Chương 28: Lương thiên - Kinh hoàng.
“Lương gia ~” Bỗng nhiên một giọng nữ dịu dàng vọng tới.
Ta nhìn về phía đó, là một nữ tử mặc y phục đỏ rực. Bộ y phục đỏ ấy, có lẽ là hỉ phục, ta không chắc lắm.
“Các người đừng đánh hắn, hắn là Lương gia.”
Ta nhìn nữ tử đang nói câu ấy, dáng người mảnh khảnh, nhưng gương mặt vô cùng tinh xảo, đôi mắt ánh xanh dường như giống Mãn Tuệ.
Chỉ là chiều cao của nàng cao hơn Mãn Tuệ kha khá, mái tóc đen như thác đổ càng làm nổi bật làn da phấn son trắng hơn.
Nàng cười chạy tới, vui tươi như một đóa hoa.
Không, nàng chính là một đóa hoa.
“Lương gia, con là Mãn Tuệ đây, chẳng lẽ người không nhận ra con sao?”
“Tiểu tử? À không, Mãn Tuệ? Con lớn thế này rồi sao?” Ta có chút khó tin, không phải con mới mười bốn tuổi sao?
“Phải ạ, con đã hai mươi rồi.” Mãn Tuệ vui vẻ nói, như thể gặp lại cố nhân đã lâu ngày.
“À, ta quên mất.” Ta không biết nên nói gì.
Nhưng nhìn thấy Mãn Tuệ lớn như vậy, ta vẫn khá vui.
Chỉ là không biết bộ hỉ phục này mặc để làm gì.
“Lương gia, con cho người xem đứa con của con và Vương gia, trông rất tuấn tú!” Mãn Tuệ nói xong không đợi ta đáp, liền chạy một mạch vào trong phủ.
!!!?
Con của Vương gia, là heo yêu sao? Mãn Tuệ gả cho heo yêu rồi?
Ta bị lời vừa rồi của Mãn Tuệ chấn động hồi lâu, nhưng không thấy nàng ra.
Ta muốn vào hỏi nàng, bèn thử bước về phủ Phúc Vương, lần này không còn ai chặn ta nữa, ta vượt qua cổng chạy thẳng vào sâu trong phủ.
Ta chạy rất lâu rất lâu, như thể lạc vào rừng núi, hai bên trồng đầy cây, chỉ là trên cây không còn vỏ. Đang lúc ta nghĩ tại sao cây lại thành ra thế này.
Một túp lều tranh nhỏ xuất hiện trước mắt ta.
Mãn Tuệ sẽ ở trong đó sao? Phủ Phúc Vương mà lại tồi tàn thế này, lại ở trong lều tranh ư?
Ta tăng tốc xông vào túp lều tranh tối om, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến ta không nói nên lời.
Mãn Tuệ mặc hỉ phục nằm dưới đất, vết thương rộng bằng ngón tay trên cổ không ngừng phun máu tươi.
Trước mặt nàng, một người to lớn nằm sấp trên bụng Mãn Tuệ, phát ra tiếng ò ò.
Mãn Tuệ vẫn mở mắt nhìn về phía bếp, nhưng có thể cảm nhận rõ ràng đôi mắt ấy dường như sẽ không còn chuyển động nữa.
Lúc này ta mới phát hiện trong nồi đang nấu thứ gì đó, giống như một con heo nhỏ.
Ta còn chưa hiểu rõ chuyện trước mắt thì “heo yêu” quay đầu lại.
Ta không thấy mặt heo yêu ra sao, nhưng có thể thấy miệng hắn đầy máu tươi.
Thuận theo chỗ hắn vừa nằm sấp nhìn xuống, màu đỏ của hỉ phục đã sẫm lại, còn lộ ra chút trắng.
Không, đó không phải hỉ phục, đó là——
Cái bụng bị ăn thủng, lộ ra xương sống.
......
“A!!!!!!!!!!!!!!!!!!”
Ta ngồi bật dậy khỏi giường.
Thì ra là một giấc mơ, nhưng ta lại như thể đã thực sự trải qua, dường như mọi thứ vừa rồi đã khắc sâu trong lòng ta.
Mơ bình thường chẳng phải tỉnh dậy là quên hết sao?
“Hừ… hừ…”
Ta hồi tưởng lại mọi chuyện vừa rồi, nghĩ đến tiểu tử mỗi lần đều bầu bạn với ta, rồi lại rời đi, ta tưởng là có kinh vô hiểm, không ngờ lại mơ thấy cảnh tượng như thế này.
Cảnh tượng người từng sớm tối bên nhau bị ăn thịt.
Ta chưa từng nghĩ cảnh tượng sẽ là như vậy, những gì thấy được còn đáng sợ hơn nhiều so với tưởng tượng.
Không giao những con dê nhỏ ấy ra là đúng, sau khi thấy cảnh trong mơ, mới biết hiện thực còn tàn khốc hơn tưởng tượng.
Ít nhất ta còn chưa thấy cảnh Mãn Tuệ và Quỳnh Hoa chết.
Ta phải ra ngoài hít thở, mau chóng quên đi cơn ác mộng vừa rồi.
Ta khoác áo ra cửa, cảm nhận gió đêm, mới thấy dễ chịu hơn một chút, đầu óc cũng tỉnh táo hơn.
Nghĩ lại giấc mơ vừa rồi, hình như cũng không hoàn toàn là ác mộng, ta nhớ ánh mắt thương xót của Mãn Tuệ trong mơ, ta nhớ bàn tay Mãn Tuệ nắm tay ta trong mơ, ta nhớ cảm giác Mãn Tuệ dựa vào ta khi ta bị truy sát trong mơ, ta nhớ nụ cười của Mãn Tuệ đã lớn trong mơ khi thấy ta...
Nhưng tại sao kết cục lại như vậy, tại sao lại bị heo yêu——
Không, ta cũng là heo yêu, là ta đã cướp đi người quan trọng nhất của Mãn Tuệ.
Nhưng tại sao ta lại mơ thấy Mãn Tuệ, rõ ràng mấy ngày nay đầu óc ta toàn nghĩ đến chuyện trước kia với Tiểu Muội.
Trăng đêm lại sáng.
“Kẹt——” Cửa kêu, cửa chính mở ra, lộ ra bóng tối sâu thẳm không thấy đáy trong phòng chính.
Một lát sau, nữ nhân thắp đèn bước ra, hình như nàng run lên sau khi ra khỏi cửa.
“Là Lương sao?” Giọng nàng lúc này không còn trong trẻo như ban ngày nữa.
Giống như đang cố gắng nói to một câu chuyện thầm thì.
“Phải.” Ta cũng ép giọng đáp.
Nghe vậy nàng liền tăng tốc bước về phía ta, lên tay đấm ta một cái, nhưng không mạnh lắm.
“Đêm hôm anh kêu to thế làm gì, không ngủ ngon còn đứng đây.” Lúc này nàng không thu giọng nữa.
Nhưng có vẻ hơi giận.
-“Ta gặp ác mộng. Giật mình tỉnh dậy.”
“Gặp ác mộng sao lại kêu to thế, doạ chết ta.” Nàng vẫn tra hỏi ta, nhưng giọng đã dịu đi nhiều.
Chỉ là ánh đèn ban đêm chiếu vào mặt khiến người ta vẫn thấy khó chịu.
“Cô không ngủ sao? Sao lại nghe thấy?” Dù sao đi nữa, giữa ta và nàng còn cách hai cánh cửa, nếu nàng không thức thì chắc không nghe thấy.
“Ta vừa tỉnh dậy, liền nghe thấy anh kêu một tiếng, ta còn tưởng có trộm.” Quần áo nàng mặc khá chỉnh tề, bên hông còn đeo hai thanh đao ngắn có vỏ.
Nàng bây giờ trông có vẻ nữ tính hơn lúc chiều tối, lúc chiều về giọng nàng đầy kiêu ngạo, bây giờ lại bị tiếng kêu của ta doạ sợ.
Cái run lên lúc ra cửa chắc cũng là do thấy ta đứng ở cửa mà giật mình.
Dễ thương hơn trước nhiều.
“Không có gì thì cô tiếp tục ngủ đi.” Nàng đặt đèn lên bàn đá, ngồi xuống bên cạnh.
-“Cô không ngủ sao? Còn sớm mà.”
“Ta lát nữa ngủ.”
-“Được rồi.” Nói xong ta lại vào phòng đóng cửa nằm xuống.
Chẳng bao lâu lại mơ màng ngủ thiếp đi, nhưng không yên giấc.
Cho đến tận sáng, đầu óc ta đều là chuyện vừa mơ, giữa đêm lại tỉnh mấy lần.
Buồn ngủ, chóng mặt, đau đầu.
May mà mơ dù sao cũng là giả, hoặc nói trái ngược với hiện thực, tiểu tử hôm qua đã được cứu ra, không rơi vào tay heo yêu, thế là tốt lắm rồi.
Tuy nàng đã trả lại đôi giày ta tặng, chắc là không muốn gặp ta, nhưng ta vẫn rất muốn gặp nàng.
Ta nghĩ ngợi một lát rồi lại ngủ thiếp đi, chắc do mơ suốt đêm không nghỉ ngơi được, trời sáng ngủ lại say hơn một chút.
Không biết ngủ thêm bao lâu.
“Cộc-cộc-cộc——” Một tràng tiếng gõ cửa vọng tới, ta nhìn ra cửa thì thấy ánh nắng đã tràn ngập cả căn phòng.
Hỏng rồi, hôm nay dậy muộn quá.
