Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Hồn Ma Kẻ Đói Khát > Chương 97

Chương 97

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 97: Lương thiên - Kể chuyện cũ.

 

“Trước đây cũng buồn chán, nhưng chẳng có ai để nói chuyện.

Bây giờ may mà có cô ở đây, tôi mới tìm cô nói chuyện.”

- “Nói với tôi thì có ích gì?”

“Đương nhiên có ích, có người nghe còn hơn một mình chịu đựng.”

- “Ồ.”

“Tôi thấy cô thấy tôi cũng chẳng vui vẻ gì.

Lúc trước kể chuyện thì hăng say lắm mà.

Thì ra đều là giả tạo.”

- “Tôi vẫn rất vui mà.”

Nghe Tiểu Muội nói chuyện này, đúng là ngượng thật.

Lúc đó không nên kể với người không quen nhiều về Tiểu Muội tốt thế nào, làm bây giờ chẳng biết nói gì.

“Tôi thấy cô biết tôi là ai rồi cũng chẳng thay đổi gì.”

- “Tôi nên thay đổi thế nào?”

“Đáng lẽ phải rất ngạc nhiên, rất bất ngờ, gặp lại người hơn mười năm không thấy.

Hoặc là kể về chuyện cũ.”

- “Vậy kể đi.”

“Sao cô như chẳng có tình cảm gì vậy?”

- “Tôi nên có tình cảm thế nào?”

“Cũng tại Tiểu Tuệ không biết nói, chứ không tôi chẳng thèm nói với cô một câu nào.” Yến vừa nói vừa xoa đầu Tiểu Tuệ.

- “......”

- “Lúc đó thật có lỗi.” Tôi lại nhắc đến chuyện lúc chia tay Tiểu Muội hồi nhỏ.

“Có gì mà xin lỗi?” Yến bỗng đổi giọng, chỉ lẩm bẩm nhỏ.

- “Lúc đó tôi không đi tìm em.”

“Lúc đó tôi cũng có mở cửa đâu.”

......

“Ồ, đúng rồi.” Yến như nhớ ra điều gì, giọng bỗng to hơn.

“Lúc đó tôi không phải không nhận gói kẹo hồ lô đầy quả vỡ của anh đâu.

Tôi ăn hết cả gói rồi.”

- “Thế gói của tôi là?” Tôi nhớ sau khi Yến đi, trước cửa nhà tôi cũng có một gói kẹo hồ lô.

“Đó là anh tôi tặng tôi.

Anh ấy sợ tôi biết cha mẹ không còn nữa sẽ buồn, nên mua ít đồ ngon cho tôi.

Lúc đó tôi gõ cửa tìm anh là muốn cùng anh ăn.

Anh không mở cửa.”

Tôi hiểu rồi, thì ra gói kẹo hồ lô đó là Yến cố ý để lại cho tôi.

Lúc đó tôi buồn không ăn, chỉ giữ làm kỷ niệm, nghĩ đó cũng là thứ cuối cùng Tiểu Muội từng động vào.

Khi gói kẹo còn, tôi cảm thấy Tiểu Muội chưa đi xa.

Mãi đến khi đường trong kẹo chảy hết, tôi mới đem chôn.

Lời Yến nói khiến tôi nhẹ lòng hơn, thì ra trước khi đi Tiểu Muội vẫn nhớ chuyện chia kẹo với tôi.

“Thì ra cuối cùng anh nhìn cũng chẳng thèm nhìn.” Yến khẽ cười, tiếp tục trêu Tiểu Tuệ.

- “Xin lỗi.”

“Anh à.”

- “Ừ?”

“Anh thay đổi rồi.”

- “Thay đổi chỗ nào?”

“Cảm giác không biết nổi nóng nữa, dỗ cũng khó hơn.”

- “Ý gì?”

“Là trước đây nhìn là biết anh vui hay buồn.

......

Mà đặc biệt dễ dỗ.

Em nhớ có lần anh làm hỏng diều giấy, buồn lắm.

Rồi lúc đó em khen anh làm sinh nhật em vui, thế là anh cười ngay, nghĩ mình giỏi lắm.”

- “Thế lúc đó em nói anh rất thú vị là vậy à?”

“Anh còn nhớ em nói gì không?”

- “Nhớ chứ, lúc đó em nói anh thú vị thật.

Anh hỏi em thú vị chỗ nào, em cũng không nói.”

“Ồ, vậy chắc lúc đó nói anh dễ thỏa mãn.”

- “Cũng không sai.”

“Anh thấy không, bây giờ anh còn không cãi nhau nữa.

Trước đây, chắc chắn anh phải thể hiện bản lĩnh đàn ông, nói mình giỏi thế nào, ước mơ lớn ra sao, không biết thỏa mãn là gì.”

- “Em nhỏ như thế mà đã biết dỗ anh và xem anh cãi nhau rồi à?”

“Ừ.”

- “Thế em không chê anh à?”

“Ai bảo có người chỉ thích thế.”

- “Ai thích?”

“Phụt~” Không hiểu sao, tôi và Yến đang nói chuyện, Tiểu Tuệ lại cười.

- “Anh xem, Tiểu Tuệ cười anh kìa.”

“Thế anh có thích thế không?”

- “Không biết ai thích.”

Yến vừa nói vừa nghịch tay Tiểu Tuệ.

“Tiểu Tuệ đẹp quá.

Sau này chắc chắn là một mỹ nhân.”

- “Làm mỹ nhân có gì tốt?”

Tôi nhớ đến Mãn Tuệ, cũng nhớ đến Cố Hy.

Mãn Tuệ chưa báo thù đã mất tích, Cố Hy chân thành với Thanh Càn, Thanh Càn thì như muốn giết chết Cố Hy.

Cuộc sống của họ coi như tệ hại lắm rồi.

“Cũng chẳng tốt lắm, chỉ là em thích thôi.

Em cũng ước mình là mỹ nhân, nhưng bây giờ không có cơ hội nữa.”

......

Tán gẫu với Yến cả buổi chiều, ăn cơm xong thì đến tối.

Tôi và Tiểu Tuệ về phòng, bị bình phong ngăn cách.

Tuy không thấy cũng không nghe, nhưng cảm giác vẫn khác.

Cũng coi như nam nữ chung phòng, nếu là thằng nhóc Quỳnh Hoa, chắc chắn nó không chịu.

Nó là con nhà giàu, rất câu nệ.

Không biết Diên có tìm được cha mẹ Quỳnh Hoa mà đưa nó về không.

......

Tôi nghĩ mãi không ngủ được, đến khi xung quanh yên ắng đến mức nghe được tiếng thở của chính mình.

Trước đó Tiểu Tuệ nói nó sợ tối, không biết hai hôm nay nó ngủ có ngon không.

Bây giờ khoảng cách giữa tôi và nó còn xa hơn đêm hôm đó.

Đang lúc tôi sắp chìm vào sự yên tĩnh, bỗng nhiên có tiếng động gấp gáp, rồi tiếng kêu yếu ớt của Tiểu Tuệ.

Tôi vội đứng dậy xem tình hình, nhưng Tiểu Tuệ đã chạy ra khỏi bình phong, lao thẳng đến bên tôi.

Nó nắm chặt áo tôi, như trong bình phong có thứ gì đó ghê gớm lắm.

Tôi nắm tay Tiểu Tuệ trấn an nó trước, rồi bước vào bên kia bình phong xem xét.

Chẳng thấy gì, tối om.

“Chít chít~” Bỗng có tiếng động nhỏ, cuối cùng tôi cũng biết tại sao Tiểu Tuệ sợ đến thế.

Có chuột.

Với tôi thì chuyện này vốn chẳng sao, nhưng bây giờ tôi cũng chẳng có cách nào.

“Con ngủ chỗ tôi đi.”

Tiểu Tuệ vẫn không buông áo tôi, có vẻ không định để tôi đi.

“Vậy tôi lấy chăn của con, con ngủ phía trong.”

Nó mới mò mẫm bò lên giường tôi, lúc tôi lấy chăn lại, nó vẫn co ro ở một góc giường.

“Chăn của con đây.”

Tiểu Tuệ vẫn như cũ, nhận chăn rồi cuộn mình lại.

“Hay là nằm ngủ đi, tôi có thể ở ngoài chắn chuột cho con.”

Tôi chỉ có thể an ủi Tiểu Tuệ thế này, bắt chuột thật thì khó quá.

Chỉ có thể lừa nó rằng tôi có thể chắn được.

Thực ra chuột muốn bò đâu cũng được, tôi không ngăn nổi.

Tiểu Tuệ mới nằm xuống sát trong cùng giường, tôi cũng nằm sát mép giường ngủ.

Đêm vẫn rất tĩnh, nhưng bây giờ có thể nghe được tiếng thở của hai người.

......

“Anh bảo trong phòng có chuột à?”

Chưa kịp để tôi giải thích tình hình cụ thể đêm qua, Tiểu Tuệ đã gật đầu.

“Em không xem còn không à?”

- “Em vừa xem rồi, không thấy.”

“Hay là thuê một con mèo đi, vừa làm bạn với Tiểu Tuệ.”

- “Anh biết chỗ nào có không?”

“Em đi hỏi anh đi, em nhớ trước đây anh ấy có mang cho Bình Nhi một con, nhưng Bình Nhi không thích, nên đem cho rồi.”

......

Không biết Thanh Càn ở nhà thì thế nào.

Trước đây tôi đến tìm Cố Hy, Thanh Càn đều không có nhà.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích