Chương 30: Chuyện về Lương – Đi chợ.
“Tỉnh rồi à? Ta nấu cháo rồi, vào ăn một chút đi.” Ngoài cửa vọng vào giọng nữ nhân.
Đang lúc ta nghĩ chuyện dậy muộn không hay lắm, thì lại nghe được câu bảo đi ăn.
Cảm giác dễ chịu ấy khiến ta như trở lại thuở nhỏ.
Nhưng hồi nhỏ hình như cũng chẳng được dậy muộn thế này, lại còn có người nấu cơm gọi đi ăn.
Không biết có phải mơ không, nhưng tay ta vẫn không ngừng kéo chỉnh y phục.
“Đến ngay đây!” Ta vừa nói vừa bước ra ngoài.
……
Chuyện phiếm vài câu với nữ nhân, uống cháo xong, ta liền ra ngoài đi chợ giúp nàng.
Nàng nhờ ta mua thức ăn, đưa cho ta hai lượng bạc.
Hình như tiền đối với nàng chẳng khác gì củi lửa, đốt xong lại mọc ra.
Thôi, không nghĩ nhiều nữa, chính nàng cũng bảo không lo mấy thứ này, mua đồ tốt cho nàng là được, còn thừa thì trả lại.
Ta đi dạo ngoài chợ, cơ bản mua hết mấy thứ nữ nhân cần, nhưng mãi chẳng thấy chỗ bán dưa muối nàng muốn – nàng nói muốn mua cam lộ tử muối.
Còn sớm, ta đành đi đi lại lại tìm, cố gắng thỏa mãn yêu cầu của nàng.
……
“Tiểu huynh đệ, chỗ này lát nữa có người đến, đừng chiếm chỗ của người ta.”
Đang lúc ta đi tìm dưa muối, thì thấy một người đàn ông tóc lốm đốm bạc nhắc nhở một tiểu huynh đệ chừng chưa đến hai mươi đang bán hàng bên cạnh, bảo cậu ta đặt sạp lấn chỗ người khác.
Chuyện này cũng bình thường, cái chợ này tuy trông toàn đất trống có thể bày bán, nhưng thực ra đã có chủ từ trước, nhiều người còn thường xuyên biếu tiền cho mấy vị đại nhân coi chợ.
Gọi là “đại nhân”, thực ra chỉ là mấy tên quan lại hay lui tới chợ, chẳng có quyền hành gì lớn, chỉ là bọn bán hàng đều theo cái lý “bớt chuyện hơn thêm chuyện” để cầu yên ổn thôi.
Tiểu huynh đệ kia chẳng nói nhiều, chỉ nói một câu cảm ơn rồi đứng dậy dọn đi.
Lúc cậu ta thu dọn đồ, ta mới thấy trong gánh hình như có dưa muối, nhìn còn bóng dầu.
Đi theo xem sao, hôm nay vốn chẳng thấy cam lộ tử đâu, cơ hội này không thể bỏ lỡ.
Tiểu huynh đệ lại đi thêm một đoạn, ta theo cũng hơi sốt ruột, bèn định gọi cậu ta hỏi, liền rảo bước lên đi sóng vai với người bán rong.
“Này, ngươi có bán dưa muối không?” Ta hỏi tiểu huynh đệ lúc nãy.
Cậu ta liếc ta một cái, rồi nở nụ cười niềm nở, nhưng không giống kiểu cười rập khuôn của mấy tay buôn già đời.
Có vẻ chỉ là gặp được người mua hàng nên vui, như thể thỉnh thoảng mới từ ngoài thành vào bán.
“Có, có, có! Khách quan muốn loại dưa muối nào?” Cậu ta vội tìm một chỗ trống giữa hai sạp, định lấy đồ ra cho ta xem.
Đang lục lọi, thì người bán hàng bên cạnh lên tiếng.
“Không thấy có sạp ở đây à? Còn dám bày ra chỗ này?”
Tiểu huynh đệ chắc cũng không hiểu sao đứng bên cạnh sạp mà vẫn bị mắng, ngẩn ra một chút, rồi lại cười xin lỗi.
“Đại ca, ngại quá, ta cho vị khách quan này xem hàng một lát, đi ngay đây.”
Sắc mặt người bán hàng không tốt, liếc xéo ta – vị “khách quan” đang đeo một cánh tay – rồi lại nhìn cánh tay treo của ta, chắc nghĩ không phải hạng vừa, nên quay lại nhìn tiểu huynh đệ.
“Nhanh lên, ta còn phải bán hàng.”
Giọng hắn dịu đi nhiều, nhưng trước sạp hắn chẳng có ai, chẳng biết bán hàng gì.
Tiểu huynh đệ lấy gói dưa muối ra cho ta xem, ta không nhầm, đúng loại ta cần.
“Cân cho ta một cân.” Ta nói với tiểu huynh đệ.
“Vâng ạ.” Tiểu huynh đệ thoăn thoắt gói lại cho ta.
“Khách quan, đây là một cân một lạng, ngài trả tiền một cân là được.” Cậu ta đưa dưa muối cho ta, miệng nói giá, tay vẫn thoăn thoắt thu dọn, quảy gánh định đi.
Lúc trả tiền ta mới phát hiện chỉ còn bạc nữ nhân đưa, tiền đồng nãy mua rau đã tiêu hết, đành phải lấy một lượng bạc đưa cho cậu ta.
“Ngươi cứ tính tiền theo một cân một lạng là được.”
Dưa muối cũng không dễ hỏng, nữ nhân cũng chẳng thiếu tiền, quan trọng là ta thấy tiểu huynh đệ này chẳng có nhiều tiền lẻ để thối lại.
Quả nhiên, tiểu huynh đệ lúng túng.
“Khách quan, tiểu nhân không có nhiều tiền lẻ để thối cho ngài.”
“Không sao, ta gửi chỗ dưa muối này lại cho ngươi, ngươi chờ ta một lát, ta đi đổi tiền lẻ.”
Nói rồi ta đưa dưa muối cho cậu ta, định đi đổi tiền.
“Khách quan, ngài đi bao lâu ạ? Tiểu nhân đợi ở đây à?” Lúc này ta mới nhớ cậu ta còn phải tìm chỗ bày sạp.
“Hay là đi cùng nhau, ta vừa thấy chỗ cắt bạc không xa, ngươi cũng tiện đường xem có chỗ nào bày hàng không.”
Ta nghĩ một lát, vẫn nên cho cậu ta đi cùng, lỡ cậu ta biến đi đâu mất thì ta cũng chẳng có dưa muối mà về giao.
“Vâng, cảm ơn khách quan.” Tiểu huynh đệ chẳng do dự, đồng ý ngay.
Thế là chúng ta một trước một sau đi, chẳng mấy chốc đã cắt bạc xong, lại đổi ít tiền đồng cho cậu ta, cuối cùng vẫn tính tiền dưa muối theo một cân một lạng.
“Cảm ơn khách quan, ngài có muốn loại dưa muối nào khác không, tiểu nhân gói cho ngài nếm thử.”
“Dưa muối của ngươi không cần tiền à? Gặp ai cũng cho.”
“Ha ha, tất nhiên là phải tính tiền rồi, nhưng tiểu nhân thấy khách quan là người tốt, ngài muốn nếm thử thì tiểu nhân gói cho.”
“Thôi, ngươi cứ giữ mà bán lấy tiền đi, bây giờ bao nhiêu người còn không có cơm ăn, giữ lại chút tiền chút đồ cho mình mới phải.”
“Ừm, chính vì không có cơm ăn, nên mới phải đi lại nhiều, giúp đỡ lẫn nhau chứ ạ.”
Hừ, người ta lúc đói thật thì đốt nhà cướp của, còn giúp đỡ gì, tiểu huynh đệ này vẫn còn non quá.
“Ta có việc, đi trước đây.”
“Vâng, khách quan đi chậm nhé.”
Mua được dưa muối, ta liền về thẳng nhà, vào cửa liền đem đồ mua vào phòng bếp.
Nữ nhân đang nhồi bột trong đó, bên cạnh còn để rượu, chắc là đang chuẩn bị men cũ.
“Đồ nàng cần ta mua về rồi.” Nói rồi ta đặt đồ mua sang một bên.
“Tiền nàng đưa chưa tiêu hết, ta để bên cạnh.” Ta để cả tiền thừa cạnh đồ.
“Ngươi cầm lấy, sau này mua đồ đắt tiền ta sẽ không đưa tiền nữa.” Nữ nhân không quay đầu, lưng hướng về ta bảo cầm tiền.
Thôi, nàng bảo cầm thì ta cầm, tiện thể ra ngoài mua đồ cho nàng.
Ta cầm tiền, nhưng vẫn thấy chỗ nào đó không ổn.
“Nàng còn cần ta giúp gì không?”
“Không, ngươi nghỉ trước đi, hoặc quét dọn sân viện.” Nàng vừa đổ rượu vào bột vừa nói với ta.
Rượu đó nhìn chẳng khác gì vò rượu hôm trước uống, dùng rượu này làm men cũ cũng coi là xa xỉ.
May mà không dùng nhiều, cũng chẳng đến nỗi xót.
Nói mới nhớ, rượu này đúng là ngon, hôm trước uống say ngủ một giấc, tỉnh dậy cũng không khó chịu lắm.
“Được.” Hình như nàng rất để ý sân có sạch không, sau này ta sẽ quét dọn nhiều hơn cho nàng.
