Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Ta Cướp Hết Bàn Tay Vàng Của Nam Chính > Chương 47

Chương 47

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 47 có bản audio.

Chương 47: Lục Vũ VS Sở Phong

 

Phong nhận của Lục Vũ uy lực rất mạnh.

 

Lúc này khoảng cách giữa hai bên chỉ còn ba mét.

 

Nếu đạo phong nhận này chuẩn xác đánh trúng Sở Phong!

 

Vậy thì cho dù Sở Phong không đến mức như Trần Phi trực tiếp mất đi sức chiến đấu, thì cũng tuyệt đối sẽ mất đi tư cách chống lại Lục Vũ.

 

Bất quá Sở Phong dù sao cũng là nhân vật chính.

 

Hắn không chỉ có mười năm ký ức, còn có mười năm kinh nghiệm chiến đấu trong thời kỳ tận thế, thậm chí có cả một số phương pháp chiến đấu của hậu kỳ tận thế.

 

Cho nên dù vì quan hệ khác thường giữa Nhan Vận và Lục Vũ khiến tinh thần hắn xuất hiện chút vấn đề.

 

Hắn vẫn trong khoảnh khắc Lục Vũ giơ tay liền nhạy bén cảm nhận được nguy hiểm.

 

“Mẹ nó!”

 

Cảm nhận được Lục Vũ giơ tay, Sở Phong theo bản năng lăn sang phải, tránh thoát đòn trí mạng của Lục Vũ.

 

Phập!

 

Một cơn đau nhức thấu tim từ vị trí vai trái truyền vào não hắn.

 

Ống tay áo của chiếc áo thun trắng bị phong nhận của Lục Vũ cắt rách!

 

Mặt đất đất bằng phẳng phía sau cũng bị đạo phong nhận này đánh ra một rãnh sâu như vết kiếm.

 

Máu đỏ thẫm theo cánh tay Sở Phong chậm rãi nhỏ xuống!

 

“Ôi trời, đây là...... dị năng?”

 

“Dị năng hệ không gian?”

 

“Không, là hệ phong đúng không? Cậu nhìn tóc và quần áo của Sở Phong.......”

 

Nhìn thấy quần áo và tóc của Sở Phong bị cuồng phong thổi bay, Ngô Cường và Đào Dũng trực tiếp sững sờ.

 

“Khó trách tên này có tự tin như vậy, hóa ra hắn thức tỉnh dị năng hệ phong à?”

 

.........

 

Mặc dù trong giai đoạn đầu tận thế khi săn giết quái vật, dị năng giả đích xác không chiếm ưu thế hơn Cường Hóa Giả.

 

Nhưng nếu Cường Hóa Giả và dị năng giả đơn đấu, mà dị năng giả lại vừa vặn thức tỉnh dị năng có sức tấn công mạnh mẽ.

 

Ví dụ như, hỏa, phong, lôi vân vân.

 

Vậy thì trong tình huống cả hai bên đều chưa trải qua huấn luyện đặc thù gì, Cường Hóa Giả tuyệt đối không đánh lại dị năng giả.

 

Huống chi trường hợp của Lục Vũ, còn thuộc về ma võ song tu?

 

“Mẹ kiếp........”

 

Sở Phong tay cầm rìu cứu hỏa, che cánh tay trái nghiến răng nghiến lợi nói: “Lục Vũ, đồ khốn kiếp, tại sao mày lại tấn công tao?”

 

“Tại sao tao tấn công mày, trong lòng mày không có chút tự biết mình à??”

 

Lục Vũ cầm kiếm đem Nhan Vận che sau lưng, lạnh lùng nói: “Không phải mày nhìn tao khó chịu sao? Vừa hay, tao cũng nhìn mày không vừa mắt.”

 

Bất kể là vì phần thưởng giết nhân vật chính, hay là vì an toàn lấy được bảo vật, lại hoặc là vì sự khiêu khích của Sở Phong trước đó.

 

Lục Vũ đều vô cùng khó chịu với Sở Phong!

 

Dùng cách này ra tay, cũng là do Lục Vũ đã sớm tính kế.

 

“Sao lại thành ra thế này?”

 

Sở Phong nhìn sự lạnh lùng trong mắt Lục Vũ, có chút khó có thể tin.

 

Bởi vì trong lòng hắn, tên Lục Vũ này chính là một tên công tử bột nhà giàu vô dụng.

 

Bản thân chẳng biết gì, chỉ dựa vào dị năng thức tỉnh của hắn để thu đàn em.

 

Đối với bất kỳ ai cũng đều là một bộ mặt giả tạo.

 

Giống như lúc Lục Vũ mới vào bí cảnh vậy.

 

Nhưng hiện tại........ tại sao tên này lại biết lợi dụng Nhan Vận để phân tán sự chú ý của mình??

 

Từ đó động thủ với mình à?

 

Điều này không khoa học mà?

 

Tâm cơ của tên này ở giai đoạn đầu, không nên sâu như vậy chứ?? Cũng không có khả năng đối với mình có phòng bị cao như vậy.

 

Chẳng lẽ mình thật sự trọng sinh đến không gian song song??

 

Hay là hắn động thủ với mình, chỉ là vì muốn cướp bảo vật bên trong?

 

Lại hoặc là những lời mình vừa nói lúc nãy, gây ra hiệu ứng cánh bướm, khiến hắn không muốn che giấu suy nghĩ thật trong lòng mình nữa?

 

Sở Phong vội vàng lắc đầu, đem những ý nghĩ này ném ra sau đầu.

 

“Được, đã muốn đánh thì đánh đi, các ngươi chuẩn bị một người một lượt lên, hay là hai người cùng lên?”

 

“Một mình tao đã có thể giải quyết mày!”

 

Đinh Phong cũng nổi giận, trực tiếp đứng ra: “Mẹ nó, thu thập cái đồ khốn nhà mày, còn cần hai người?”

 

“Thật sao?”

 

Sở Phong nheo mắt lại, tập trung sự chú ý vào thanh kiếm của Lục Vũ.

 

Lại là một vật quen thuộc!!

 

Đương nhiên, chỉ là quen thuộc mà thôi.

 

Bởi vì kiếp trước khi hắn nhìn thấy thanh kiếm này, thanh kiếm này mang theo ánh sáng màu vàng kim.

 

Cùng với thanh kiếm đồng xanh bây giờ, hoàn toàn là hai chuyện khác nhau!

 

“Nhan Vận!” Lục Vũ gắt gao nhìn chằm chằm Sở Phong, đột nhiên mở miệng.

 

Mặc dù trong tay hắn còn rất nhiều quân cờ chưa dùng.

 

Nhưng hắn vẫn không tin, dựa vào thực lực hiện tại của mình, cộng thêm một Đinh Phong, lại cộng thêm một viên tinh hạch Hắc Thiết, đánh không lại một Sở Phong tàn tạ?

 

“Hả?”

 

“Em đến cửa ra vào bí cảnh chờ anh đi!”

 

“Anh...... anh muốn giết anh ta sao?”

 

Cô không biết tại sao mình lại hôn cùng Lục Vũ, Sở Phong lại nổi giận lớn như vậy?

 

Cũng không biết tại sao Lục Vũ lại đột nhiên tấn công Sở Phong?

 

Nhưng cô cũng không biết tại sao, chỉ cần nghĩ đến Lục Vũ muốn giết Sở Phong, trong lòng cô liền cảm thấy có chút khó chịu.

 

“Em không muốn nhìn thấy anh giết anh ta?”

 

Lục Vũ không quay đầu lại, không trả lời mà hỏi ngược lại.

 

“Em, em chỉ là không muốn anh trở thành một kẻ giết người cuồng sát.”

 

Nhan Vận cắn môi, lấy hết can đảm tìm đại một cái cớ.

 

Cho dù cô biết cái cớ này có thể khiến Lục Vũ tức giận.

 

“Ồ?”

 

Lục Vũ nghe vậy không những không tức giận, ngược lại còn nhếch khóe miệng: “Em sợ ban đêm nằm bên cạnh anh sẽ thấy sợ à?”

 

“Em........”

 

Nhan Vận sửng sốt, hoàn toàn không ngờ Lục Vũ sẽ đột nhiên nói chuyện này.

 

Cô muốn nói gì đó, lại bị Lục Vũ trực tiếp cắt ngang.

 

“Yên tâm, anh đáp ứng em, sẽ tận lực không giết hắn......”

 

“Thật...... thật sao?” Nhan Vận sững sờ.

 

Lục Vũ thản nhiên nói: “Đương nhiên là thật, em mau đi đi!”

 

“Vâng!”

 

Nhan Vận lần này gật đầu, không chút do dự chạy về hướng lúc đến.

 

........

 

Nghe được đoạn đối thoại của hai người, trái tim Sở Phong lại co rút một trận.

 

Ban đêm nằm bên cạnh hắn??

 

Mẹ nó!

 

Vốn đã bình tĩnh lại, Sở Phong lại lần nữa trở nên nóng nảy.

 

Lục Vũ lại không thèm để ý, trực tiếp mở miệng nói.

 

“Đinh Phong, cẩn thận!”

 

“Yên tâm, giao cho tôi đi!” Đối mặt với Sở Phong ngạo mạn, Đinh Phong đã sớm sốt ruột không chịu nổi.

 

Nắm chặt rìu cứu hỏa liền tiến lên phía trước hai bước.

 

Lục Vũ cũng nắm chặt trường kiếm, chuẩn bị ở bên cạnh cho Sở Phong một đòn trí mạng.

 

Đã đáp ứng Nhan Vận không giết hắn?

 

Sao có thể không giết hắn?

 

Đáp ứng Nhan Vận là một chuyện, làm được hay không lại là chuyện khác!

 

Những người khác Lục Vũ có thể tận lực không giết, nhưng Sở Phong nhất định phải chết.......

 

Đinh Phong là vệ sĩ của Lục Vũ, bản thân có kỹ năng cách đấu.

 

Mặc dù có thể có chút chênh lệch với Sở Phong, nhưng có Lục Vũ ở bên cạnh hỗ trợ, ngược lại cũng không đến mức thua quá nhanh.

 

Nhìn thấy tư thế chuẩn bị ra tay của hai người, Sở Phong nghiến chặt răng.

 

Bởi vì thể lực của hắn, thật sự không còn lại bao nhiêu.

 

Vừa rồi còn bị Lục Vũ đánh lén...... cho nên lời hắn vừa nói để hai người cùng lên, chỉ là hư trương thanh thế mà thôi.

 

Mặc dù hiện tại hắn muốn từ trong tay Lục Vũ chạy trốn vẫn không thành vấn đề, nhưng cùng hai người Lục Vũ liều mạng??

 

Hắn không cảm thấy mình sẽ có phần thắng.

 

Chẳng lẽ thật sự phải đem bảo vật gần ngay trước mắt nhường cho người khác??

 

Không, tuyệt đối không!

 

Nghĩ đến đây, Sở Phong chuẩn bị dùng kỹ xảo chém giết kiếp trước để đổi mạng với Đinh Phong.

 

Nhưng Lục Vũ sẽ không cho hắn cơ hội.

 

Trong lúc hai người dùng rìu đánh nhau, Lục Vũ không chỉ ở bên cạnh chờ thời cơ.

 

Mà còn........

 

“Sở Phong, tao không ngờ, mày cũng thích Nhan Vận.......”

 

Một câu nói bất ngờ, khiến Sở Phong không khỏi sửng sốt.

 

Hô!

 

Rìu của Đinh Phong, vung lên nghe vun vút.

 

Sát qua mặt hắn chém xuống, suýt chút nữa bổ toạc đầu hắn.

 

Sở Phong giật mình, vội vàng thu hồi suy nghĩ.

 

Lục Vũ tiếp tục nói: “Mày vì Nhan Vận nên mới nhìn tao khó chịu à? Tao có thể hiểu, đàn ông mà......”

 

Sở Phong: “........”

 

Lục Vũ: “Đúng rồi, môi của Nhan Vận rất ngọt, mày biết không?”

 

Sở Phong: “........”

 

Lục Vũ: “Dáng người của cô ấy cũng rất đẹp, eo thon như cành liễu, buổi tối nằm sấp trước mặt tao.......”

 

Sở Phong gầm lên: “Lục Vũ, tao thao mẹ mày.......”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi