Chương 41: Bán Coca Đá! Kiếm 500 Kim Tệ!
Sau đó, Quý Tàng trèo xuống khỏi cây.
Theo hướng rơi của những quả kia, anh lần lượt lùa bụi cỏ tìm kiếm, nhặt hết về bỏ vào túi đeo.
“Phù...”
Quý Tàng thở ra một hơi nóng.
Lúc này, cả người anh đã đẫm mồ hôi.
Bây giờ là hơn mười giờ sáng, nhiệt độ trong rừng ít nhất đã lên tới bốn bảy, bốn tám độ, nóng như một cái lò hấp khổng lồ.
Dù với thể chất hiện tại, anh cũng khó lòng hoạt động mạnh lâu dưới nhiệt độ thế này.
Phải nhanh chóng về nghỉ ngơi, không thì có nguy cơ bị say nắng.
Quý Tàng lấy hai chai nước tăng lực, uống một hơi hết sạch, rồi quay lại đường cũ.
Nửa tiếng sau, cuối cùng anh cũng về được đến xe RV.
Vừa bước vào khoang xe mát lạnh, anh cảm thấy như từ địa ngục trở về nhân gian, thoát khỏi cái nóng thiêu đốt.
Quý Tàng lập tức mở ngăn đá tủ lạnh, lấy ra một chai coca đã đóng băng bốc khói trắng, xì một tiếng mở nắp, chậm rãi nhấp vài ngụm.
Thứ nước ngọt mát lạnh sủi bọt lan tỏa trong miệng nóng bỏng của anh, chảy xuống cổ họng, sảng khoái từ gót chân lên tới đỉnh đầu.
Coca đá! Đúng là thần thánh của mùa hè!
Uống xong một lon, Quý Tàng cả người ướt đẫm nằm bẹp xuống sàn, tận hưởng luồng gió điều hòa mát rượi.
Đồng thời, anh mở kênh trò chuyện.
Sau vài tiếng làm lạnh, coca trong tủ lạnh đã có thể lên kệ.
Trong mục [Đồ ăn] của sàn giao dịch, có hiển thị trạng thái cụ thể của thực phẩm, như sống, chín, nhiệt độ thường, đã hâm nóng, hoặc hết hạn mốc meo.
Những thực phẩm trạng thái đặc biệt này sẽ được phân biệt với đồ ăn thông thường, rất dễ nhận ra.
Quý Tàng trực tiếp đưa lên kệ 100 lon coca đã được làm lạnh đến 5°C, niêm yết giá 3 kim tệ, và ghi chú phía sau: “Đồ uống cao cấp, chi phí làm lạnh đắt đỏ, không thích thì đừng mua.”
Tiếp theo, anh lại đăng một quảng cáo trên kênh trò chuyện, cũng ghi chú đó vào.
Trên màn hình chung vốn đang là những lời than vãn đầy nhiệt huyết.
Tin nhắn này vừa ra, lập tức gây bão.
“WTF!!! Điên à! Một lon coca bán 3 kim tệ???”
“Cướp tiền à? Trên sàn giao dịch 3 kim tệ mua được cả thùng... Ủa? Khoan... Coca đá?”
“???”
“Đùa à, giờ làm gì có coca đá? Cậu để trước máy lạnh thổi mát rồi bảo là đá à?”
“Trời, đừng nhắc tới chuyện này, tôi đang nhớ da diết mấy ngày có đồ uống lạnh, cái thời tiết chết tiệt này, sắp nướng chín tôi rồi...”
“Người đăng quảng cáo là đại lão Quý Tàng đó à? Tôi nhớ ảnh nổi tiếng lắm mà, không đến nỗi lừa người trên màn hình chung đâu nhỉ?”
“Thật giả vậy, giờ đại lão cũng dùng uy tín để lừa tiền à? Mẹ! Tôi lên sàn giao dịch kiểm tra ngay, nếu dám bán coca trên 20°C mà gọi là đá, xem tôi không chửi chết ảnh!”
“Tôi cũng đi kiểm tra, xem bao nhiêu độ thì mới gọi là coca đá.”
Trên màn hình chung xôn xao, phần lớn đều nghi ngờ quảng cáo của Quý Tàng.
Nhưng chưa đầy vài giây, màn hình chung lại nổ tung.
“WTF thật!!!”
“Coca 5°C! Sao làm được vậy? Mà một lúc lên tới 100 lon!”
“Đại lão Quý Tàng có thiên phú băng hệ???”
“Làm gì có thiên phú băng hệ, tôi chỉ nhớ có thủy hệ với hỏa hệ thôi, băng hệ chưa từng nghe.”
“Mẹ... có người mua rồi! Ơ, sao số lượng giảm nhanh thế! WTF còn 50 lon! WTF WTF! Hết!!!”
“Hết hàng rồi? Chưa đầy 20 giây mà?”
“Cậu bảo tôi coca 3 kim tệ một lon, 20 giây bán hết 100 lon?”
“Vô lý...”
“Mấy cậu không hiểu rồi, người ta định vị là đồ uống cao cấp, giống như Rolex, Hermès trước kia, khách hàng mục tiêu không phải dân thường, 3 kim tệ chúng ta không mua nổi, nhưng mấy đại lão có tiền thì mua được.”
“Sướng quá!!! Tôi vừa cùng anh em góp mỗi người 0.3 kim tệ mua một lon, mỗi đứa một ngụm, phê vãi!!”
“Đệt, sao tôi không nghĩ ra, biết thế tôi cũng rủ mấy thằng trong nhóm góp tiền mua một lon! Mấy lon coca nhiệt độ thường uống như nước nóng, không nuốt nổi.”
“Đại lão còn hàng không? @Quý Tàng”
“Chết rồi, vừa nãy không kịp mua, bị đại ca mắng cho một trận.”
“Không phải hết sạch rồi chứ? Đại lão Quý Tàng ra nói một câu đi, bao giờ lên kệ tiếp? Tôi không chờ nổi nữa.”
“Cầu mua!”
“Tôi vừa mua được một chai, ai cần tôi bán lại, chỉ 5 kim tệ, tôi kiếm 2 kim tệ công sức.”
“Tôi mua được hai lon, ai cần nhắn riêng tôi.”
“Ơ? Phe đầu cơ xuất hiện rồi???”
...
Lúc này trong xe RV, Quý Tàng nhìn 300 kim tệ đã vào tài khoản, cũng ngỡ ngàng.
Anh cũng không ngờ coca đá 3 kim tệ một lon lại bán chạy đến vậy.
Xem ra vẫn có nhiều người chịu chi.
Mà không chỉ bán hết ngay lập tức, cả hộp thư riêng của anh cũng nổ tung, biểu tượng hộp thư đỏ rực 99+.
“Ê? Còn coca không?”
“Chào bạn, nhóm tôi cần 5 lon, còn hàng không?”
“Anh ơi, em xin anh, 2 kim tệ bán em một lon, cho em nhấp một ngụm đi, em thèm quá.”
“Anh trai ơi, em có thể đổi một lon bằng mấy video kia không, em là người mẫu nè. /ngại”
“Có giảm giá không ạ? Em là sinh viên.”
“Tôi là quản lý của Chiến Địa Liên Minh nhất đoàn, mua sỉ 20 lon có hàng không? Có thể kết bạn.”
Tin nhắn riêng quá nhiều, trả lời không xuể.
Quý Tàng đành phải đăng một thông báo khác.
“Tin nhắn riêng nhiều quá tôi không trả lời hết, tạm thời không nhận đặt hàng riêng. Coca 5°C hiện đã hết hàng, còn coca 12°C sẽ lên kệ sau 1 phút, mỗi lon 2 kim tệ. Dự kiến sau 4 tiếng sẽ sản xuất thêm lô mới, cũng sẽ lên kệ ngay. Ai cần thì để ý nhé.”
Đăng thông báo xong, Quý Tàng lập tức lấy hết coca trong ngăn mát tủ lạnh ra.
Anh vừa uống một lon, giờ còn 139 lon, để lại 9 lon, 130 lon còn lại đưa lên sàn giao dịch với giá 2 kim tệ.
Lên kệ thành công.
Mất 0.5 giây, hết hàng.
260 kim tệ, vào tài khoản ngay.
Lòng Quý Tàng nóng bừng, tiền từ đồ xa xỉ dễ kiếm thế, còn nhanh hơn giết zombie nữa?
Anh mở kênh trò chuyện, quả nhiên lại xôn xao, nhiều người tiếc nuối vì không mua được. 12°C dù uống kém hơn 5°C một chút, nhưng so với coca nhiệt độ thường, hương vị vẫn hơn gấp trăm lần, lại rẻ.
Trong cái nóng oi bức này, 2 kim tệ vẫn có nhiều người chi trả nổi.
Giờ trên màn hình chung đã xuất hiện một đám đầu cơ, đều đang bán chênh lệch, mà còn bán rất chạy.
Lượng cầu mua khổng lồ tạo thành một làn sóng một chiều, bịt miệng những kẻ đang chua ngoa.
Cầu vượt xa cung, trực tiếp lập nên danh tiếng cho coca đá, thậm chí còn mơ hồ hình thành hiệu ứng thương hiệu.
