Chương 49: Một tờ giấy, tự xưng vương!
Là quyền lực và địa vị cao hơn!
La Thiên Hùng cười lớn vỗ vai Trần Mặc nói.
“Trần lão đệ, bữa tiệc anh chuẩn bị cho chú em thế nào?”
“Tuy không có nhạc không có điện, nhưng mấy ngọn nến này cũng có chút thú vị ha ha!”
Lúc này.
Tưởng Đông bên cạnh nhìn đám người trên bàn, lớn tiếng.
“Còn đứng đó làm gì? Mau qua đây gặp Trần ca đi chứ?”
Một nhóm thành viên cũ của Hùng Sư bao gồm Tào Phương Nguyên, Lưu Mãnh lần lượt tiến lên.
Đồng thanh nói lớn.
“Chào Trần ca, gặp Trần ca!”
Rõ ràng, thói quen trước tận thế vẫn được giữ lại rất tốt.
Đúng là đầy đủ nghi thức.
Sự tàn khốc của tận thế dường như chẳng ảnh hưởng gì đến Hùng Sư.
Có chút giống câu “sao không ăn thịt?”.
Nhưng Trần Mặc biết, khi ngày tháng tận thế trôi qua, khi trong lũ xác sống dị chủng xuất hiện tồn tại cấp bốn.
Sẽ xảy ra biến đổi long trời lở đất.
Nếu thực lực không mạnh, cảnh đẹp trước mắt chỉ như ảo ảnh.
Chạm vào là tan.
La Thiên Hùng cùng Trần Mặc ngồi vào chỗ.
Hắn đặc biệt nhường ghế đầu, ngồi sang một bên.
Đám thành viên cũ của Hùng Sư lúc này mới ngồi xuống, nhìn món ăn đầy bàn không khỏi nuốt nước bọt.
Những thứ này, dù là bọn họ cũng không thể ăn hàng ngày.
La Thiên Hùng nhìn Trần Mặc vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh bên cạnh, hơi nghi hoặc hỏi.
“Trần lão đệ, chẳng lẽ anh sắp xếp không chu toàn?”
“Hay là mấy món này không hợp khẩu vị?”
Trần Mặc lắc đầu, cười nhạt.
“Thịnh tình như vậy, làm tôi nhất thời chưa kịp phản ứng.”
La Thiên Hùng sững người.
Sau đó uống một ngụm rượu cười nói.
“Ha ha, nếu Trần lão đệ chịu ở lại Hùng Sư của tôi.”
“Tôi đảm bảo chỉ cần La Thiên Hùng tôi còn ở Hùng Sư một ngày, Trần lão đệ bữa nào cũng có cá có thịt!”
Kỳ Kỳ còn gắp một miếng thịt kho tàu, nhồm nhoàm phồng má nói lắp bắp.
“Anh… anh cũng ăn đi.”
“Ngon lắm!”
Trần Mặc gắp vài miếng cho có, năm sáu thành viên Hùng Sư đang vô cùng gò bó chung quanh mới bắt đầu động đũa.
Từng anh chàng to lớn thô kệch mặc đồ bó sát ăn còn thục nữ hơn cả con gái, sợ chọc lão đại không vui.
Ăn được một lúc, Kỳ Kỳ ôm cái bụng tròn vo, hét to một tiếng.
“Cháu no rồi!”
Cô bé nhảy khỏi ghế, nhìn Trần Mặc nũng nịu nói.
“Anh ơi, Kỳ Kỳ muốn ra ngoài chơi một lát.”
“Hôm nay Kỳ Kỳ quen được mấy người bạn mới đấy!”
“Ồ?” Trần Mặc tò mò hỏi.
“Bạn mới à?”
Lưu Mãnh lúc này ngượng ngùng lên tiếng.
“Ha ha, Trần ca.”
“Trong đám người sống sót ở tầng hầm, có mấy đứa nhỏ bằng tuổi Kỳ Kỳ.”
“Mấy đứa đó chơi với Kỳ Kỳ cả ngày rồi, quan hệ khá tốt.”
Trần Mặc nghe vậy gật đầu nói.
“Vậy được, đừng chơi quá khuya, một lát quay về ngủ biết chưa?”
Kỳ Kỳ ngoan ngoãn gật đầu, loáng một cái đã chạy ra ngoài, vô tư vô lự.
La Thiên Hùng dặn dò.
“Lưu Mãnh, cậu cũng đi theo đi.”
“Mấy đứa nhỏ đó tôi cũng gặp rồi, đã chơi thân với Kỳ Kỳ, thì cho người nhà chúng nó lên ở luôn đi.”
Tầng hầm có gần trăm người sống sót, đều chen chúc muốn gia nhập Hùng Sư, được ở trong nhà.
Lưu Mãnh vội gật đầu, đứng dậy đi theo ra ngoài.
La Thiên Hùng lúc này mới nhìn Trần Mặc nói.
“Trần lão đệ, chú em nói có chuyện muốn nói với tôi…”
“Không biết rốt cuộc là chuyện gì?”
Trần Mặc đặt đũa xuống, lau miệng.
Nhìn thẳng hắn nói.
“La Thiên Hùng, tôi hỏi anh.”
“Nếu người của quân khu tới tìm anh, yêu cầu anh giao nộp tài nguyên và vũ khí để giúp đỡ người khác, sáp nhập vào họ.”
“Anh có đồng ý không?”
Lời vừa dứt, một gã đàn ông nóng tính ở đối diện lập tức đập bàn.
“Rầm!”
Lớn tiếng nói.
“Thật quá đáng! Anh em Hùng Sư chúng tôi liều mạng sống chết, cuối cùng mới có được chỗ dung thân.”
“Việc họ không làm, chúng tôi làm, gần trăm người sống sót ở đây, việc họ không làm được, chúng tôi cũng làm!”
“Đều là tận thế rồi, sao mặt dày đòi trưng dụng?”
La Thiên Hùng cau mày quát.
“Hỏi mày à?”
“Mẹ nó ngồi xuống cho tao!”
Người đó giật mình, sau đó hơi xấu hổ nhìn đồng đội chung quanh, không nói nữa.
La Thiên Hùng mắt lấp lánh.
Khoảnh khắc này, hắn tỉnh cả rượu.
Thực ra, đây cũng là điều hắn lo lắng nhất hiện tại.
Bây giờ là đầu tận thế, quân khu đều đi bảo vệ những nhân vật lãnh đạo quan trọng nhất.
Đợi mọi thứ ổn định, tất nhiên sẽ bắt đầu tập hợp những người sống sót xung quanh.
Dựa vào uy vọng trước đây, đối phương chỉ cần giơ tay hô hào, Hùng Sư mà hắn khổ công gây dựng sẽ tan rã.
Dù là trang bị, hay thực lực, thế lực lớn do người sống sót xây dựng cuối cùng cũng bị thôn tính thống nhất.
Nghĩ hắn La Thiên Hùng cuối cùng cũng đợi được cơ hội này, tự mình xưng vương sướng biết bao?
Sao có thể đem tâm huyết của mình dâng cho người khác?
Đây cũng là lý do tại sao hắn phải tìm kiếm người sống sót để bồi dưỡng, xây dựng thế lực của riêng mình!
La Thiên Hùng nhìn Trần Mặc, sắc mặt nghiêm túc nói.
“Trần lão đệ, nếu tôi nói…”
“Không đồng ý thì sao?”
Trần Mặc nheo mắt, nhìn hắn hồi lâu không nói.
Quả nhiên.
Người mình tìm không sai.
“Chuyện này, e là không dễ dàng đâu…” Trần Mặc thản nhiên nói.
La Thiên Hùng không phải kẻ ngốc.
Đã Trần Mặc nói vậy, nhất định có biện pháp gì đó!
La Thiên Hùng xúc động nói.
“Trần lão đệ, ý chú em là…”
Chung quanh từng thành viên cũ của Hùng Sư cũng vểnh tai lên.
La Thiên Hùng: “Trần lão đệ yên tâm, ở đây toàn là anh em đã từng sống chết với tôi!”
Trần Mặc gật đầu, nói.
“Thực ra, ý tưởng của anh cũng không phải là không thể.”
Người có suy nghĩ giống La Thiên Hùng không phải số ít.
Trước khi trọng sinh, đã có mấy thế lực không thua kém quân khu do dị năng giả tổ chức tồn tại.
Tất nhiên, trong đó cũng có nguyên nhân nội bộ quân khu bất hòa, nếu không sẽ không xuất hiện mấy chiến khu lớn.
Trần Mặc: “La Thiên Hùng, về tài nguyên và hỏa lực anh không thể nào so được với đối phương.”
“Nhưng sau này, thực lực của dị năng giả sẽ vượt ngoài sức tưởng tượng của anh.”
“Ý ông là… phải bắt đầu từ dị năng giả?!” La Thiên Hùng lập tức hiểu ra ý trong đó.
Lời nói cũng trở nên vô cùng kính trọng.
Trần Mặc cười, nhún vai nói.
“Tôi có nói gì đâu.”
“Mối đe dọa lớn nhất của Thiên Hải Thị là Thọ Hỉ Thần, trước khi đi tôi sẽ loại bỏ nó cho anh.”
“Thiên Hải Thị, tuy không nhỏ, nhưng nhân tài rốt cuộc vẫn quá ít.”
“Bây giờ chỉ là giai đoạn đầu, đợi các thế lực lớn thành hình sơ khởi, người sống sót tự nhiên sẽ chủ động tìm đến cầu xin che chở.”
“Thay vì lãng phí nhân lực đi tìm kiếm người sống sót, chi bằng bắt đầu từ phương diện khác.”
Nói xong, Trần Mặc tiện tay đưa ra một tờ giấy.
Tờ giấy này, là hắn đã viết sẵn trong căn nhà trọ cũ.
La Thiên Hùng cầm tờ giấy.
Liếc mắt nhìn.
Đồng tử chấn động mạnh!
Thậm chí cả bàn tay đang nắm chặt tờ giấy cũng không kìm được run rẩy.
Ánh mắt nóng rực vô cùng, kích động tột độ lẩm bẩm.
“Đây… đây là…”
Ngay cả đám thành viên cũ của Hùng Sư chung quanh cũng không nhịn được mà xúm lại.
Chen chúc nhau nhìn chằm chằm vào tờ giấy.
“Đại ca, cho em xem với.”
“Thằng mập chết tiệt, đừng xô tao!”
“Tao cũng muốn xem!”
La Thiên Hùng bỏ tờ giấy vào trong áo, sắc mặt kích động tột độ nhìn Trần Mặc.
Cung kính vô cùng nói.
“Trần lão đệ, đại ân không lời nào cảm tạ hết!”
“Nếu sau này có chỗ nào cần Hùng Sư tôi giúp đỡ!”
“Cứ nói, Hùng Sư tôi nhất định dốc toàn lực!”
