Chương 57: Lương thiên - Xuất hiện.
Ta không phải Thanh Càn, cũng chẳng hiểu gì, chỉ biết tận hưởng cảm giác được đi theo người con gái ấy.
Dù có chút ngượng ngùng vì bị người ta nhìn, nhưng ta biết trong ánh mắt đó thực ra còn pha chút ghen tị, khiến người ta có cảm giác sảng khoái khó tả.
Ta không nỡ phá vỡ cảm giác ưu việt kỳ lạ này, liền bước gần hơn một chút, đi ở phía sau bên trái nàng.
Chắc là sẽ bị người đối diện nhìn thấy cùng với nàng.
“Anh đỡ hơn chút nào chưa?” Bỗng nhiên người con gái đi phía trước nhận ra ta đến gần, nhìn ta hỏi.
Nói xong, bước chân nàng cũng chậm lại, thành ra đi song song với ta.
Dù ta không biết tại sao nàng lại hỏi vậy, nhưng hiện tại ta cảm thấy quả thực không tệ.
“Ừm, tạm ổn.” Ta cũng giả vờ hiểu ý nàng, đáp lại.
Ta gần người con gái hơn, lại cảm nhận được mùi hương quen thuộc bao quanh nàng.
Mùi này hơi nồng, nhưng chưa đến mức khó chịu.
Mùi này có chút khác với mùi trên giày, nhưng chắc là cùng một loại.
Lần trước không có dịp hỏi Thanh Càn mua hương dược này ở đâu, lần này ta phải hỏi người con gái này.
“Ừm, tôi cũng nói thẳng, nếu anh không thích nói chuyện thì có thể không nói.” Chưa kịp để ta hỏi về hương dược, người con gái đã mở miệng trước.
Giọng điệu vẫn thân thiện dễ gần, ngắt quãng giữa câu còn có chút do dự và áy náy mơ hồ.
“Tất nhiên, nếu có thể, tôi hy vọng anh có thể nói chuyện với tôi.” Người con gái lại nói.
Cảm giác ấy lại đến, chính là cảm giác “Tôi quen cô lắm sao?”
Người con gái cho ta mượn nhà cũng vậy, Thanh Càn cũng vậy, người con gái này cũng vậy.
Người con gái này có lẽ hơi khác hai người trước, hai người kia vừa gặp đã mời ta ăn cơm.
Còn người này giống như không quá “khách sáo” như ta tưởng, dù sao mấy hôm trước nàng còn vu cáo ta sàm sỡ nàng, chính vì màn kịch đó mà ta cảm thấy nàng không phải người có thể nói chuyện bình thường với ta.
Than ôi, có lẽ do ở lâu với sói, tức là bọn cướp, nên ta luôn cảm thấy mâu thuẫn giữa người với người nên được giải quyết bằng cách kịch liệt hơn.
Ví dụ như giữa chúng ta phải chết một người.
Chuyện sống mái này tuy không thường xuyên xảy ra, nhưng một khi biết thì không thể không đề phòng, cho đến khi khắc ghi việc liều mạng vào lòng như một khả năng bình thường.
Còn bây giờ bước vào cuộc sống của người thường mang đến cho ta cảm giác không chân thực.
“Được.” Dù cảm thấy rất kỳ lạ, nhưng ta khá muốn nghe người con gái này nói thêm vài câu.
“Anh quen Thanh Càn bao lâu rồi?” Nàng không khách sáo, hỏi ngay.
- “Cũng một thời gian rồi, chắc hơn chục ngày?” Vẫn nên nói nhiều hơn một chút, ta sợ nàng biết ta và Thanh Càn chỉ là quen biết sơ qua sẽ không yên tâm.
“Vậy anh có nghe anh ấy nhắc đến tôi không?”
Hừ, có vẻ nàng thực sự rất quan tâm đến Thanh Càn, còn hỏi ta Thanh Càn có nói về nàng không.
Ai lại vô duyên vô cớ nhắc đến vợ mình chứ?
- “Không.”
“Ồ.”
- “Cô hỏi cái này làm gì?” Ta lại nổi hứng thú.
“Chỉ là muốn biết chồng tôi ở bên ngoài nói gì về tôi, tôi luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, nhưng không nói ra được cụ thể là chỗ nào.”
Người con gái này dám nói thật, dám nói với người ngoài chuyện nghi ngờ chồng mình.
“Anh không cảm thấy sao? Rõ ràng là anh ấy phái anh đến bảo vệ tôi, nhưng lại không nói rõ, kết quả là hại anh vào nha môn.”
Ta nghe nàng nói vậy, nhưng không thấy có gì kỳ lạ, rõ ràng là nàng bị lừa rồi.
Khó trách Thanh Càn bảo ta đừng vạch trần hắn, hắn lừa vợ mình cũng không hề nương tay.
Nhưng ta cũng thực sự được lợi, có một công việc làm, người con gái này còn xin lỗi ta.
“Cũng tại tôi không biết nói chuyện.” Ta vẫn không vạch trần Thanh Càn, đổ lỗi cho bản thân.
Đã nàng nghĩ ta không biết nói chuyện, thì ta cứ lấy lý do đó mà lấp liếm đi.
“Phải đấy, nếu không phải thấy anh cứ ấp úng, thực sự là như vậy, tôi nhất định nghĩ chồng tôi đang lừa tôi.”
Nói xong, nàng dường như nhận ra không cần thiết phải nhấn mạnh khuyết điểm, liếc nhìn ta rồi cười gượng, hai tay đan vào nhau trước bụng, móng tay cào vào lòng bàn tay.
Khá dễ thương, không còn vẻ ngang ngược như trước nữa.
“Trước đây anh làm nghề gì?” Người con gái lại hỏi về chuyện của ta.
Chuyện này ta nói thế nào? Nói ta trước đây giết người vô số, trên đường rừng hãm hại người cướp của?
Thôi, coi như trước đây ta cũng là người hộ tống.
“Cũng giống bây giờ thôi.” Loại lời nói dối hoàn toàn này áp lực với ta không nhỏ, nói không được suôn sẻ.
- “Vậy người thuê anh hộ tống đúng là không dễ thương, hại trên mặt anh để lại nhiều sẹo thế.”
“Cũng tạm.” Ta không bịa thêm được nữa, đáp đơn giản một câu rồi cả ta và người con gái lại im lặng.
Người ngoài đường vẫn qua lại, nhưng ánh mắt hướng về ta vẫn như cũ, như đang nhìn một người mặc y phục kỳ dị.
Người con gái mặc dù không phải y phục kỳ dị, nhưng đại khái là màu đỏ tươi mà phụ nữ bình thường không mặc, nhìn chất vải có vẻ là gấm dày.
Lâu dần, ta cũng bắt đầu cảm thấy ngượng thay cho người con gái này, bị nhiều người nhìn như vậy, thực sự không thể diện.
Không nói đến việc một mình nàng đi dạo trên phố lớn có tốt hay không, chỉ riêng việc nàng mặc xa hoa như vậy cũng đủ khiến người ta căm ghét, bây giờ khắp nơi đều có người chết đói, thấy người giàu là nghiến răng nghiến lợi.
Nói đến chuyện này, khiến ta nhớ đến Uyên, trước đây ta đi theo đám lưu dân trốn nạn cướp bóc đã cứu nàng khi bị bọn lưu dân lôi vào nhà.
Thú thật lúc đó rất mạo hiểm, nhiều tên lưu dân như vậy vây quanh nàng, quần áo xộc xệch, vậy mà ta lại sinh ra dũng khí kỳ lạ kéo nàng dậy đưa đi, Uyên lúc đó vơ lấy quần áo rơi rớt che thân, nên chạy không nhanh, còn có mấy tên chửi bới đuổi theo.
May mà bọn đuổi theo và bọn chặn đường không cùng lên, căn bản không đánh lại ta, lại phần lớn vì đói nên không có sức, lòng dâm cũng không mạnh, lần lượt bị ta đuổi đi rồi không đuổi theo nữa.
Vậy nên, có phải lúc đó bọn lưu dân chỉ là căm ghét người giàu nên muốn hãm hại Uyên không?
... Có lẽ cả hai, nguyên nhân cụ thể thì ai mà biết, có ai khi cởi quần còn nghĩ tại sao mình cởi quần đâu, chính bọn chúng cũng không biết.
Dù biết cũng khó phân rõ nhân quả, có thể căm ghét người giàu chỉ là cái cớ để che đậy bản tính thú vật của chúng.
Bây giờ nghĩ lại, lúc đó Lưỡi nói về mấy con cừu non: “Dù sao chúng cũng chết, sao không làm lợi cho chúng ta?” cũng đại khái là ý này.
Cừu non sống không tốt, nên chúng ta phải đưa chúng đi chết.
Hình như sai rồi, nhưng ta cũng không nói được sai chỗ nào, bất quá cũng không liên quan đến ta, dù sao ta đã thả cừu non đi.
“Anh đang nghĩ gì thế?” Người con gái vừa đi vừa nhìn ta hỏi.
- “Không nghĩ gì.”
“...” Người con gái lại im lặng, một lúc sau mới chậm rãi nói một câu.
- “Vậy anh có thể nghe tôi nghĩ gì không?”
