Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Hồn Ma Kẻ Đói Khát > Chương 59

Chương 59

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 59: Lương thiên - Tân y.

 

......Sao lại đến chuyện 'ngày dài còn dài' nữa rồi.

 

Nhưng cô nương này nói cũng có lý, tuy rằng ta mặc rách rưới ảnh hưởng đến hình tượng của ta, nhưng có lẽ ảnh hưởng đến hình tượng của cô ấy nhiều hơn. Thân phận của cô ấy mà bên cạnh có người ăn mặc rách rưới cũng không thích hợp.

 

Nhưng từ khi đến Lạc Dương, đã có ăn có uống có chỗ tránh rét, bây giờ còn có quần áo mặc.

 

Càng nghĩ càng thấy không phải.

 

Trước đây ta đã làm gì thế nhỉ? Cố gắng chịu khổ sao?

 

Lại không khỏi nghĩ đến những người đã từng giết, chẳng lẽ trước đây ta vô cớ hại người sao?

 

"Vậy thì cảm ơn trước." Ta cũng không có lý do gì để từ chối nữa, tuy bây giờ là chiếm lợi, nhưng sau này cô nương có chỗ nào cần, ta sẽ gắng sức, coi như trả lại cho cô ấy.

 

"Vậy đi thôi." Ta và cô nương cùng nhau bước vào.

 

Vừa bước vào cửa, tiểu nhị của tiệm vải đã chào đón.

 

"Khách quan, ngài mua vải hay may đồ ạ?"

 

"Ta đến chọn vải, rồi các ngươi giúp hắn may một bộ thật tỉ mỉ." Cô nương nói, 'hắn' chắc là ta rồi.

 

Không biết cô nương sẽ chọn vải gì cho ta, ta không muốn mặc nổi bật như cô ấy đâu.

 

Đang nghĩ vậy, cô ấy lại gọi ta đến chọn.

 

"Lại đây, xem ngươi muốn kiểu nào." Lúc nói vậy, cô ấy không nhìn ta, mà nhìn vào các loại vải trưng bày.

 

Trong mắt lộ ra chút hứng thú, vừa nói vừa chạm vào những tấm vải đủ màu sắc.

 

"Ngươi có muốn thử màu xanh này không?" Khi thấy một tấm vải xanh, cô ấy dừng lại hỏi ta một câu.

 

Tấm vải đó chất liệu khá mịn, màu xanh khá sâu, nhưng rất bắt mắt, giống như màu của đá quý.

 

Chắc là đắt lắm đây.

 

Cũng không khác ta nghĩ là mấy, cô nương này thích những màu sắc phô trương như vậy, nhưng ta không hề có ý định mặc loại vải đó.

 

"Ta thấy cái này được." Ta chỉ vào tấm vải gần đó, đó là vải gai đen, bình thường ta mặc ngoài cũng là loại này, nên vừa nhìn đã thấy.

 

"Ngươi thực sự không thử màu này sao?" Cô ấy có vẻ yêu thích không rời tay, hai tay vuốt ve tấm vải đó, nhìn là biết cô ấy thích.

 

Cô nương này thật khó hiểu, thích gì thì mua về nhà là được, sao lại chọn cho người ngoài kỹ lưỡng như vậy?

 

Thôi kệ, có lẽ đàn bà là thế.

 

"Không." Ta từ chối.

 

Cô ấy cũng không thất vọng lắm, chỉ đến bên cạnh ta nhìn tấm vải ta chọn.

 

Lúc đến, cô ấy chỉ chăm chú nhìn tấm vải gai đen, hoàn toàn không để ý cánh tay chạm vào ta, đứng cũng rất gần, làm ta giật mình vội lùi ra một bước.

 

Cô nương này thực sự không biết giữ lễ, có thể đứng gần người ngoài như vậy, chút e dè cũng không có. Nghe nói nhà nào gia quy nghiêm, đàn bà con gái mà tiếp xúc với người ngoài là bị đánh gãy tay gãy chân, cô nương này lại tỏ ra không sao cả.

 

Tuy ta chỉ liếc mắt đã chọn vải gai, nhưng cô nương nhất định phải gọi tiểu nhị đưa cho cô ấy sờ thử.

 

"Vải này thô quá." Rõ ràng cô ấy không hài lòng với lựa chọn của ta.

 

"Nếu ngươi thích màu đen, ta chọn cho ngươi một tấm tốt hơn." Cô ấy lại không nhìn ta, tự nói một mình, quay người xem các loại vải đen khác, xem một lượt mới chọn.

 

"Cái này nhé?" Lúc này cô ấy mới nhìn ta một cái, như khoe khoang chỉ vào tấm vải đã chọn. Ta bước lại xem.

 

Tuy màu sắc khác với tấm vải xanh cô ấy vừa chọn, nhưng chất vải cơ bản giống nhau.

 

"Được." Ta cũng lười từ chối, chọn nhanh cho xong.

 

- "Vậy cái này." Cô nương quay đầu gọi tiểu nhị.

 

- "Ngươi dẫn hắn đi gặp thợ may đo, xem cần bao nhiêu vải."

 

"Vâng ạ." Tiểu nhị đáp lời cô nương, rồi quay sang gọi ta.

 

"Khách quan, mời đi bên này ạ~"

 

Thế là ta bị dẫn đến chỗ thợ may, bị cầm thước đo tới lui.

 

Sau khi thợ may bảo tiểu nhị cần ba mươi thước vải, lại đo trên người ta một hồi, tiểu nhị ra ngoài báo lại cho cô nương. Cô nương chắc đã trả tiền cho tiểu nhị, đợi ta ra ngoài thì cô ấy đã đứng chờ ở cửa.

 

Cũng không thấy cô nương trả bao nhiêu tiền.

 

Lúc ta cùng cô ấy ra khỏi cửa, cô ấy nói với ta về chuyện quần áo.

 

"Trong ba ngày là may xong, nếu ngươi gấp thì tự đến lấy, cứ nói là Cố Hy đặt."

 

Cố Hy? Cô nương này lại dùng thẳng tên? Không phải nên gọi là họ Cố nhà họ Thanh sao?

 

Thôi, quản chuyện vớ vẩn này làm gì? Gọi Cố Hy cũng hay.

 

......

 

Không biết thằng nhỏ sau này lấy chồng có phải gọi là Mãn thị không?

 

......

 

Rời tiệm vải, ta và Cố Hy lại dạo chợ một lát rồi quay về.

 

"Bình thường ngươi thích làm gì?" Cô ấy như thể nhịn không nổi, lại đến bắt chuyện với ta.

 

- "Không thích gì mấy, nhiều nhất là luyện quyền cước thôi."

 

"Thế ngươi có thường đánh đánh giết giết không?" Không biết có phải thấy vết sẹo trên mặt ta không mà hỏi vậy.

 

- "Cũng tạm."

 

"Thế ngươi đã giết bao nhiêu kẻ xấu rồi?"

 

Câu hỏi của Cố Hy thật buồn cười, thực sự giết người thì ai còn phân biệt tốt xấu, huống hồ ta chắc giết người tốt nhiều hơn.

 

......Cũng không thể nói vậy, người ta giết, tốt hay xấu ta đâu biết. Cha của Mãn Tuệ tính là người tốt? Lưỡi tính là kẻ xấu?

 

- "Đếm không xuể."

 

"Lợi hại vậy sao, không ngờ ngươi lại là đại hiệp." Nhìn vẻ mặt hưng phấn của Cố Hy, không giống giả vờ.

 

Cô ấy dùng đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm ta, làm người ta có chút ngượng.

 

Thì ra đại hiệp được nhìn nhận như vậy, cũng giống với cảnh tượng ta từng mơ ước — trở thành đại hiệp, trở thành người có ích, người được yêu mến.

 

Nhưng Cố Hy nói đại hiệp khác với đại hiệp trong tưởng tượng của ta. Đại hiệp của ta là người thay trời hành đạo, còn đại hiệp mà Cố Hy nghĩ là ta, thực ra lại là kẻ giết người vô tội.

 

"Đại hiệp" là giả, ta là đại hiệp giả.

 

"Ta không phải đại hiệp." Ta quyết định nói sự thật cho cô nương.

 

- "Ta chỉ thấy ngươi rất lợi hại, cũng không biết nói thế nào.

 

Nếu ngươi tự thấy mình không phải đại hiệp thì thôi vậy." Cố Hy nghe ta nói, giọng vẫn rất thoải mái và nhẹ nhàng.

 

- "Trước đây ta còn nói với Thanh Càn, tiêu cục cũng rất lợi hại, có thể bảo vệ đồ vật không bị kẻ cướp cướp mất, còn tiện thể giết kẻ xấu.

 

Thanh Càn cười ta, nói không ít người chỉ vì bị ép quá, đến cướp đồ để sống, cũng không hẳn là xấu thực sự.

 

Ta liền hỏi hắn, thế thế nào mới là kẻ xấu?

 

Hắn nói hắn cũng không biết.

 

......"

 

Nói đến đây, cô nương im lặng, nhưng ta cảm thấy cô ấy chưa nói hết; vừa nãy nói chuyện giết kẻ xấu, lại kể chuyện Thanh Càn nói kẻ xấu chưa chắc là xấu thực sự, có chút mâu thuẫn.

 

"Rồi sao? Sao không nói tiếp?" Ta hỏi Cố Hy.

 

"Rồi à, ta lại muốn nói về chồng ta." Cố Hy đột nhiên nhìn ta cười.

 

......

 

"Vừa nãy ta nhắc đến Thanh Càn, ngươi liền nhìn chỗ khác, ta tưởng ngươi không hứng thú, nên vừa định nói lại thôi, nghĩ không nói thì tốt hơn." Cô ấy lại giải thích vì sao vừa nãy đột nhiên im lặng.

 

......

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích