Chương 74: Tuệ - Sự thật.
“Thật sự em không lấy trộm.” Em còn muốn biện minh thêm, liền lẩm bẩm nhỏ.
Em nhớ lại cảnh tượng hôm đó, nhớ cảm giác nóng rát trên má, cũng nhớ việc bị nói là ăn trộm trước mặt bao người.
Cuối cùng em cũng không chắc Vân tỷ có nghe được những gì em nói không.
Vân tỷ hít một hơi thật sâu, em có thể cảm nhận được hương thơm nhè nhẹ theo hơi thở, nhưng không dám ngước lên nhìn Vân tỷ.
“Chị biết cái vòng tay đó không phải em trộm.”
Nghe vậy, em vội ngẩng đầu lên, nhìn Vân tỷ.
Vân tỷ mím môi, rồi từ từ mở lời, lại xoa đầu em.
“Không phải lỗi của em.”
- “Thế… Vân tỷ…”
Em nhất thời không biết nên hỏi Vân tỷ tại sao lại đánh em, hay hỏi Vân tỷ tại sao lại hiểu lầm em, hay là sao lại làm hỏng danh tiếng của em ở Yên Nguyệt Lâu.
Vân tỷ không trả lời cụ thể, chỉ nói những điều em nghe như hiểu như không.
“Thật ra chị đã sớm nghĩ đến cảnh này, nhưng thế nào cũng không nghĩ ra cách nói với em.”
- “Vân tỷ muốn nói gì?” Em có chút không kìm nén được sự uất ức trong lòng, chỉ muốn hiểu tại sao Vân tỷ lại đối xử với em như vậy.
“Là nói những điều Tuệ Nhi không hiểu, nhưng lại rất quan trọng.”
- “Vân tỷ dạy em rất tốt mà, cuối cùng Tuệ Nhi đều hiểu được.”
“Đồ ngốc, Vân tỷ vốn chỉ chọn những điều Tuệ Nhi hiểu được để nói thôi.”
- “Ồ ồ.” Vân tỷ nói vậy, em cũng không biết nói gì thêm về chủ đề này, đành ậm ừ.
- “Vậy đó là thứ quan trọng gì ạ?”
“Nói thế nào nhỉ?” Mắt Vân tỷ lại nhìn ra ngoài cửa sổ, như đang suy nghĩ điều gì.
Vân tỷ cứ nghĩ như vậy một lúc lâu mới lại lên tiếng.
“Em có biết người đưa vòng cho em nghĩ gì không?”
- “...” Cái này em đương nhiên biết, vị tỷ tỷ đó đã nói với em rồi, nhưng trong đó có nhiều lời xấu về Vân tỷ, em không dám nói.
“Hửm?” Vân tỷ lại nhắc em trả lời.
- “Biết ạ.” Em nghĩ Vân tỷ đã biết em không phải kẻ trộm, liền nói cho Vân tỷ nghe.
“Ồ? Vậy em nói đi.” Vân tỷ nghe em nói vậy lại khá vui, trong mắt lộ ra vẻ hứng thú.
- “Là chị ấy nghĩ em nghèo, rồi sợ em không có tiền đi tìm cha.”
Em cân nhắc một chút, vẫn không nói ra việc chị ấy chê Vân tỷ keo kiệt và khó ở.
“Không nói gì khác?”
- “... Có ạ.”
“Nói gì?” Vân tỷ nhìn chằm chằm em, cũng không rõ là biểu cảm gì.
- “Nói là…”
“Gì?”
- “Nói Vân tỷ keo kiệt, có tiền không cho em.”
- “Nhưng em không thấy Vân tỷ keo kiệt, em thấy Vân tỷ đối xử với em rất tốt, ơn đức của Vân tỷ, Tuệ Nhi đời đời không quên.”
Em vội cúi đầu nói thêm, sợ Vân tỷ giận, cũng không dám nhìn vào mắt Vân tỷ.
Vân tỷ lại xoa đầu em trước.
“Nếu em thực sự cảm ơn chị.”
Cảm nhận được bàn tay dịu dàng của Vân tỷ, em lại dám nhìn lên.
“Báo thù cho cha xong, thì đến thăm chị nhé.” Chị ấy nhìn vào mắt em nói.
Em không biết nói gì, chỉ hơi muốn khóc.
“Thôi được rồi, chị ấy không nói gì khác nữa à?” Vân tỷ thấy em sắp khóc, liền nắm lấy tay em.
- “Có ạ.” Em thấy Vân tỷ dường như lại trở về dáng vẻ trước kia, nên cũng không giấu gì nữa.
- “Còn nói Vân tỷ khó ở, suốt ngày chỉ nghĩ đến tiền.”
“Tuệ Nhi thấy thế nào?”
- “Em thấy Vân tỷ rất tốt.”
“Vậy tại sao hôm đó em không nói trước với chị?”
- “Bởi vì, bởi vì em cũng thấy mình nghèo, mà tìm cha cũng thực sự cần tiền, nên không nói với Vân tỷ chuyện cái vòng.
Vả lại vị tỷ tỷ đó cũng nói vòng là tặng cho Tuệ Nhi, không phải ăn trộm.”
“Vậy người đưa vòng cho em, cô ta muốn làm gì?”
Vân tỷ lại hỏi một lần nữa, em liền tổng kết lại những gì vừa nói, nhưng vẫn không biết nên nói thế nào, đành tự tìm trọng điểm.
- “Nói xấu Vân tỷ, rồi sợ Tuệ Nhi không có tiền.”
“Hai cái này, nói xấu chị, và sợ em không có tiền, em chọn một cái.”
- “Vậy là nói xấu Vân tỷ.” Em cũng cho rằng mình không đáng yêu đến mức một tỷ tỷ không quen biết đã phải tặng vòng cho em.
“Thông minh.”
Nghe Vân tỷ khen, em cảm thấy khá hơn một chút, thoải mái hơn một chút.
- “Thế sao chị ấy lại nói xấu Vân tỷ?”
“Cái này lát nữa nói với em.”
“Em nói với chị trước, sau hôm đó em nghĩ thế nào?”
- “Em không biết, chỉ là sợ, sợ Vân tỷ không cần em nữa, không giúp em tìm cha nữa.”
- “Rồi cũng hơi tủi thân, không hiểu sao mọi chuyện lại thành ra thế này.”
“Phải rồi, ai tự dưng bị mắng oan cũng sẽ khó chịu, có lúc bực bội, có lúc muốn bỏ trốn.
Tuệ Nhi rất kiên cường, không nổi cáu, cũng không lẳng lặng bỏ đi.”
“Tuệ Nhi nhất định có thể báo thù cho cha.” Vân tỷ lại bắt đầu dỗ dành em, hoàn toàn khác với lúc đánh em.
Hay nói đúng hơn, hôm đó Vân tỷ khác hẳn ngày thường, dữ dằn như một con hổ.
“Tuệ Nhi, có những lúc sự việc là như vậy, em sẽ thấy Vân tỷ lúc thì thế này, lúc lại nổi cơn thịnh nộ.
Thực ra chuyện này cũng giống như việc em đi tìm cha vậy.”
- “Giống như tìm cha là sao ạ?”
“Là mỗi người đều nghĩ về việc của mình, nhưng để đạt được mục đích thì phải vòng vo.
Giống như Tuệ Nhi muốn tìm cha, báo thù cho cha, nhưng lại ở đây học chữ, bưng trà rót nước, còn phải quét dọn phòng, tiếp xúc với đủ loại người, còn bị người ta nói không thích mình, còn bị Vân tỷ đánh nữa.
Em nói học chữ có liên quan đến tìm cha không? Hình như đúng là có thể giúp em biết thêm nhiều thứ, nhưng người biết đọc biết viết có đủ dũng khí đi tìm những kẻ hung ác để báo thù không? Như thế lại còn xa mới đủ.”
- “...” Em có thể hiểu được từng chữ Vân tỷ nói, nhưng không hiểu ý nghĩa của những lời đó.
- “Vân tỷ, em hơi không hiểu.”
Vân tỷ cười, lại xoa đầu em.
Trước đây em chưa từng thấy Vân tỷ dịu dàng như hôm nay, nếu ngày nào Vân tỷ cũng thế này thì tốt biết mấy.
“Không hiểu cũng bình thường.
Cứ coi như nghe một câu chuyện vậy.
…
Vậy chị sẽ kể riêng cho Tuệ Nhi một câu chuyện nhé.”
- “Vâng ạ.”
“Câu chuyện này kể rằng, có một người cầm một cái túi đi mua lương, đang đi trên đường thì phát hiện túi của mình bị rách.
Nhưng lúc đó hắn đã đi xa rồi, không muốn quay về nhà tự vá túi, lại vừa hay thấy một ông lão đang khâu giày, bèn nhờ ông lão vá giúp cái túi.
Ông lão cũng tốt bụng, liền giúp hắn vá cái túi.
Rồi người đó lại mang cái túi đã vá đi mua lương, mua xong thì vác một bao lương về nhà.
Nhưng đi được một lúc, hắn thấy bao lương hình như càng lúc càng nhẹ, bèn đặt bao xuống xem có bị thủng không.”
