Chương 18: Xem náo nhiệt là bản tính của con người
Giọng nam trầm thấp vang lên, mang theo ma lực trấn an lòng người.
Châu Tử Lãng vốn đang treo ngược cả trái tim cuối cùng cũng thả lỏng.
Trước khi mất đi ý thức, anh ta còn ngẩng đầu lên nở nụ cười yếu ớt với Du Lê.
“Tôi thắng rồi.”
“Ừ, nghỉ ngơi cho khỏe đi, phần còn lại cứ để tôi lo.”
Du Lê đưa tay ra đỡ lấy người một cách vững vàng.
Nhân lúc đám đàn em còn chưa kịp phản ứng, anh đã đưa Châu Tử Lãng về xe RV.
Lâm Lộc đang bế Thần Nha trong xe RV, qua cửa khoang lái mà chứng kiến toàn bộ sự việc.
Đúng vậy, cuối cùng Thần Nha vẫn không kìm được sự tò mò của mình, cứ đòi Lâm Lộc bế sang xem náo nhiệt.
Lúc đầu Lâm Lộc còn không hiểu ý là gì, nhưng Thần Nha cứ chỉ tay về phía đầu xe, anh ta liền hiểu ra phần nào.
Thế là anh ta thử bế đứa bé tiến lại gần đầu xe.
Quả nhiên, vừa đi về hướng đó thì Thần Nha không đánh anh ta nữa.
Lâm Lộc suýt thì cảm động đến rơi nước mắt.
Dù tay đứa bé không mạnh, nhưng cũng không chịu nổi việc bị đánh liên tục như vậy.
Khi Du Lê khiêng Châu Tử Lãng mở cửa bước vào, liền thấy một lớn một bé đang rúc ở cạnh cửa nối với khoang lái.
Anh lập tức chú ý đến vết hằn đỏ chưa tan trên cằm Lâm Lộc.
Bị Du Lê nhìn chằm chằm, Lâm Lộc bỗng thấy lo lắng.
Anh ta sợ bị hiểu lầm là bắt nạt trẻ con, vội vàng lên tiếng giải thích: “Bé Nha có lẽ không rời anh được, cứ đòi đi tìm anh mãi…”
Lời còn chưa nói hết, anh ta đã bị Thần Nha tát thêm một cái nữa.
Cơm có thể ăn bừa, nhưng lời nói thì không thể nói bậy được. Cái gì mà “không rời nam chính” chứ, cô chỉ muốn xem náo nhiệt thôi mà.
Còn chẳng phải tại cái tên ngốc này mãi không hiểu ý cô, nên cô mới phải ra tay.
Dù sao cô cũng là một đứa bé sơ sinh, da dẻ mỏng manh, đánh người cũng đau chứ bộ.
“Ừ, biết rồi.”
Thần Nha vẫn đang trừng mắt nhìn Lâm Lộc, còn Du Lê thì khẽ bật cười.
Anh đặt Châu Tử Lãng xuống gọn gàng rồi đưa tay về phía Thần Nha.
“Lại đây, để anh bế nào.”
Thần Nha: “…”
Đã nói là không phải không rời anh mà!
Miệng thì nói vậy, nhưng Thần Nha vẫn không có tiền đồ mà nở nụ cười ngọt ngào với nam chính.
“A a a ~”
So với vẻ mặt hằn học khi ở trong lòng Lâm Lộc, Thần Nha trong lòng Du Lê ngoan ngoãn hơn hẳn.
Không còn cách nào, cái đùi vàng to này không thể đắc tội được.
“Chao ôi, bé Nha có vẻ không thích tôi thì phải.”
Lâm Lộc gãi gãi mặt, giọng có chút thất vọng.
Du Lê đưa ngón tay trêu đứa nhỏ, nghe vậy, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ hơn.
“Có lẽ là lạ người thôi, sau này quen rồi sẽ tốt thôi.”
Anh mỉm cười giải thích giúp Thần Nha.
“Cũng phải.”
Lâm Lộc thấy có lý, liền thở phào nhẹ nhõm.
Anh ta không nói gì thêm, xoay người đi kiểm tra tình hình của Châu Tử Lãng.
Du Lê thấy anh ta lộ vẻ lo lắng, liền nói: “Chỉ là dị năng tiêu hao quá độ thôi, chẳng bao lâu sẽ hồi phục.”
“Vậy thì tôi yên tâm rồi.”
“Rầm rầm——”
Hai tiếng động lớn vang lên, thu hút sự chú ý của những người trong xe RV.
Là đám đàn em của anh Long.
Bọn chúng đang dưới sự dẫn dắt của gã đàn ông gầy, cầm gậy gộc đập vào kính chắn gió phía đầu xe RV.
Lâm Lộc nhìn mà xót xa: “Đừng đập hỏng xe của anh đấy.”
Du Lê thì chẳng bận tâm: “Trong đám đó chỉ có mình anh Long là có dị năng, còn những kẻ khác dùng vũ khí thường thì không thể phá được xe của tôi.”
“Nhưng cũng đến lúc phải xử lý lũ ruồi bọ phiền phức này rồi.”
Du Lê rụt ngón tay đang trêu Thần Nha lại, dịu dàng dỗ dành: “Để anh Tiểu Lâm bế em một lát nhé, lát nữa anh sẽ đưa em đi mua quần áo.”
“A a a a.”
Thần Nha bất mãn vỗ vỗ anh.
Đứa bé không muốn ở chung với một tên ngốc.
“Ngoan nào, anh sẽ quay lại ngay thôi.”
Du Lê bế Thần Nha khẽ đung đưa, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng.
Thần Nha nhìn mà có chút ngẩn ngơ.
Cảnh tượng này cô đã thấy rất nhiều lần.
Mỗi lần có người đến trại trẻ mồ côi nhận nuôi trẻ con, những người lớn đó đều bế trẻ như vậy.
Còn Thần Nha khi đó chỉ dám trốn trong góc, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn những đứa trẻ được nhận nuôi.
Trong lúc Thần Nha còn đang chìm đắm trong hồi ức, cô đã bị Du Lê nhét vào lòng Lâm Lộc.
Đến khi cô kịp phản ứng, Du Lê đã đẩy cửa bước ra ngoài.
“A a.”
Hừ, coi như anh chàng này dịu dàng, cô đành miễn cưỡng ở chung với cái tên ngốc này vậy.
Khi Du Lê bước tới, đám đàn em không hẹn mà cùng lùi lại vài bước.
Không có lý do gì khác, chỉ vì khí thế của người đàn ông này quá áp bức.
Du Lê không để tâm, cúi mắt liếc nhìn anh Long đã bất tỉnh nhân sự còn sùi bọt mép.
“Bây giờ là người có dị năng bên tôi thắng, các người còn muốn làm gì nữa?”
Anh ngước mắt lên, quét một vòng.
Đám đàn em không kìm được mà run rẩy, lập tức im bặt như ve sầu mùa đông.
Nhưng gã đàn ông gầy lại không chịu bỏ cuộc.
Hắn dựa vào việc nịnh bợ anh Long mới leo lên được vị trí này, nếu anh Long có mệnh hệ gì, chẳng bao lâu nữa đám đàn em của anh Long cũng sẽ chẳng coi hắn ra gì.
“Người của anh đánh bị thương anh Long của bọn tôi, ít nhiều cũng phải bồi thường chút đỉnh chứ? Nếu không, bọn tôi sẽ không để anh đi qua đâu!”
Gã đàn ông gầy lộ rõ vẻ tính toán.
Hắn nghĩ Du Lê trông có vẻ không phải người xấu, biết đâu có thể moi được chút vật tư từ tay anh, rồi hắn sẽ mang số vật tư đó trốn thật xa.
Thế là hắn tỏ ra hết sức lo lắng cho anh Long, ra vẻ chính nghĩa hiên ngang.
Du Lê nhìn thấu nhưng không vạch trần.
“Ồ? Anh muốn bồi thường gì?”
Anh tỏ vẻ dễ nói chuyện.
Gã đàn ông gầy thấy vậy, liền nghĩ có cơ hội, thế là càng diễn nhiệt tình hơn.
Hắn trước tiên khen anh Long một trận, rồi kể lể tình cảm anh em không rời không bỏ, cuối cùng mới đi vào vấn đề chính.
“Thấy xe RV của anh bạn đây sang trọng thế này, chắc hẳn có không ít vật tư, hay là thế này, anh chia cho bọn tôi một chút, coi như tiền thuốc men cho anh Long.”
“Chỉ vậy thôi à?”
Du Lê hỏi.
Gã đàn ông gầy bị câu hỏi này làm cho ngẩn người, sau khi phản ứng lại thì mừng rơn.
“Vậy anh bạn thấy thế nào?”
Gã đàn ông gầy cố kìm nén khóe miệng đang nhếch lên, xoa xoa tay hỏi.
Du Lê khoanh tay trước ngực, nhìn hắn, nói từng chữ một: “Tôi, không, cho.”
“Anh bạn cũng đừng…” Gã đàn ông gầy đang nói lời nịnh bợ thì đến giữa câu mới phản ứng lại.
“Anh nói gì?!”
Giọng gã đàn ông gầy vốn đã chói tai lại càng chói hơn, khiến Du Lê không khỏi nhíu mày.
“Tôi nói, tôi không cho.”
Du Lê kiên nhẫn lặp lại lần nữa.
“Anh dựa vào đâu mà không cho?”
Gã đàn ông gầy chất vấn.
“Tôi dựa vào đâu mà cho?”
Du Lê hỏi ngược lại.
“Anh! Anh đùa tôi à?!”
Gã đàn ông gầy cuối cùng cũng nhận ra.
Du Lê nhún vai: “Nói thật, câu chuyện anh kể cũng hay đấy.”
“Anh!”
Gã đàn ông gầy nhìn bộ dạng này của Du Lê, cơn tức vì bị trêu đùa bốc lên, hàm răng vàng cũng sắp nghiến nát.
Du Lê mặc kệ hắn, dang hai tay ra: “Bây giờ là phe chúng tôi thắng, xin mời các người dời chướng ngại vật đi, để tôi qua.”
“Nếu anh không đưa vật tư, thì đừng hòng qua!”
Gã đàn ông gầy vung vẩy cây đao dài trong tay, vẻ mặt âm trầm nói.
“Vậy sao?” Du Lê thở dài: “Vậy thì đừng trách tôi bất lịch sự.”
Gã đàn ông gầy thấy Du Lê giơ tay lên, liền không kìm được lùi lại vài bước, cảnh giác nhìn chằm chằm anh.
Không ngờ, cảnh tượng tiếp theo lại khiến hắn trợn mắt há mồm.
