Chương 14: Lương - Giấc mơ.
Kể chuyện đời sói thật chẳng có gì hay, ngày nào cũng mơ màng, trong mơ những kẻ ta hại chết cứ ám ảnh không tan, lại thêm vụ Đại bạo tạc Thiên Khải trước kia thường khiến ta khó chịu.
Chỉ có lúc ở quán rượu cùng Lưỡi kiếm chút rượu thịt, nghe hắn tán dóc là ta vui vẻ hơn đôi chút.
Nếu kể chuyện sói, chẳng qua chỉ có thế.
Nhưng kể chuyện về Tiểu Muội, ta lại thấy dễ chịu hơn. Nói đến Tiểu Muội cũng thật đáng tiếc.
Cứ như Mãn Tuệ vậy, ra đi không lời từ biệt.
Lúc ấy lòng ta còn bức bối hơn bây giờ, ta nhớ Tiểu Muội suốt mấy năm trời.
Nhưng hồi đó còn nhỏ, nhớ mấy năm cũng là chuyện mười năm trước rồi.
Chỉ có đại khái quá trình vẫn còn trong tâm trí ta, cùng vết sẹo trên mặt này, và nỗi tiếc nuối không sao kể xiết.
Hiếm khi cô ấy nhắc đến, lại là phụ nữ, ta sẽ kể cho cô ấy nghe thật tử tế. Kể với Lưỡi kiếm, một thằng đàn ông thô lỗ, cũng khó nói, nên ta chưa từng kể.
Nhưng ta vẫn luôn cảm thấy xúc động, có lẽ kể được nhiều hơn cuộc đời sói, cũng coi như báo đáp ân tình của cô ấy.
“Vết sẹo này không phải lúc làm sói mà có, cô còn muốn nghe không?”
Ta nói trước với người con gái trước mặt, không biết cô chỉ muốn biết chuyện vết sẹo, hay chuyện đời sói.
“Ồ? Thế nó từ đâu mà ra?”
Cô hỏi về nguồn gốc vết sẹo của ta.
“Ta tự rạch.”
“Vô tình rạch à?”
“Không phải vô tình, là cố ý. Chuyện này hơi dài.”
“Ồ ồ, tôi thích nghe chuyện dài.”
Cô mỉm cười thỏa mãn nói. Cô thích nghe chuyện dài, lại còn có tâm trạng nhàn nhã thế này sao?
Không sợ bọn họ tìm đến à?
Chẳng giống người vừa giao thủ với bọn buôn người, trái lại có vẻ nhàn rỗi tiêu diêu.
Khá thú vị. Nữ hiệp có lẽ là thế này chăng? Ta chưa từng thấy nữ hiệp bao giờ.
Không, hiệp khách ta trước giờ chưa thấy, chỉ nghe nói thôi.
“Vậy ta bắt đầu kể nhé.” Ta nói với cô.
“Kể đi kể đi, anh cứ kể, mạch lạc một chút.” Cô nôn nóng nhắc nhở.
“Chuyện này là chuyện thời thơ ấu của ta. Hồi đó ta có một cô em gái.
Cô em ấy rất tốt, nhưng mãi sau này lớn lên ta mới biết.
Lúc ấy ta chẳng hiểu gì, chỉ coi em ấy như một đứa bạn cùng trang lứa.
Hồi nhỏ ta hay nói muốn làm đại hiệp, em ấy là người duy nhất tỏ ra hứng thú với chuyện đó.
Ít ra không như những người khác, toàn dội gáo nước lạnh, cho rằng làm đại hiệp là chuyện buồn cười.”
“Anh con sói này cũng thú vị đấy, hồi nhỏ lại muốn làm đại hiệp cơ à.” Cô bỗng ngắt lời, có vẻ thấy chuyện hồi nhỏ của ta rất buồn cười.
Ta cũng quen bị chê cười rồi. Ta không thấy hồi nhỏ mình không buồn cười, hồi đó ta cứ khăng khăng đòi làm đại hiệp, kết quả là tay đã nhuốm máu bao nhiêu người vô tội.
Nhưng ta kể những điều này chỉ để nói rằng Tiểu Muội của ta rất tốt! Rất quan trọng!
Ta liếc nhìn cô, lần này cô lại né tránh ánh mắt, ta bèn tiếp tục kể một mình.
“Em ấy không cười nhạo ước mơ của ta, mà nghiêm túc lắng nghe hết.
Em ấy nói em ấy cũng muốn làm đại hiệp.
Nhưng ta lại cười nhạo em ấy, con gái mà làm sao làm đại hiệp được.
Rồi ta còn hơn thua, đòi so với em ấy ánh mắt và phản ứng, bèn nói bắt chuồn chuồn, đó là thứ ta vẫn luôn luyện.
Ta có nắm chắc thắng em ấy, hy vọng em ấy coi trọng ta hơn một chút.
Nhưng em ấy lại thắng, em ấy chỉ mất thời gian ta bắt một con để bắt bốn con.
Lần đầu tiên ta thấy khó xử như vậy. Hồi đó ta khá có ý kiến với Tiểu Muội, nói theo kiểu bây giờ là mất mặt.
Không ra dáng anh trai.”
Ta dừng lại, xem cô có phản ứng gì không. Cô vẫn nhìn xa xăm, tai vẫn hướng về phía ta.
“Ừm, rồi sao nữa?” Cô phát hiện ta dừng, chỉ thúc giục ta kể tiếp.
“Rồi sau đó, ta và Tiểu Muội ở chung lâu hơn một chút, phát hiện Tiểu Muội là người rất thành thật với bản thân.
Em ấy cần làm gì thì làm, làm được đến đâu thì làm, dù phải trả giá thế nào cũng không từ.
Ta mới biết, thực ra Tiểu Muội bắt chuồn chuồn chỉ là bắt chuồn chuồn, chưa bao giờ coi đó là cuộc thi hơn thua.
Dĩ nhiên lúc ấy ta không hiểu những điều này, mãi sau này ta mới ngộ ra.
Ta nói thế chỉ để nói rằng Tiểu Muội thực sự rất tốt.
Đặt vào thời bây giờ, chắc cũng là kỳ nữ tử nữ nhi chẳng kém nam nhi.
Em ấy nhất định hơn ta.”
“Ừm.” Cô gật đầu tán thưởng, không nói thêm gì.
“Nhưng em ấy không phải lúc nào cũng chỉ tốt, còn có chút thông minh, hay nói là có tâm kế thì đúng hơn.
Em ấy trước đây rất thích ăn kẹo hồ lô.
Lúc cùng ta học chữ với thầy đồ, em ấy thường mua, còn lôi ta mua nữa.
Chắc thầy đồ thấy em ấy là con gái, hoặc thấy ta đặc biệt hay quậy phá, nên toàn phạt ta, đánh ta.
Tính cách Tiểu Muội của ta, chắc đòn không rơi lên người em ấy, nên em ấy cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều.
Ít nhất mỗi lần ta thấy em ấy ăn kẹo hồ lô đều rất vui vẻ, chẳng có gánh nặng sợ ta bị đòn.
Nhưng xem ra em ấy vẫn rất quan tâm ta sau khi bị đòn, không phải chuyện gì cũng làm ngơ.
Em ấy cũng cố gắng tránh việc chúng ta bị đòn vì mua kẹo hồ lô muộn giờ học.
Cuối cùng em ấy cũng làm được, sau này chúng ta mua kẹo hồ lô hầu như không bị đòn nữa.
Chỉ là ta cảm thấy mình bị thầy đồ và Tiểu Muội đùa giỡn trong lòng bàn tay.
Chẳng hiểu sao ta lại hứng chịu bao nhiêu nỗi sợ hãi và đòn roi của thầy.
Cuối cùng Tiểu Muội chẳng sao, chẳng bị đòn hay bị mắng bao nhiêu.
Còn ta lại bị Tiểu Muội bảo là ngu ngốc.
Nhưng hồi đó ta vẫn coi Tiểu Muội là em gái thân thiết nhất. Có em ấy là khoảng thời gian vui vẻ nhất thời thơ ấu của ta.
Cảm giác mỗi ngày trôi qua thật chậm, có nhiều chuyện đáng nhớ, không như khi làm sói, ngoài sống trong máu lửa thì chỉ có lặp đi lặp lại nhàm chán.
Em gái ta chưa bao giờ là đối thủ cạnh tranh chuyện làm đại hiệp, mà là người đứng về phía ta, một trong những người quan trọng nhất.
Tính cách em ấy thực sự rất tốt.”
“Tôi nghĩ, lần sau anh khen ai đó, có thể bỏ chữ ‘một trong những’ đi.” Cô hơi vui vẻ nói.
Có vẻ cô khá hứng thú.
Cô nói cũng đúng, thực ra trong quá khứ của ta, cũng chẳng có người khác phái nào quan trọng với ta như vậy, chẳng cần thêm chữ “một trong những” làm gì.
Dù sao ta còn chẳng có ấn tượng về mẹ, Tiểu Muội là cô gái ảnh hưởng sâu sắc nhất đến ta.
Mẹ chắc còn tốt hơn Tiểu Muội, tiếc là ta chưa từng cảm nhận được, chỉ có thể tưởng tượng.
“Thế vết sẹo của anh đến từ đâu?” Cô lại hỏi ngay, có vẻ khá tò mò.
“Cô đợi ta từ từ kể.” Kể nhiều chuyện xưa như vậy, quá khứ lại hiện rõ hơn một chút, ta cũng muốn nói thêm.
Hiếm có người chịu nghe.
Chắc là do ảnh hưởng của Tiểu Muội, có khi nói chuyện với phụ nữ lại thấy nhẹ nhõm hơn đàn ông.
“Thế anh mau từ từ kể đi, tôi không ngắt lời anh nữa.” Có vẻ cô cũng muốn nghe thêm.
Cũng phải, bản thân cô đến đây là để nghe chuyện vết sẹo trên mặt ta.
Cô thúc giục như vậy, ta càng muốn nói nhiều hơn.
“Muốn kể chuyện vết sẹo này, có lẽ ta phải kể thêm một chút.”
