Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Bậc thầy điều khiển rối trong tận thế > Chương 44

Chương 44

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 44 có bản audio.

Chương 44: Cậu tên là gì?

 

Số 1 giơ cây gậy lên định dạy cho kẻ dám phá đám của mình một bài học, Mặc nhanh nhẹn trốn sau lưng Nhan Thu, còn dám thò đầu ra nhìn trộm, khiến Số 1 tức nghiến răng.

 

“Đủ rồi.” Nhan Thu xoa đầu từng đứa, nghiêm giọng: “Đừng có mà quậy.”

 

“Hừ.” Số 1 nheo mắt khinh khỉnh: “Tôi mới không thèm chấp với cái búp bê vải không có não.”

 

Đáy mắt màu vàng sẫm của thiếu niên thoáng qua một tia bất mãn, ngoài miệng không nói gì, nhưng nhờ sự đặc biệt của mình, cậu dùng ý thức làm nũng với Nhan Thu: “Đại nhân, Mặc không phải là búp bê vải không có não.”

 

Nhan Thu biết làm sao bây giờ, đành dỗ dành: “Cậu là con rối lợi hại nhất bên cạnh tôi, nếu không nhờ cậu kịp thời vào cứu tôi, tôi đã gặp chuyện rồi.”

 

Số 1 nhìn hai người đột nhiên im lặng, cực kỳ nhạy bén hỏi: “Hai người đang nói xấu tôi gì đấy?”

 

“...” Nhan Thu bất lực lắc đầu, hỏi một câu gọn gàng: “Đi đâu vậy?”

 

Ý hỏi là sau khi Số 1 giận dỗi bỏ đi vừa nãy đã đi đâu.

 

“Tôi cứ tưởng cô chẳng quan tâm đến sống chết của tôi chứ.” Chàng trai đẹp đẽ bất mãn dựa vào người cô, những ngón tay khéo léo cuộn lọn tóc dài mềm mại của thiếu nữ chơi đùa, giọng nghe có vẻ tủi thân: “Tôi lên sân thượng giải khuây, gió trên đó to lắm, tiếc là không gọi điện cho cô được.”

 

“Đừng có quậy, đừng có ăn bậy.” Nhan Thu chậm rãi răn đe, trên người đeo một đứa làm nũng đi ra ngoài, Mặc ngoan ngoãn đi theo sau, búp bê vải và hai con thú nhồi bông đều chui lại vào túi áo Nhan Thu.

 

“Không lãng phí lương thực là truyền thống tốt đẹp của xã hội loài người, thời buổi này thức ăn nào cũng khó kiếm, tôi là... sao có thể nhìn chúng bị lãng phí được?” Số 1 cãi chày cãi cối.

 

Không biết bây giờ là mấy giờ rồi, cả hành lang im phăng phắc, loa phát thanh cũng không thông báo gì – nhưng đã làm lớn chuyện đến mức này rồi, thì việc tuân thủ cái gọi là quy tắc đó cũng chẳng còn quan trọng nữa.

 

Dù sao thì bây giờ cũng chẳng có tên y tá đầu chim hay giám thị nào không biết điều dám lại gần bọn họ, trừ khi chúng chán sống.

 

Nhan Thu nhớ lại lời Thời Nguyện nói trước khi rời đi, cô bé thần bí từ đầu này cuối cùng cũng lộ rõ thân phận không tầm thường, còn nói tối nay gặp ở tầng bốn.

 

Sự thật về việc trại điều dưỡng này biến thành khu ô nhiễm cấp cao, cô đúng là có hơi tò mò.

 

Số 1 liếc mắt một cái là nhìn ra Nhan Thu đang nghĩ gì, dùng cánh tay siết chặt eo cô, dính lấy cô như kẹo cao su khổng lồ, nói: “Tối nay tôi muốn đi cùng cô, cô đừng hòng bỏ rơi tôi.”

 

Thiếu niên vẫn lặng lẽ đi sau lưng cũng tiến lại gần, gật đầu tán thành: “Mặc cũng vậy.”

 

“Cậu cũng vậy gì mà cũng vậy, đồ vô dụng, chủ nhân mang theo cậu còn thà mang theo tôi.” Số 1 không chút khách khí chế giễu.

 

Mặc lần này rất có khí khái, liếc hắn một cái, rút tay Nhan Thu ra khỏi người Số 1, tự mình đưa tay ra nắm lấy, giây tiếp theo, thiếu niên biến mất tại chỗ, trong lòng bàn tay cô gái xuất hiện một con rối tinh xảo thu nhỏ, mặc chiếc váy hầu gái dính máu.

 

Thích nghi với hình thái mới một chút, Mặc nhanh chóng ôm lấy một ngón tay Nhan Thu đứng lên, khiêu khích nhìn Số 1 một cái, kéo áo đại nhân trèo vào túi tạp dề của cô.

 

Hành động một mình đúng là tiện hơn nhiều so với việc mang theo hai mục tiêu to lớn, Nhan Thu không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Số 1 đang bám trên người mình.

 

Chàng trai trẻ lập tức bị ánh mắt của cô làm tổn thương, lớn tiếng: “Có gì mà ghê gớm! Chẳng qua là thu nhỏ thôi sao? Tôi cũng biết!”

 

Hắn chính là quái vật biển sâu Kraken vô địch vũ trụ, sao có thể bị một con búp bê vải so bì được?!

 

Chàng trai tuấn mỹ cũng nhanh chóng biến mất tại chỗ, Nhan Thu nghe thấy một tiếng “bẹp”, một cục nhỏ đàn hồi trơn tuột rơi xuống đất, vì quá mập mạp mà nảy lên nảy xuống mấy cái.

 

Chưa kịp cúi xuống nhặt, cục nhỏ này đã dùng tám cái chân, nhanh như chớp bám lấy quần áo Nhan Thu trèo lên.

 

“...” Nhan Thu nhìn cục bạch tuộc nhỏ màu đỏ sẫm trong lòng bàn tay, đang vung vẩy xúc tu ngắn ngủn ra vẻ oai phong, tâm trạng vi diệu.

 

“Số 1?” Cô không dám nói to, sợ dùng sức một cái là thổi bay thứ nhỏ bé này.

 

Con bạch tuộc nhỏ dùng hai xúc tu chống nạnh, ra vẻ ta đây ngầu nhất, sáu cái còn lại bám chặt lấy lòng bàn tay Nhan Thu, giác hút trên xúc tu hút chùn chụt, hơi nhột.

 

Nhan Thu nhịn không được chọc vào cái đầu và thân hình tròn vo của nó, khẽ nói: “Cậu còn nói, không có, ăn bậy.”

 

Không ăn bậy thì đây là cái gì? Mập thành bạch tuộc viên rồi còn gì.

 

Số 1 thông minh lắm, nghe ra ẩn ý của cô liền đỏ mặt, tức giận dùng xúc tu quất vào lòng bàn tay Nhan Thu, như một đứa trẻ ăn vạ, đòi cô xin lỗi mình.

 

“Không nói cậu mập.” Nhan Thu đành phải dỗ dành: “Đừng giận.”

 

Đồ nhỏ này, lòng tự trọng cũng cao thật.

 

Số 1 lúc này mới thôi vung vẩy, cũng không chịu chui vào túi tạp dề da để chen chúc với mấy con thú nhồi bông khác, cứ như vậy ướt sũng mềm oặt nằm trong lòng bàn tay ấm áp của Nhan Thu, ý định lì lợm không đi là rõ ràng.

 

Tối nay lên tầng bốn cũng phải mang theo nó.

 

Số 1 đã như vậy, Nhan Thu nào còn có thể không đồng ý, không đồng ý nữa thì đồ nhỏ này lại vòi vĩnh.

 

Từ phòng đồ chơi về đến phòng bệnh số 3 một mạch không gặp trở ngại, Nhan Thu liếc nhìn phiếu bệnh án trước giường mình, mức phạt không ngoài dự đoán từ cấp hai biến thành màu đỏ tươi cấp một.

 

Dù sao bây giờ cũng chẳng ai quản cô thế nào, cái cổng sắt nhỏ căn bản không chịu nổi một nhát rìu bạo lực, Nhan Thu tiện thể đến phòng bệnh của Số 1 và Số 2 xem thử, phiếu bệnh án của bọn họ đều không có tên, chỉ có mô tả bệnh tình đơn giản và mức phạt.

 

Tất cả đều biến thành cấp một, hiển thị hình phạt tối nay.

 

Số 1 lúc này đã từ tay Nhan Thu chuyển sang hõm cổ cô – chỗ xương quai xanh gầy gò của cô gái nhỏ đúng là có chỗ nuôi cá, Số 1 biến mình thành nhỏ hơn nữa, tạm thời khá hài lòng với chỗ trú này.

 

“Cậu tên, là gì?” Nhan Thu khẽ hỏi cục nhỏ này.

 

Cô không hiểu tại sao con bạch tuộc nhỏ xa lạ này lại cứ bám lấy mình từ lần đầu gặp mặt, như thể bọn họ đã quen biết từ lâu, nó trao cho cô toàn bộ sự tin tưởng và yêu thích.

 

Nhưng rõ ràng bọn họ mới gặp lần đầu, trong đầu cô căn bản không có ấn tượng gì về người này.

 

Con bạch tuộc nhỏ lười biếng nằm trên người Nhan Thu tiêu hóa thức ăn trong bụng, đối với câu hỏi của cô thì dứt khoát vẫy vẫy xúc tu, ý bảo mình chẳng biết gì cả.

 

Nó chỉ là một con bạch tuộc nhỏ tròn vo thôi, biết được cái gì chứ?

 

“Quên rồi?” Nhan Thu xoa cằm, không để tâm lắm đến việc Số 1 giả ngu, trong lòng cô có chút suy nghĩ của riêng mình.

 

Tên có lẽ là một điều kiện rất quan trọng, nếu không thì tại sao tất cả bệnh nhân trong trại điều dưỡng đều không có tên, còn những người nhớ được tên mình trong khu ô nhiễm này đều tỉnh táo.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi