Chương 93: Lương thiên – Có ý tứ đấy.
Tên Vương Nhị kia thấy tôi cũng giật mình.
“Không phải mày đi chẻ củi à? Sao lại tới đây?”
– “Tôi gom đủ tiền rồi tới.”
Tôi nghĩ một lát rồi quyết định nói thẳng là gom tiền, dù sao ông bá kia cũng dặn đừng nói với Vương Nhị là ông ấy cho tôi về sớm.
Sau đó tôi lập tức lấy mấy đồng tiền ra cho Vương Nhị xem.
“Đây là?” Ông chủ tiệm cầm đồ cũng hơi bối rối vì câu hỏi đột ngột của tôi, liền hỏi Vương Nhị.
– “Hừ, thằng nhóc không biết gì thôi.”
“Anh đã hẹn bán cho nó à?”
– “Lúc ấy chỉ đùa thôi, không tính.”
“Lúc đó anh ấy nói rồi! Mười đồng là bán cho tôi!” Thấy Vương Nhị định nuốt lời, tôi vội nói với ông chủ tiệm, mong ông phân xử.
“Chuyện này…” Ông chủ nhìn tôi, mặt cũng có vẻ do dự.
Một lát sau, ông mới lên tiếng.
“Thật ra theo tôi, tôi cũng chỉ cho tám đồng thôi.”
– “Cái gì? Lúc nãy ông còn bảo con diều này là hàng Dương Gia Bộ, lại khen nó tốt, sao có thể chỉ đáng tám đồng được?” Vương Nhị lập tức nổi giận.
“Chuyện này…” Ông chủ cười.
“Con diều này dù tốt thế nào cũng chỉ là đồ chơi trẻ con, bán đắt cũng chẳng bao nhiêu, với lại nó cũ cũng rồi, hay là anh bán cho thằng bé đi.” Ông chủ nói thêm.
“Ông chủ đúng là người tốt.” Tôi nghĩ thầm, nhưng nhìn vẻ mặt Vương Nhị, tôi cũng không dám tỏ ra vui mừng.
Dù sao diều vẫn ở trong tay hắn, chọc giận hắn không bán cho mình thì sao?
Chẳng lẽ lại tay không về gặp Tiểu Muội?
Không được.
– “Được rồi, được rồi, hai người cùng một phe với nhau phải không?” Vương Nhị vừa nói vừa nóng mắt.
– “Mẹ kiếp, tao không thèm bán nữa!”
Vương Nhị nói xong, bẻ gãy con diều, ném xuống đất, lại giẫm một cước, rồi quay đầu bỏ đi.
Con diều cũng hỏng mất.
Tôi nhìn con diều bị gãy, cảm giác như tim mình cũng bị hắn giẫm nát.
Diều hỏng rồi.
Tôi cúi đầu, nhìn mấy đồng tiền trong tay, lại nhìn vết giày trên diều, trong lòng khó chịu không nói nên lời.
“Ai, ta cũng lòng tốt thành chuyện hỏng.” Ông chủ tiệm cầm đồ an ủi tôi.
Ông càng an ủi, tôi càng thấy khó chịu, hình ảnh Tiểu Muội vui vẻ mà tôi từng tưởng tượng trong đầu giờ đây đã bị bẻ gãy và giẫm nát.
Tôi nhặt con diều dưới đất lên, lau sơ vết giày, trong lòng vẫn không cam tâm.
“Cháu mua diều này để làm gì thế? Ở đây ta còn vài cái, cháu xem thử đi? Tính cháu mười đồng.”
– “Thật ạ?” Nghe ông chủ nói còn có thể bán diều khác, tôi lại phấn chấn.
“Được, dù sao cũng để lâu, cất trong đây cũng chỉ để không.”
– “Vậy cháu xem thử.”
Ông chủ dẫn tôi xem mấy con diều khác, có hình bướm, hình chim khách, hình phượng… nhưng không có hình chim yến.
“Bá bá, còn cái nào khác không?” Tôi lại hỏi ông chủ.
– “Sao, mấy cái này cháu không thích à?” Ông chủ lắc đầu, rồi hỏi tôi.
“Cháu muốn tặng em gái cháu, tên nó là Yến, cháu muốn tặng nó con diều hình chim yến.”
– “Vậy thì không có thật.”
Nghe ông chủ nói vậy, tôi biết là hết cách, đành nhìn mấy cái còn lại.
– “Dù sao cũng rảnh, ta sửa giúp cháu vậy.”
“Thật ạ!?”
– “Trước đây ta cũng từng sửa diều, cũng từng bán diều… nhưng từ khi con gái ta mất, ta không bán nữa.”
Tôi không biết cái chết của con gái ông chủ có liên quan gì đến diều, nhưng bây giờ ông ấy chắc đang nhớ lại chuyện buồn.
Tôi không nói gì thêm, chỉ đưa con diều trong tay cho ông chủ, nhìn ông ấy cầm diều đến bàn đầy đồ lặt vặt ngồi sửa.
“Cháu ra ngoài trông coi, có khách thì gọi ta.”
Tôi ra ngoài trông coi, ông chủ ở trong sửa diều.
Đến khi sửa xong, cũng không có khách nào.
“Đây.” Ông chủ đưa con diều đã sửa cho tôi.
Không nhìn mặt khung diều, trông như chưa hề hỏng.
Nhưng lật mặt kia lên, có thể thấy những chỗ gãy được nối lại bằng dây mảnh buộc những thanh tre mỏng.
“Chỗ gãy hơi nhiều, ta cũng không biết sửa thế này có bay được không.”
– “Cảm ơn bá bá, cái này bao nhiêu tiền ạ?”
“Không có gì to tát, đi tặng em gái cháu đi.”
– “Cảm ơn bá bá!”
Tôi cảm ơn ông chủ, rồi lập tức cầm diều đã sửa chạy về nhà.
Tặng con diều chim yến này cho Tiểu Muội, nó nhất định sẽ rất vui.
Không lâu sau, tôi đã về đến cửa nhà, Yến cũng ở trong.
“Tiểu Muội, xem ca mang quà gì cho muội này.” Tôi chưa kịp đến trước mặt Yến đã gọi.
– “Quà gì thế?” Yến nghe tiếng tôi liền nhìn sang.
“Diều, diều hình chim yến!”
– “Oa, đẹp quá.”
Yến nhận lấy con diều tôi đưa, vui vẻ khen.
Nghe Tiểu Muội khen, tôi cũng rất vui.
Chỉ là cảm giác ấy nhanh chóng tan biến theo câu nói tiếp theo của Tiểu Muội.
“Sao mặt sau rách rưới thế này?”
– “… Cái này vốn dĩ còn nguyên.”
“Sao giờ lại thành thế này?”
Tôi liền kể lại chuyện vừa rồi cho Yến nghe, Yến nghe xong không nói gì, chỉ gật đầu, rồi tiếp tục ngắm nghía con diều.
“Mà sao diều không có dây vậy?”
Tiểu Muội nói thế tôi mới nhận ra quên mất dây, phải có dây diều mới bay được.
Phút chốc tâm trạng tôi chùng xuống, sao lại quên mất chuyện quan trọng thế này.
– “Trong nhà có dây.”
“Vậy buộc dây vào rồi đi chơi đi!” Yến nghe tôi nói có dây lại hứng khởi.
– “Ừ.”
Tôi liền vào nhà lấy dây ra, cùng Yến buộc dây vào diều.
“Ca, ca buộc dây thế này không đúng…”
– “Sao không đúng? Chẳng phải có lỗ sao?”
“Có lỗ, nhưng không cần lấy dây quấn hết lỗ đâu.”
“Không sao, thế này chắc chắn…”
“Thế này xấu lắm…”
– “Vậy nghe muội vậy… …”
Tôi với Yến loay hoay cả buổi mới buộc được dây theo kiểu cả hai đều chấp nhận được.
“Đi thôi, ra ngoài thử xem.” Tôi cầm diều cùng Yến ra đường, tìm chỗ vắng người thử thả.
– “… Ca, hình như không được, hôm nay gió hơi nhỏ.” Tiểu Muội thử thả diều, nhưng diều không bay lên.
Tôi cũng không biết làm sao để diều bay, thử mãi hình như khi chạy thì diều ở trên không lâu hơn một chút.
“Ca hiểu rồi!” Phát hiện ra điều này, tôi vui vẻ chia sẻ với Tiểu Muội.
– “Vậy phải làm sao?” Tiểu Muội tò mò nhìn tôi.
“Chạy lên là có gió.”
– “Để muội thử.”
Yến lại cầm diều chạy, có vẻ đỡ hơn một chút, diều không rơi xuống đất.
“Không được, ca ơi, mệt quá, chạy không nổi.” Tiểu Muội chạy một lúc đã thở hồng hộc.
“Để ca, ca chạy được.”
– “Ừ, vậy để ca chơi diều, muội xem.”
Yến nói rồi đưa diều lại cho tôi.
Tôi thử vài lần, xác định xem nên chạy thế nào, chạy nhanh ra sao.
Cuối cùng, sau vài lần thử, diều cũng bay cao hơn một chút theo nhịp chạy của tôi, tôi liền tăng tốc, diều cũng từ từ bay cao.
“Tiểu Muội, mau xem!” Tôi lập tức vui vẻ khoe thành quả với Yến.
– “Ca giỏi quá!” Yến vui vẻ vỗ tay.
Nghe Yến khen, tôi lại chạy nhanh hơn.
Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, tôi cảm thấy diều hơi bị kéo, thậm chí diều còn kéo tôi.
Khi tôi nhìn lên, mới phát hiện diều mắc vào cây, cành cây vì bị kéo mạnh đã xuyên thủng diều.
Tim tôi lại rơi xuống vực sâu.
Nhưng Yến ở đằng xa lại bật cười khúc khích, cười một lúc rồi đi tới.
Đến trước mặt tôi, Tiểu Muội lại không nhịn được, ôm bụng cười.
Tôi nhìn con diều hỏng, trong lòng đang sốt ruột.
Cả ngày hôm nay tôi chỉ loay hoay với nó.
“Sao thế?” Tôi hỏi Yến đang cười không ra hơi, giọng không mấy dễ chịu.
– “Ca ơi, vừa nãy mặt ca cứ như bị búa đập vào ấy. Ha ha ha ha, xụ xuống liền, ha ha ha ha.”
Nghe tiếng cười của Yến, tôi càng thấy khó chịu, bất lực buông dây diều.
Yến cũng nhận ra tôi buồn, liền nắm lấy tay tôi đang buông dây, an ủi.
“Không sao đâu! Ca.”
– “Nhưng muội còn chưa chơi, nó đã hỏng rồi…” Tôi kể nỗi buồn với Yến.
“Nhưng muội thấy rất vui mà, hôm nay là sinh nhật vui nhất của muội.”
“Muội thích ca nhất!” Tiểu Muội lại kéo tay tôi.
Lúc này tôi mới nhớ ra con diều này là để mừng sinh nhật Tiểu Muội, lại nhìn vẻ mặt vui vẻ của nó, bỗng nhiên tôi thấy nhẹ lòng.
“Ai bảo ca là ca của muội chứ.” Tôi cũng cười theo Tiểu Muội.
– “Ca à.” Tiểu Muội nhìn tôi đã vui trở lại, mỉm cười nói.
– “Ca thật có ý tứ!”
“Ca có ý tứ gì?” Tôi hỏi Yến.
Nhưng Yến lúc ấy không nói, chỉ kéo tay tôi.
Chúng tôi cùng nhau đi về nhà.
…
