Chương 77: Đi đường bình an
Nhìn thấy đám quái vật dày đặc ngoài cổng trường!
Những người sống sót khác trong ký túc xá trước đó đã bị dọa cho sững sờ.
“Này, này, mấy con quái vật đó sẽ không xông lên đây chứ?”
“Ai mà biết được!”
“Xong rồi, xong rồi, chắc chắn chúng sẽ xông lên!”
“Chết chắc rồi, chết chắc rồi!”
“Hu hu hu, tôi không muốn chết!”
“Chạy, chạy nhanh, chạy theo thầy Lý bọn họ!”
“Quái vật nhiều quá, chúng ta không thể ở đây, không thì chết chắc!”
Mọi người cuối cùng cũng hoàn hồn, bắt đầu loạng choạng xông ra ngoài cửa.
Dù bên ngoài cửa vẫn còn không ít quái vật, họ cũng chẳng còn bận tâm được nữa.
Mọi người hoảng loạn, loạng choạng!
Có người bị xác sống vật ngã, cố gắng kêu cứu nhưng không một ai quay đầu lại.
“Cứu tôi với, cứu tôi với......”
Một nữ sinh xuống cầu thang không cẩn thận bị ngã.
Ôm đầu gối, vẻ mặt đau đớn cầu xin sự giúp đỡ.
Nhưng phần lớn mọi người lúc này còn lo cho bản thân không xong, làm gì có ai rảnh mà quan tâm đến cô ta?
Một nữ sinh trong đám đông thấy vậy không nỡ, vội vàng chạy tới đỡ cô ta dậy.
Cũng ngay lúc đó, một con xác sống cấp cao phát hiện ra sự tồn tại của họ!
Hô hô!!
Con xác sống cấp cao kéo theo một thân thịt thối rữa, đầy máu me lao về phía họ.
Tốc độ chạy của nó đã không thua kém người thường.
Nữ sinh bị ngã kia thấy cảnh này, trực tiếp sợ đến ngây người.
Cô ta biết tình trạng của mình lúc này, chắc chắn không chạy thoát khỏi con xác sống này.
Vì vậy........ cô ta lập tức đưa ra một quyết định vô cùng quan trọng.
Chỉ thấy ánh mắt cô ta thay đổi, hai tay đẩy ra.
Vậy mà lại đẩy nữ sinh đã đỡ mình dậy về phía con xác sống đó?
Gầm!
Xác sống chẳng hề biết thương hương tiếc ngọc, trực tiếp túm lấy thân thể nữ sinh kia, cắn vào cổ cô ấy.
“A......”
Nữ sinh đó phát ra một tiếng kêu thảm thiết, nhưng trong ánh mắt nhiều hơn là sự không thể tin nổi.
Cô ấy không hiểu, tại sao mình cứu người, đối phương lại ăn cháo đá bát, đưa mình vào miệng xác sống?
“Xin lỗi nhé, Thu Anh......”
Nữ sinh bị cắn đó, lòng như tro tàn, vẻ mặt tuyệt vọng.
“Vì...... vì sao......”
Nhìn thấy nữ sinh đã cứu mình bị xác sống cắn, nữ sinh bị thương kia có chút không đành lòng.
Nhưng nói xong câu này, cô ta vẫn nghiến răng, rồi quay người lê cái đầu gối bị thương, tập tễnh không ngoảnh đầu lại chạy sâu vào trong trường.
“Tôi..... tôi không muốn chết......”
...........
Đối mặt với đám quái vật tràn ngập khắp nơi, tất cả mọi người đều đang nỗ lực vì mạng sống của mình!
Khi không có xung đột lợi ích, con người có thể vì đạo đức mà giữ gìn sự đoàn kết, yêu thương như trước ngày tận thế.
Nhưng một khi gặp phải uy hiếp đến tính mạng, thì bất cứ ai cũng có thể trở thành bàn đạp của người khác.
Giống như nữ sinh vừa rồi vậy!!
Những người trong ký túc xá của Kiều Mạn Lệ, đương nhiên cũng phát hiện ra tình hình ở cổng sau trường học.
“Xong rồi, lần này thật sự xong rồi!”
“Sao lại có nhiều quái vật xông vào thế này?”
“Đừng hoảng, đừng hoảng, chỗ này cách cổng trường xa như vậy, chúng ta vẫn còn hy vọng!”
Hai cô gái lộ vẻ tuyệt vọng, Từ Phi vội vàng tiếp thêm sức mạnh.
Nhưng Kiều Mạn Lệ trực tiếp dội một gáo nước lạnh!
“Cho dù phần lớn quái vật không lên được, thì đám quái vật trên này cũng chắc chắn sẽ tăng nhiều, như vậy thì ai có thể cứu được chúng ta??”
Nghe vậy, tia hy vọng cuối cùng của mọi người lại tan vỡ!
Cũng ngay lúc đó, họ phát hiện ra bóng dáng của nhóm Lục Vũ.
Nhóm Lục Vũ có tám người, đội hình duy trì rất hoàn hảo.
Hơn nữa sức chiến đấu cực mạnh.
Tiểu Kim dẫn đầu, thế như chẻ tre.
Quái vật bình thường căn bản không chạy thoát khỏi bọn họ.
Cho dù vì vài người thường trong đội kéo chậm bước chân của mọi người, thỉnh thoảng có một hai con quái vật đuổi kịp.
Nhưng những con quái vật này cũng sẽ bị Lục Vũ và Ngụy Kiến Quân hai người tiêu diệt một cách dễ dàng.
Hoặc là một quyền đấm bay, hoặc là một kiếm miểu sát.
“Trời ơi, hóa ra người bên này là Lục thiếu à??”
“Đúng...... đúng là lợi hại.......”
“Lục thiếu......”
“Đúng là quá đẹp trai!”
“Cô bị bệnh à, lúc này còn để ý đến ngoại hình của Lục thiếu??”
“Nhưng mà đẹp trai thật mà?”
“Ơ, con khỉ và con thằn lằn kia, là thú cưng của anh ấy à??”
“Hình như là vậy.....”
“Chậc chậc, đúng là quá lợi hại!”
“Này, các cô nhìn kìa, Sở Phong đi đến tòa nhà bên này rồi!!”
“Thật à? Ở đâu?”
“Ở đằng kia!!”
...........
Bởi vì một chiếc xe đen, đã kéo theo một đợt quái vật nhỏ.
Khiến cho số phận của Lục Vũ và Sở Phong sớm liên kết với nhau.
Vốn dĩ Lục Vũ và Sở Phong muốn lên đến ký túc xá nữ sinh trên đỉnh núi này, đều cần phải tốn không ít công sức.
Nhưng sự chấn động ngoài cửa đã thu hút sự chú ý của một lượng lớn quái vật.
Vì vậy sức cản mà hai bên phải đối mặt khi lên đây, nhỏ hơn nhiều so với bình thường.
Đặc biệt là Sở Phong!
Quái vật đều chạy về phía Lục Vũ hết rồi.
Lục Vũ còn cần phải tìm những nơi quái vật không quá dày đặc để đột phá về phía trước.
Còn đội của anh ta chỉ cần trốn đi, đợi quái vật chạy gần hết rồi ra ngoài dọn vài con quái vật nhỏ là đủ.
“Rốt cuộc là cái gì vậy?”
“Không giống động đất, nhưng luôn cảm thấy có gì đó ngột ngạt khó tả......”
Nghe thấy âm thanh truyền đến từ bên ngoài, một nam sinh đi theo Sở Phong vẻ mặt đầy kinh hãi.
Sắc mặt của những đồng đội khác cũng chẳng khá hơn là bao.
Dù sao thì động tĩnh truyền đến từ cổng sau quá lớn.
Bọn họ ở dưới lầu lại không nhìn xa được, chỉ thấy đám quái vật không ngừng chạy về phía cổng sau trường học.
Căn bản không biết đã xảy ra chuyện gì.
“Đừng nói nhảm nữa, chúng ta trốn trước đã!”
Sở Phong sống mười năm trong thời kỳ tận thế, đương nhiên biết đây là tiếng bước chân của đám quái vật.
Kiếp trước, anh ta cũng đã từng trải qua một lần như vậy, nên anh ta nhanh chóng bình tĩnh lại!
Vội vàng dẫn mấy người lao nhanh về phía một tòa ký túc xá bên cạnh!
“Đi theo tôi!”
Nghe vậy, mọi người không chút do dự, đi theo Sở Phong xông vào một tòa ký túc xá.
Ngay sau khi bọn họ vào cửa không bao lâu, bóng dáng của nhóm Lục Vũ đã xuất hiện ở một phía khác.
Chỉ là anh ta khác với Sở Phong, vị trí ký túc xá vào hoàn toàn trái ngược với đối phương.
Sở Phong ở phía chéo trái của ký túc xá nơi Kiều Mạn Lệ ở.
Giữa họ cách nhau vài dãy hành lang và một lượng lớn thảm thực vật.
Còn tòa ký túc xá mà nhóm Lục Vũ ở thì nằm ngang phía bên phải của Kiều Mạn Lệ.
Bọn họ không nhìn thấy đối phương, nhưng ba tòa ký túc xá lại vừa vặn có thể quan sát lẫn nhau tình hình của hai tòa còn lại.
...........
“Chết tiệt, chết tiệt!”
“Mẹ kiếp........”
Nhóm Lục Vũ vì phải ngược dòng mà tiến lên.
Cho dù bọn họ tìm điểm yếu nhất của quái vật để đột phá, thể lực tiêu hao vẫn lớn hơn nhiều so với nhóm Sở Phong.
Nhưng lúc này Lục Vũ đã không còn thời gian để quan tâm đến chuyện khác.
Bởi vì có hàng trăm con quái vật đang đuổi theo sát phía sau bọn họ.
“Tiểu Tây, đi cắn chết bọn chúng!”
Nhìn thấy đám quái vật thành từng nhóm đuổi theo mình, Lục Vũ đã bình tĩnh lại nhanh chóng ra lệnh.
Mặc dù qua mấy ngày tiến hóa, trên người Tiểu Tây đã xuất hiện những vân màu đồng.
Nghĩa là nó sắp thăng cấp Thanh Đồng rồi.
Nhưng phía sau có nhiều quái vật đuổi theo như vậy, bọn họ không thể lên lầu tìm nơi an toàn được.
Vì vậy Lục Vũ chỉ có thể bỏ xe cứu soái.
“Xì xì!”
Tiểu Tây thè lưỡi.
Nó tuy trí tuệ không cao, nhưng sau khi có khế ước bóng tối, nó với Lục Vũ tâm ý tương thông.
Nên biết ‘bọn chúng’ mà Lục Vũ nói chính là đám quái vật giống mình phía sau.
Vốn đang chạy ở phía trước, nghe mệnh lệnh của Lục Vũ, nó căn bản không hề do dự.
Trực tiếp xoay người, không sợ chết xông về phía đám quái vật phía sau.
Thân hình nó to lớn hơn người thằn lằn bình thường, một lúc kìm chân được ba con quái vật trung cấp đến cao cấp không thành vấn đề.
Nhưng quái vật phía sau lúc này không chỉ có ba con.
Một trăm ba mươi con còn không chỉ.
Cái gọi là hổ dữ không địch nổi bầy sói.
Đối mặt với nhiều quái vật như vậy, đừng nói là Tiểu Tây, cho dù là Tiểu Kim đi nữa cũng chỉ có phần bị bọn chúng xơi tái.
Nhưng Lục Vũ không lãng phí thời gian mà Tiểu Tây tạo ra cho mình.
Thấy Tiểu Tây quần nhau với đám quái vật, anh ta xoay tay ném ra hai đạo Phong Nhận.
Phập phập!
Hai con người thằn lằn vượt qua Tiểu Tây đuổi kịp Lục Vũ, trong nháy mắt đã bị anh ta đánh bay.
Máu tươi trên người phun ra, rất nhanh đã thu hút những đồng loại khác.
Động tác của Lục Vũ không hề dừng lại.
Chỉ cần ý niệm khẽ động, cái hộ tay trói trên tay trái biến mất không thấy đâu.
Sau đó tay phải sờ nhẫn ngọc bích trên tay trái!
Một chai cháy và một cái bật lửa liền xuất hiện trong tay anh ta.
“Xin lỗi nhé, Tiểu Tây, đi đường bình an!”
