Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Trọng Sinh Thu Phục Cùng Kỳ, Một Người Trấn Áp Thiên Hạ > Chương 26

Chương 26

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 26: Tận thế, giữa tháng 12

 

Tưởng Đông cười hề hề, nói:

- Vẫn là đại ca!

- Cuộc sống thật sung sướng!

 

Nói xong, Tưởng Đông nhìn về phía mấy người sống sót phía sau, mặt mày tiều tụy, quần áo rách rưới, co rúm lại.

Cười to:

- Đừng sợ, bọn ta Sư Tử không phải loại mất trí đâu.

- Đại ca đã nói, hễ là người sống sót, đến chỗ bọn ta, được ăn ngon uống sướng!

- Trở thành người của Sư Tử, thì ngày ngày ăn ngon uống say!

- Mấy người, phái một đứa dẫn bọn họ đi tắm rửa, lấy chai Sprite 82 của tao ra chiêu đãi họ tử tế.

- Muốn ăn gì cứ nói thẳng, chỗ bọn ta chỉ có thứ mày không nghĩ tới, chứ không có thứ không có! Ha ha!

 

Tưởng Đông cười lớn một tiếng, đi về phía đường hầm dưới lòng đất.

Mấy người sống sót phía sau nghe vậy nuốt nước bọt.

Có người không tin nổi nói:

- Thật sao... thật sự có đồ ăn sao?

Bọn họ đã đói lâu lắm rồi.

 

Lúc này, xung quanh bước lên một người đàn ông cười đùa, vai vác súng trường, cười hề hề.

Tiến lên vỗ vai bọn họ, nói:

- Ha ha, yên tâm đi, cứ yên tâm mà ăn! Tí nữa đừng có ăn no quá là được!

- Nhìn bọn tao đây này, ai cũng khỏe mạnh, trông như thiếu thức ăn à?

- Đây là thành quả sáng suốt của đại ca bọn tao!

 

Hễ là người của Sư Tử, đều vô cùng tôn sùng và kính nể La Thiên Hùng.

Bởi vì trước ngày tận thế một ngày, La Thiên Hùng đã chi tới ba mươi triệu tệ, gần như cướp sạch toàn bộ siêu thị Walmart!

Tài nguyên dự trữ, chất đầy mấy nhà kho lớn!

Chính nhờ những tài nguyên này, La Thiên Hùng mới không ngừng mở rộng thế lực, tập hợp người sống sót.

Lại dựa vào nguồn lương thực dồi dào vô cùng, cùng một lô quân hỏa mà La Thiên Hùng cất giữ, cùng đám đàn em liều chết, mới có được cục diện như hôm nay.

Xác sống thông thường căn bản bị nghiền ép.

Dù có mạnh hơn một chút, cũng sẽ bị đám đông mài chết.

Trong Sư Tử, không một ai sợ xác sống!

Đúng là hào quang vô hạn, sống như bá chủ thành phố Thiên Hải!

 

...

 

Lúc này, La Thiên Hùng đang thoải mái nằm trên ghế, hút thuốc.

Bên cạnh là hai cô sinh viên trẻ trung xinh đẹp đang massage cho hắn.

Xung quanh La Thiên Hùng, bày la liệt đủ loại súng ống và vũ khí lạnh.

 

"Kẽo kẹt——" Cửa bị đẩy ra.

- Đại ca. - Tưởng Đông một mình bước vào.

 

La Thiên Hùng mở một mắt, thản nhiên nói:

- Về rồi à?

 

Tưởng Đông: "Ừm."

- Chuyến này thu hoạch phong phú lắm!

- Khuân về một xe hàng, còn phát hiện sáu người sống sót, cũng đưa về rồi.

- Còn kiếm được một đống thứ không biết là gì, nằm trong não mấy con xác sống, như đá vậy, cũng để trong kho rồi.

 

La Thiên Hùng gật đầu, nói:

- Chiêu đãi tử tế, họ muốn gì thì đáp ứng.

 

Tưởng Đông có chút khó hiểu:

- La ca, em nghe nói mấy nhóm người sống sót khác đều phân phát vật tư theo năng lực.

- Chúng ta làm vậy có...

- Sư Tử chúng ta thiếu vật tư à? - La Thiên Hùng bỗng mở mắt, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm hắn.

- Vật tư trong kho, chất không hết rồi! Cho mày ăn tới kiếp sau cũng không hết!

- Giữa thời loạn này, Sư Tử ta phải đối đãi có lễ nghĩa, như vậy họ mới cam tâm tình nguyện trở thành người của ta, biết chưa?

 

Mắt La Thiên Hùng rực cháy dã tâm không che giấu, kiêu ngạo nói:

- Tao chính là muốn cho đám người sống sót bên ngoài biết, chỉ cần đến Sư Tử ta, thì được ăn ngon uống sướng!

- Không còn phải sống kiểu đói rét, không có quần áo mặc nữa!

- Thời loạn này, cũng sẽ là lúc Sư Tử ta tung hoành!

 

Tưởng Đông mặt mày chấn động, sau đó kích động quỳ xuống:

- Bọn em xin thề tử trung theo đại ca!

 

La Thiên Hùng hài lòng gật đầu.

Như nhớ ra điều gì, La Thiên Hùng nói:

- À, bảo mày tìm vị tiền bối đó, tìm được chưa?

 

Đời này hắn không thể quên được thủ đoạn thần kỳ của thiếu niên đó!

Hơn nữa, nếu không phải hắn bảo mình tích trữ vật tư trước,

để mình có đủ thời gian gọi đàn em về, có lẽ mình đã chết vì đói ngoài kia rồi!

Vị đó, đúng là thần nhân!

Càng hưởng thụ cuộc sống hiện tại, La Thiên Hùng trong lòng càng kính sợ Trần Mặc.

Thần nhân có thể đoán trước được tận thế như vậy, nhất định không thể bỏ lỡ!

 

Tưởng Đông mặt hơi khó xử nói:

- Cái đó... tạm thời vẫn chưa tìm được...

- Hay là vị đó, đã rời khỏi Thiên Hải rồi?

 

La Thiên Hùng mắt lấp lánh, lẩm bẩm:

- Có thể, mày đi hỏi thăm mấy người sống sót xem, có ai biết không.

- Tao nhớ lúc thanh toán hình như thấy tên, hình như là... Trần Mặc gì đó...

- Thanh toán? - Tưởng Đông khó hiểu.

 

La Thiên Hùng mặt đen lại, mắng:

- Bảo mày đi thì đi, cút!

- "Rầm!"

 

Sau khi Tưởng Đông đi, La Thiên Hùng thoải mái nằm trên ghế, lim dim.

Tận hưởng hai cô gái trẻ trung xinh đẹp bên cạnh massage.

- Dạo này không hiểu sao, cứ hay buồn ngủ... - La Thiên Hùng lẩm bẩm.

Trên tay phải hắn, hiện rõ một đường vân thức tỉnh.

 

...

 

Sau vài ngày nghỉ ngơi.

Trần Mặc và Cùng Kỳ đã dọn sạch xác sống xung quanh.

Kỳ Kỳ rất ngoan.

Không có sự cho phép của Trần Mặc, luôn một mình ở trong phòng chơi búp bê vải.

Mấy con búp bê vải này tuy hơi cũ, nhưng là Trần Mặc đặc biệt tìm cho em.

 

Lúc này, mấy chiếc ba lô leo núi mua ở siêu thị trước đây cũng phát huy tác dụng.

Trần Mặc nhét hết đồ ăn và nước dự trữ trong nhà vào ba lô.

Một bên, Kỳ Kỳ đang ôm Cùng Kỳ chơi, chớp mắt,

ngây thơ hỏi:

- Anh ơi, anh làm gì thế?

 

Trần Mặc dừng lại, quay đầu cười nói:

- Kỳ Kỳ, lát nữa chúng ta sẽ đi một nơi.

 

Kỳ Kỳ nghiêng đầu: "Chỗ nào ạ?"

 

Trần Mặc: "Đó là một nơi rất an toàn, Kỳ Kỳ ở đó có thể ngủ ngon rồi."

 

Trần Mặc chậm rãi đứng dậy, nhìn đống đồ lỉnh kỉnh trước mặt, vỗ tay nói:

- Cũng thu dọn xong rồi.

- Nên xuất phát thôi.

 

Chú Kiến Quốc vừa đi không lâu, để dỗ dành tâm trạng Kỳ Kỳ, mấy ngày nay Trần Mặc gần như dành phần lớn thời gian ở bên em.

Nhưng thời gian của mình cũng không nhiều, còn có việc quan trọng hơn phải làm.

Không thể mãi ở lại Thiên Hải được.

 

- Cùng Kỳ. - Trần Mặc gọi một tiếng.

 

Cùng Kỳ từ dưới đất đứng dậy, thân hình nó to lớn hơn một chút.

Bộ lông vàng óng mượt, không một vết máu.

Trong thời tận thế vật chất cực kỳ thiếu thốn, nước sạch quý giá vô cùng.

Nhưng vì Kỳ Kỳ rất thích ôm nó ngủ,

Trần Mặc gần như ngày nào cũng lau sơ vết máu trên người nó.

 

Buộc hết đống đồ lỉnh kỉnh lên người Cùng Kỳ, Trần Mặc nhìn Kỳ Kỳ trên giường, ôn hòa nói:

- Kỳ Kỳ, lên lưng Cùng Kỳ, chúng ta đi thôi.

 

Kỳ Kỳ tuy không hiểu, nhưng vẫn rất ngoan ngoãn trèo lên lưng Cùng Kỳ.

Tiện thể ôm luôn con gấu nhỏ rách rưới của mình.

 

- Hai đứa đi trước, anh xuống ngay. - Trần Mặc nói với Cùng Kỳ.

 

Cùng Kỳ gật đầu, nhờ có dị năng Thiên Quyền,

việc giao tiếp giữa một người một thú càng trở nên thuận lợi.

 

Sau khi Cùng Kỳ xuống lầu,

Trần Mặc nhìn đống đồ ăn và vật tư trong căn phòng trọ nhỏ hẹp này.

Còn một nửa ở đây.

 

Đến trước tờ lịch treo ở cửa, trên đó chi chít những vòng tròn.

Trần Mặc xé tờ lịch tháng 11, mắt lấp lánh, lẩm bẩm:

- Mọi thứ của tận thế, đều đã thay đổi.

- Du Nhi, chờ anh.

 

Ngày 15 tháng 12 năm 2049.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn