Chương 25: Những người khiến cô sợ hãi
Hứa Chỉ vừa nhìn thấy Tô Thụy Lăng, lòng liền lộp bộp.
Quá chính trực.
Là thứ chính khí không dung thứ cho kẻ khác loại.
Tô Thụy Lăng rất tuấn lãng, đôi mắt sắc bén toát ra một tia thẩm định hào nhiên chính khí, không hề khiến người ta ghét.
Anh ta cao ngang Hứa Chỉ, thân hình cường tráng hơn một chút, là kiểu cường tráng sắp bộc phát ra sức mạnh.
Thế nhưng lại thu liễm khí chất, trông giống như một thanh lợi khí giấu trong vỏ đao.
Đổi lại bình thường, Hứa Chỉ nhìn thấy anh ta cũng không có cảm giác gì đặc biệt.
Nhưng bây giờ hắn mang theo con tang thi nhỏ, sợ người ta sẽ hại nó.
Huống chi, dáng đứng ngay ngắn thẳng tắp của Tô Thụy Lăng, vừa nhìn đã biết có chút bản lĩnh.
Tô Thụy Lăng và Hứa Chỉ nhìn nhau đánh giá đối phương.
Dư Minh Hà nhìn thấy khuôn mặt Hứa Chỉ, hai mắt bỗng nhiên mở to.
Cô chưa từng thấy người đàn ông đẹp đến vậy.
Quan sát kỹ hắn, nhìn thấy chiếc chuông nhỏ màu hồng phấn đính trên dái tai, liền trở nên kích động.
Cô biết rất rõ, đây tuyệt đối là Hứa Chỉ!
Dù trong sách miêu tả về Hứa Chỉ không được chi tiết.
Nhưng dái tai hắn đeo một chiếc chuông nhỏ, mỗi khi ánh mặt trời chiếu vào, sẽ phản chiếu ánh sáng dịu lên má hắn, càng tôn lên vẻ tuấn mỹ.
Đây là miêu tả nhiều nhất trong sách.
Nhiều lần nhấn mạnh vẻ tuấn mỹ của Hứa Chỉ.
Theo lộ trình kiếp trước, thực ra đội ngũ nhỏ của họ đáng lẽ phải trên đường đi Kinh Đô.
Là Dư Minh Hà nhớ lại tỉ mỉ, nhớ ra Hứa Chỉ hình như đã từng đến siêu thị này.
Cô giả bệnh, mới khiến cả đội ngũ dừng lại ở đây.
Dù sao đi nữa, cô muốn khống chế Hứa Chỉ trong tay, trở thành lá bài tẩy của mình.
Bây giờ Hứa Chỉ tự đưa tới cửa, sao có thể không khiến cô kích động.
Dư Minh Hà nhìn Hứa Chỉ, mắt càng ngày càng sáng, tràn đầy chiếm hữu dục.
Mặc kệ Hứa Chỉ và Dư Minh Hà nghĩ gì.
Tô Thụy Lăng nhìn Hứa Chỉ chỉ có một ý nghĩ: Thằng cha này đẹp thế, không biết có thu hút sự chú ý của Hương Vụ không nhỉ?
Phó Noãn Ý vốn ngoan ngoãn, khi ánh mắt Dư Minh Hà trở nên nóng bỏng liền lặng lẽ trốn sau lưng Hứa Chỉ.
Thân hình nhỏ nhắn của cô bị Hứa Chỉ che khuất hoàn toàn.
Hứa Chỉ phát hiện ra hành động khác thường của con tang thi nhỏ nhà mình, liền đưa tay ra sau, làm ra tư thế che chở.
Chưa kịp lên tiếng.
Dư Minh Hà đã dịu dàng hỏi, “Các anh là người sống sót vừa tới sao?”
Hiện tại cô nghi ngờ lớn nhất chính là, tám con tang thi dị năng bên cạnh Hứa Chỉ đang ở đâu?
Còn cái thứ nhỏ bé đi theo hắn lại là ai?
Hứa Chỉ không nói gì, nhìn về phía Tô Thụy Lăng, trực giác cho thấy người đàn ông này mới là kẻ làm chủ.
Tô Thụy Lăng cũng lên tiếng, “Trong đội chúng tôi có người hệ quang trị liệu, chân của cậu, chúng tôi có thể giúp cậu nghĩ cách.”
Dư Minh Hà bực bội cau mày, rồi lại giãn ra, không sao, cô còn có thứ khác có thể lấy ra.
Hứa Chỉ có chút hiểu ra, chẳng lẽ đây chính là cái đội ngũ trao đổi vật tư với khu an toàn Hứa Đức Hùng sao?
Hẳn là không phải người của Hứa Đức Hùng.
Dù trông không giống thứ tốt đẹp gì, đặc biệt là người đàn bà đó.
Hứa Chỉ không thèm liếc Dư Minh Hà một cái, lễ phép mỉm cười mở miệng, “Có phiền không?”
Giọng nói trong trẻo này, so với giọng trầm thấp nhưng không có từ tính của Tô Thụy Lăng, thật sự không thể so sánh.
Dư Minh Hà hận không thể nhào thẳng vào người Hứa Chỉ.
【Trời ơi, đẹp trai quá, đẹp đến nỗi muốn ngủ với anh ta! Đẹp thế, giọng cũng hay nữa! Thực sự muốn nhốt anh ta lại để ngủ!】
Hứa Chỉ quay đầu đi, giả vờ nhìn Phó Noãn Ý, thu lại sát ý trong mắt.
【Không thích đâu, huhu, sợ quá.】
Hứa Chỉ bị giọng nói nhỏ đầy ấm ức này xua tan sát khí trong mắt, xoay người, không thấy mắt Phó Noãn Ý, buông đồ, đặt tay lên vai cô, nhẹ giọng hỏi, “Tang thi nhỏ?”
Phó Noãn Ý không thích nhìn thấy Tô Thụy Lăng, cũng không thích nhìn thấy Dư Minh Hà.
Bản năng bài xích, chính là sợ hãi.
Nhưng cô không thể diễn tả rõ ràng.
Tiến lên một bước, dán sát hơn vào Hứa Chỉ.
Mùi hương nồng đậm của đồ ăn mới có thể chữa lành trái tim sợ hãi của cô.
Tay Hứa Chỉ đặt trên vai Phó Noãn Ý siết chặt, “Nếu tang thi nhỏ không thích, chúng ta rời đi vậy.”
Dư Minh Hà nghe vậy, vội vàng bước lên một bước, “Chân của anh cần trị liệu mà! Bên ngoài nguy hiểm, đừng chạy lung tung.”
Tô Thụy Lăng liếc xéo cô ta một cái, rõ ràng có chút không hiểu sự nhiệt tình của cô ta.
Dư Minh Hà cảm nhận được ánh nhìn của Tô Thụy Lăng, quay đầu cười e thẹn với anh ta, “Đội trưởng Tô, anh ấy mang theo người thân cũng không dễ dàng, chúng ta có thể giúp thì giúp, đúng không?”
Tô Thụy Lăng cũng không phải loại người tốt bụng mù quáng, anh ta coi sự an toàn của cả đội là trên hết.
Mấy người sống sót trong siêu thị kia, là bị thương nặng, lại bị mắc kẹt ở đây lâu, coi như chủ nhân đến trước.
Tô Thụy Lăng mới đối xử tốt với họ một chút.
Vừa rồi anh ta nói trong đội có người hệ quang trị liệu, chẳng lẽ không phải là một loại thăm dò sao.
Thành phố này rõ ràng có một khu an toàn Hứa Thị, người đàn ông đẹp trai như vậy lại còn mang theo một đứa trẻ chạy khắp nơi.
Hơn nữa hắn có chút quen mắt.
Tô Thụy Lăng nhất thời không nhớ ra đã gặp ở đâu, chỉ là theo thói quen thêm vài phần cẩn thận.
Bây giờ thấy Hứa Chỉ vì đứa trẻ bên cạnh mà muốn rời đi, ngược lại buông lỏng lòng, “Cô nói đúng. Gặp được có thể giúp thì giúp một tay.
Tôi là Tô Thụy Lăng, đội của chúng tôi ở đây, tạm thời vẫn an toàn. Cậu đi lại bất tiện, có muốn ở lại trị vết thương ở chân không?”
Phó Noãn Ý hoàn toàn dán vào lưng Hứa Chỉ, một bộ dáng ỷ lại.
【Đói rồi. Xì Xì, em đói rồi.】
Hứa Chỉ an ủi vỗ vai cô, lén lút cho thêm một ít dị năng.
Đối với đề nghị của Tô Thụy Lăng, hắn có chút động lòng.
Hắn không nỡ hành dị năng của con tang thi nhỏ nhà mình, nhưng rất nỡ hành người hệ quang trị liệu của người khác.
Nghe vậy, hắn có chút ngại ngùng quay đầu, nhìn về phía Tô Thụy Lăng, “Chúng tôi không có nhiều đồ. Cần bao nhiêu thức ăn mới có thể mời được người hệ quang trị liệu của các anh giúp đỡ?”
Dư Minh Hà thực sự yêu chết giọng nói của hắn, lại càng yêu cái khuôn mặt này.
Nhiệt tình đáp lại, “Không cần đồ đâu, chị Hương Vụ người rất tốt!”
Tô Thụy Lăng lại liếc nhìn Dư Minh Hà, không hề nghi ngờ cô ta, chỉ là cảm thấy cô ta có hơi tốt bụng quá mức.
“Vậy, làm phiền các anh rồi.”
Hứa Chỉ cảm ơn, xách đồ lên, dịu dàng nhắc nhở, “Tang thi nhỏ, đi theo nào.”
Phó Noãn Ý ngoan ngoãn đi theo hắn lại gần Tô Thụy Lăng.
Tô Thụy Lăng thấy hắn đồng ý, “Tiểu Dư dẫn họ đi tìm Hương Vụ, tôi xuống dưới xem một chút.”
Anh ta định tìm cho mấy người trong siêu thị một chiếc xe, rồi thông báo vị trí khu an toàn Hứa Thị, để họ đến đó nương nhờ.
Coi như đã làm phúc đến nơi đến chốn.
Dư Minh Hà lúc này nhìn thấy Hứa Chỉ, đã buông bỏ chấp niệm với Tô Thụy Lăng, một lòng muốn khống chế Hứa Chỉ trước.
Đương nhiên cô sẵn lòng tiếp xúc nhiều với hắn, tích cực đáp lại, “Vâng, đội trưởng Tô cẩn thận, em dẫn họ đi trước, lát nữa tới tìm anh.”
“Không cần. Cô giúp họ trước. Tôi chỉ đi xem, không an toàn sẽ về, tính sau.”
Tô Thụy Lăng gật đầu chào Hứa Chỉ đang tới gần, cũng không nói nhiều, vội vã lướt qua người.
Phó Noãn Ý nép vào phía sau Hứa Chỉ, lại lén quay đầu nhìn anh ta.
Nghiêng đầu ngơ ngác, mới quay lại.
Dư Minh Hà rất nhiệt tình cúi xuống, chuẩn bị giúp Hứa Chỉ xách đồ, thuận tiện cọ qua đầu ngón tay hắn, “Để em xách giúp anh.”
“Không cần.” Hứa Chỉ đã sớm di chuyển tay ra, lùi về sau tránh, “Phiền dẫn đường.”
Dư Minh Hà mím môi, ngước mắt cười rạng rỡ, “Không xa, ở phía trước thôi. À, đây là người thân của anh sao? Sao mặc nhiều thế? Bị bệnh à?”
“Em gái tôi, bị tự kỷ, sợ lạnh.”
Dư Minh Hà không hiểu lắm tại sao tự kỷ lại sợ lạnh.
Cô ta dịu dàng cười, liếc nhìn Phó Noãn Ý hoàn toàn trốn sau lưng Hứa Chỉ, xoay người, che đi sự chán ghét trong mắt, giọng nói ngọt ngào, “Đi thôi.”
