúng nó luôn làm phiền con, phải không?”

 

Ông già nói đến cuối, Tiểu Tuệ đã oan ức khóc nức nở, vừa khóc vừa gật đầu không ngừng.

 

- “Khổ cho con quá, con ơi.”

 

Ông già ôm Tiểu Tuệ vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về, mặc cho nước mắt nước mũi của Tiểu Tuệ thấm ướt áo.

 

Sao lại thế này?

 

Tôi vội nhìn Yến, biểu cảm của Yến cũng giống như tôi lúc này.

 

Đều là một vẻ mặt ngơ ngác.

 

Nhưng Tiểu Tuệ đang khóc dữ dội, tôi và Yến cũng không dám nói gì.

Chỉ đành đợi Tiểu Tuệ khóc xong.

 

...

 

- “Trong lòng dễ chịu hơn chưa?” Ông già hỏi Tiểu Tuệ.

 

Tiểu Tuệ mở đôi mắt đỏ hoe vì khóc, gật đầu.

 

- “Yến, các con ngồi xuống đi.”

 

Đợi tôi và Yến đều ngồi xuống, ông già mới nói tiếp.

 

- “Tiểu Tuệ là đứa hiểu chuyện, trước đây chắc chắn có chuyện gì đó, nên mới xuất hiện cái gọi là hoảng hốt, sợ hãi mà các con nói.”

 

Ông già nói thế khiến tôi nhớ ra.

 

Trước đây tôi cũng mắc bệnh tương tự, lúc đó cũng vì trò bóng râm mà bị dọa sợ.

 

- “Sau này các con không hiểu chuyện của Tiểu Tuệ, thì cứ hỏi nó.

Nó không tiện nói, thì đừng ép nó.

Các con mà dám bắt nạt Tiểu Tuệ, ta sẽ đánh đít các con.”

 

... Sao ông già cũng thích đánh đít thế.

 

- “Chúng nó cũng không có ác ý, chỉ là không hiểu con, con lại không nói được, nên lười biếng bàn sau lưng con xem làm sao cho con tốt lên.”

 

Ông già lại nói với Tiểu Tuệ.

 

Tiểu Tuệ lại gật đầu, nhưng rất nhanh cúi thấp đầu, như không dám nhìn tôi và Yến.

 

Sao cảm giác Tiểu Tuệ thực sự giống như cháu gái của ông già này vậy? Địa vị còn cao hơn cả tôi.

 

Tôi và Yến còn phải chăm sóc nó.

 

Ông già còn nói chúng tôi làm phiền Tiểu Tuệ, có chuyện như vậy sao?

 

... Thật kỳ lạ.

 

- “Được rồi, ông ơi, bọn cháu biết rồi.” Yến nói.

 

- “Các con à, sau này có thể coi Tiểu Tuệ như người lớn thì hãy coi nó như người lớn.”

 

- “Vâng.” Tôi cũng đáp lời.

 

Coi Tiểu Tuệ như người lớn cũng không phải chuyện xấu.

 

Trước đây tôi luôn nghĩ cách đối xử với Tiểu Tuệ thế nào, tốn bao tâm tư cũng chẳng được lợi ích gì.

 

- “Được rồi, lời ta cũng nói hết rồi, Tiểu Tuệ giao lại cho các con.”

 

- “Ngồi thêm chút nữa đi ông.”

 

- “Thôi, ngồi ở ổ của ta vẫn thoải mái hơn.”

 

- “Lương, vậy anh đưa ông về đi.”

 

...

 

- “Ông ơi, lúc nãy ông nói vậy là có ý gì?” Trên đường đi, tôi vẫn hỏi ra điều thắc mắc.

 

- “Cái tật của nó, phần lớn là do phiền muộn.”

 

- “Thế lúc nãy ông bảo cứ coi nó như người lớn là được?”

 

- “Ừ, đó là điều cơ bản, còn lại phải xem duyên phận và tạo hóa của các con.”

 

- “Mái tóc bạc của nó, có thể nói là chín sớm...

Cũng có thể nói là suy sớm.

Tuổi còn nhỏ đã gánh vác những thứ không nên gánh, ai.”

 

- “Vâng, cháu hiểu.”

 

- “Các con cũng đừng có áp lực.

Nghe Yến nói, là con đưa nó về?”

 

- “Vâng, bây giờ nó cũng không còn nhà để về.”

 

- “Ba đứa khổ mạng các con cũng tụ lại với nhau rồi.

May mà gia cảnh còn khá giả, vẫn hơn là lang bạt bên ngoài.”

 

“...” Yến kể cả chuyện của tôi cho ông già này rồi sao?

 

- “Đi tới đâu hay tới đó.

Lần sau nó không thoải mái, có thể hỏi nó có muốn đến gặp ta không.”

 

- “À đúng rồi ông, những điều ông vừa nói về Tiểu Tuệ, làm sao ông nhìn ra được?”

 

- “Chỉ là ta gặp nhiều người bất hạnh hơn con, và cả người vợ quá cố của ta nữa.

Ở với Tiểu Tuệ lâu, các con cũng sẽ nhìn ra thôi.

Họ đều là những người khó gần.”

 

- “Vâng.”

 

...

 

- “Lương, anh đến đây nhanh lên.” Tôi vừa tiễn ông già về, vừa vào cửa thì Yến đã gọi tôi.

 

- “Sao thế?”

 

- “Anh lại đây, lấy ba cái bát đi.” Yến ôm một vò rượu ra, thần thần bí bí nói với tôi.

 

...

 

- “Lấy rồi, em định làm gì?” Tôi đặt ba cái bát lên bàn đá.

 

- “Chị nghĩ...”

 

- “Đừng có úp mở nữa.”

 

- “Ba chúng ta, kết! Nghĩa! Kim! Lan!”

 

- “Cái gì?”

 

- “Sao, anh không muốn à?”

 

- “Cũng không phải không muốn.

Chỉ là ông bảo chúng ta coi Tiểu Tuệ như người lớn, cũng không cần phải làm tới mức này chứ.

Như vậy chẳng phải còn phải bái lạy Quan Công gì đó sao?”

 

- “Tình nghĩa tới nơi là được rồi.

Chẳng lẽ anh còn định bỏ mặc Tiểu Tuệ một mình mà đi à?”

 

- “Cũng không phải.”

 

Không hiểu sao Yến có thể coi việc nuôi Tiểu Tuệ là chuyện đơn giản như vậy.

Đối với cô ấy, chỉ là thêm một đôi đũa thôi sao?

 

- “Muội muội Tuệ Nhi thấy thế nào?” Yến hỏi Tiểu Tuệ, nhưng đã đổi cách xưng hô thành muội muội rồi.

 

Tiểu Tuệ nhìn tôi, lại nhìn Yến, mắt đảo vài vòng, rồi mới dừng lại.

Gật đầu.

 

- “Muội muội Tuệ Nhi đã đồng ý rồi.

Bây giờ là hai chọi một.”

 

- “Chuyện này chẳng phải phải xem ý nguyện của mỗi người sao?”

 

- “Thế anh không có ý nguyện à?”

 

- “Cũng không phải.”

 

- “Thế còn nói nhảm gì nữa?” Yến vừa nói vừa mở vò rượu, rót vào ba cái bát mỗi bát một ít.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích