Chương 37: Chuyện về Tuệ - Hội đèn lồng.
“Hả? Hỏi ta à?” Người đàn ông lạ bỗng nhiên bắt chuyện với ta, làm ta hơi ngơ ngác.
“Phải, đang hỏi ngươi đấy.”
Ta cố nhớ lại lời Vân tỷ từng dặn, bảo đừng dây dưa quá nhiều với khách, nhưng vị khách này lại có vẻ rất hứng thú với ta.
Nhưng mà, ta nên nói gì đây?
“Ta không biết.” Ta nghĩ nát óc hồi lâu mới ép ra được bốn chữ.
- “Tìm cha ở đây không thuận lợi sao?”
“Ngươi nói với một đứa con gái mấy lời khó hiểu đó làm gì?” Vân tỷ có chút không nhịn nổi, vội cắt ngang, định gạt câu chuyện khỏi ta.
- “Ta có hỏi ngươi đâu, Vân.”
Phải làm sao đây, không khí căng thẳng lên rồi, hai người họ như sắp cãi nhau vậy.
Ta vẫn nên nói gì đó đi.
“Cha nào?” Vân tỷ đã dặn, nhất định không được nói chuyện tìm cha.
“Là người cha mà ngươi nói muốn tìm ngày đầu tiên đến Yên Nguyệt Lâu đấy.” Người đàn ông vẫn giữ vẻ dịu dàng.
“...” Xem ra hắn biết hết, ta không thể nói thêm gì nữa, nói nữa là lỡ lời.
“Vân, sao ngươi lại dạy một đứa con gái dám đến Yên Nguyệt Lâu tìm cha thành ra thế này, chẳng nói nổi một câu.”
“Nói nhiều dễ bị người ta nắm thóp.” Vân tỷ trông không vui lắm.
“Ta nghĩ ngươi hiểu lầm quan hệ giữa chúng ta rồi.”
Nói xong, người đàn ông lấy từ trong áo ra một vật như phong thư, đưa cho Vân tỷ.
Vân tỷ giở bức thư, im lặng hồi lâu.
“Ngươi thực sự tìm được nàng ấy rồi?” Vân tỷ bỗng nhiên lại tươi cười rạng rỡ.
- “Chuyện ta hứa với ngươi, đương nhiên không lừa ngươi.”
“Tìm thế nào vậy?”
- “Cần gì phải tìm? Nàng ấy có chạy đi đâu đâu.”
“Không chạy? Nàng ấy vẫn ở nhà chờ ta?”
- “Đừng nói nữa, nàng ấy ở đó cũng chẳng phải chuyện tốt.”
“Ai bắt nạt nàng ấy sao?”
- “Không. Muốn nghe chuyện gì xảy ra thì ngươi cứ để đứa con gái này ở lại Yên Nguyệt Lâu, cho nó thay ca cho ngươi.”
“Vậy ta không nghe nữa.” Vân tỷ vừa cười vừa cất thư đi, đã lâu lắm rồi ta chưa thấy Vân tỷ cười đẹp đến vậy, hiếm khi thấy nụ cười nào của Vân tỷ không phải để tiếp khách. Hôm nay chắc là nụ cười hiếm hoi từ tận đáy lòng của Vân tỷ.
- “Làm tốt đi, sau này các ngươi còn cơ hội đoàn tụ.”
“Ừ.” Vân tỷ không biết đang nghĩ gì, mắt cũng không biết nhìn đâu, nhìn đường phố chăng?
“Ngươi xem, nguyện vọng của Vân tỷ ngươi đã thành hiện thực, ngươi có nguyện vọng gì không? Ví dụ như tìm cha?” Người đàn ông lại xoay câu chuyện về phía ta.
“Nó không giống ta, cha nó chắc đã bị hại rồi.” Vân tỷ luôn nói đỡ cho ta, đại khái là không muốn ta nói sai.
Nhưng sao ta lại thấy người đàn ông trước mắt này khá tốt bụng nhỉ.
“Thế à. Vậy ngươi có muốn báo thù không?”
“Ta... ta không muốn.” Ta lập tức nói ra suy nghĩ của mình, nhưng vừa nói chữ “ta” thì ta đã sửa lại.
Ta muốn báo thù, ta rất muốn, ta mơ cũng muốn kẻ hại chết cả nhà ta phải chết dưới tay ta.
Ta rất động lòng trước đề nghị của người đàn ông trước mắt, nhưng Vân tỷ đã dặn, đừng nói chuyện cha.
“Là Vân tỷ ngươi dạy ngươi nói thế phải không?” Người đàn ông nhìn ra sự không tự nhiên của ta, hẳn là biết Vân tỷ đã nói gì đó với ta.
“Vân, ngươi hối hận vì đã làm giao dịch này với ta không?”
- “Không hối hận.”
“Vậy ngươi dạy nó những điều đó làm gì?”
- “Nó không thấy được ở lại Yên Nguyệt Lâu có ý nghĩa gì, mà Yên Nguyệt Lâu cũng không giữ được nó. Có những chuyện chỉ có thể tự tay làm.
Ngươi hãy buông tha cho nó đi.”
“Ngươi nghĩ không ở Yên Nguyệt Lâu thì nhất định tốt hơn sao? Hiện tại thế này, với ngươi đã là viên mãn lắm rồi.”
Vân tỷ lại im lặng hồi lâu.
“Ta không cãi với ngươi nữa, ta cãi không lại ngươi.
Nhưng ta cầu xin ngươi, đừng giữ nó lại đây.” Vân tỷ bắt đầu cầu xin người đàn ông trước mắt.
“Được, lần này chiều theo ý ngươi vậy.
Hôm nay hãy chơi vui vẻ ở hội đèn lồng. Ngươi nghỉ một ngày thế này, Yên Nguyệt Lâu phải giảm bớt bao nhiêu bạc lời đây.
Ngày mai ngươi còn phải tiếp khách, đừng làm hỏng tâm trạng khách.”
“Cảm ơn.” Vân tỷ khẽ nói với người đàn ông.
- “Sau này bớt có mấy cái sở thích vô giá đi.”
Người đàn ông nói xong, Vân tỷ liếc nhìn ta một cái, rồi cùng hắn sánh vai đi về phía hội đèn lồng, ta lặng lẽ đi sau lưng họ.
Tuy bầu không khí chẳng mấy hòa thuận, ta chỉ là người ngoài cuộc ở Yên Nguyệt Lâu, nhưng hôm ấy được mặc quần áo mới rốt cuộc cũng vui, lại gặp đúng hội đèn lồng, lúc ấy ta cảm thấy mình xinh đẹp vô cùng.
Nhưng sau đó ở Yên Nguyệt Lâu ta toàn mặc đồ tạp dịch, không mấy khi mặc lại bộ đồ mới ấy, chỉ thỉnh thoảng lấy ra ngắm; cho đến khi rời Yên Nguyệt Lâu, ta vẫn mặc đồ tạp dịch, cất bộ đồ mới vào túi, chẳng nỡ mặc.
Mãi đến khi biết kẻ giết cha là ai, ta mới lại lấy bộ đồ đó ra, mặc cho đến tận bây giờ; lúc ấy ta nghĩ, nếu trong túi mang theo một bộ đồ mới mà bị kẻ thù phát hiện, chắc chắn sẽ khiến hắn nghi ngờ.
Hơn nữa ta cũng sợ nếu không mặc nữa, sau này sẽ chẳng còn cơ hội mặc, ít nhất là không còn cơ hội mặc khi còn sống. Không ngờ mặc đến rách bộ đồ ấy mà ta cũng chưa làm gì được kẻ thù, đó là chuyện về sau.
Hôm hội đèn lồng, ta đi theo sau hai người Vân tỷ, khi đi ngang qua một tiệm bánh ngọt, Vân tỷ dừng lại.
“Khách quan, mời xem muốn ăn gì ạ? Bánh của tiệm chúng tôi đều dùng nguyên liệu thượng hạng.” Tiểu nhị tiệm bánh thấy có khách, lập tức chào mời Vân tỷ.
“Ta mua chút đồ ăn cho nó.” Vân tỷ đề nghị với người đàn ông, cái “nó” chắc là ta.
“Ồ? Ta cũng muốn ăn đồ Vân tỷ mua.” Người đàn ông cười phụ họa.
Không ngờ hắn cũng có chút trẻ con, lời nói không giống vẻ điềm tĩnh của dung mạo, nhưng tướng mạo cụ thể của hắn ta cũng chẳng nhớ, dù sao cũng chỉ gặp một đêm.
“Ngươi ăn gì? Hôm nay Vân tỷ mời.” Nhưng câu này của Vân tỷ không phải nói với ta, mà nói với người đàn ông.
Ta hơi khó chịu, ta cảm thấy hắn cướp mất Vân tỷ của ta.
“Ngươi xem nó ăn gì đi?” Người đàn ông lại nhớ đến ta, ở cái tuổi hắn bị đối xử như trẻ con chắc cũng không thoải mái.
“Tuệ Nhi, con xem con muốn ăn gì?” Vân tỷ gọi ta lại xem có gì muốn ăn.
“Ngươi tên là Tuệ à, có phải từ cái tua trên áo ngươi không?” Người đàn ông như có hứng thú với tên ta, cắt ngang lời Vân tỷ hỏi ta.
Hơi đáng ghét.
- “Phải.” Nhưng dù sao cũng phải đáp.
“Cái tua trên áo này vẽ thật tinh xảo, còn rắc chút bột vân mẫu lên trên, thật hợp với tên và dung mạo ngươi.
Không cần nghĩ cũng biết là Vân tỷ mua cho ngươi.”
Người đàn ông bình phẩm quần áo ta, lúc ấy ta mới để ý trên tua áo có những chấm lấp lánh.
“Một cái áo, không dám phiền chưởng quỹ khen ngợi.” Vân tỷ ngoài miệng nói không cần khen bộ đồ nàng đặt may, nhưng trong mắt có thể thấy nàng rất vui.
“Tuệ Nhi, mau xem con muốn ăn gì?” Vân tỷ lại một lần nữa bảo ta xem ta muốn ăn gì.
Đây cũng là lần đầu tiên ta mua bánh ngọt ở Trường An, ngày hôm đó những thứ ta thấy dường như chưa từng ăn qua, những chiếc bánh đều thơm phức, hoặc trắng muốt, hoặc lấp lánh ánh trong, bất kể loại bánh nào cũng rực rỡ hơn bột vân mẫu trên áo, nhìn là biết toàn những thứ ta không mua nổi.
Nhưng có mấy thứ bánh trái, kẹo hồ lô thì ta đại khái biết cách làm, nhưng có những thứ ta hoàn toàn không biết.
Có một loại bánh hình khối trong suốt đã thu hút ta, nó không chỉ lấp lánh mà bên trong còn gói một thứ gì đó.
Ta có thể nhìn ra, bên ngoài bọc đường, thứ đường như đá, bên trong có hoa, nhân quả, còn có sợi và lát mỏng không rõ là gì.
Ta biết Vân tỷ có tiền, nên cũng chẳng khách sáo.
“Vân tỷ, muội muốn ăn cái này.” Ta chỉ vào viên đường phát sáng ấy.
“Ồ, kẹo đường cuộn à, con cũng biết chọn đấy, trước đây tỷ cũng thích ăn cái này.”
Ta muốn hỏi Vân tỷ có phải bây giờ tỷ không thích ăn nữa không? Nhưng bên cạnh có khách, ta hơi ngại không dám nói.
