Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế: Xuyên Thành Manh Bảo, Ta Ôm Chặt Đùi Nam Chính > Chương 26

Chương 26

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 26 có bản audio.

Chương 26: Có một việc cần anh giúp

 

Bạch Lộ năm nay 26 tuổi, cùng bạn trai vất vả bốn năm cuối cùng cũng có được tổ ấm nhỏ của riêng mình.

 

Một thời gian trước vừa mới sửa xong, chuyển vào chưa được mấy ngày thì thế giới đã thay đổi.

 

Rất nhiều hàng xóm đều biến thành quái vật ăn thịt người, cô và bạn trai không dám ra ngoài, chỉ dám trốn trong nhà dựa vào lương thực dự trữ chờ đợi cứu viện.

 

Nhưng cứu viện không đợi được, lại tới một đám thổ phỉ.

 

Bọn chúng chiếm nhà cô, giết người yêu của cô, còn đem cô và những người phụ nữ bị bắt cóc khác làm công cụ phát tiết dục vọng.

 

Chỉ mới ba ngày tận thế, Bạch Lộ dường như đã trải qua hết mọi khổ nạn của một đời.

 

Nhưng rõ ràng tuần sau chính là đám cưới của cô và người yêu mà.

 

Cô hận, hận cái thế giới tận thế này, hận những con súc sinh ỷ vào tận thế mà coi thường pháp luật.

 

Khi bị những con súc sinh đó đè dưới thân, Bạch Lộ lúc nào cũng nghĩ đến việc báo thù.

 

Cô giả vờ ngoan ngoãn, muốn chờ thời cơ hành động.

 

Nhìn một cô gái trẻ mới vào không lâu sau khi tỉnh lại đã điên cuồng đập cửa, Bạch Lộ chỉ lạnh lùng đứng nhìn.

 

Càng giãy giụa, đám người đó càng hưng phấn.

 

Bạch Lộ nghĩ cô gái trẻ này gây ra động tĩnh lớn như vậy, chẳng bao lâu sẽ bị đám người bên ngoài lôi ra ngoài hành hạ.

 

Cô thầm đếm trong lòng.

 

Một, hai, ba...

 

"Rắc"

 

Cửa bị mở ra.

 

Cô gái đập cửa bị một lực mạnh đẩy ngã xuống đất, lòng bàn tay trắng nõn lập tức bị cọ ra máu.

 

Cú ngã này khiến cô gái choáng váng, nhất thời không đứng dậy nổi.

 

"Long ca, anh có ý gì?"

 

Giọng nam trầm thấp vang lên, ngữ điệu khó lường.

 

Bạch Lộ giật mình ngẩng đầu nhìn lên, nhưng người bước vào không phải mấy gương mặt quen thuộc khiến người ta buồn nôn như mọi khi.

 

Người tới một thân áo đen, dáng người cao ráo, khuôn mặt tuấn tú, toàn thân toát ra khí thế của kẻ đứng trên.

 

Anh ta trầm mặt, một bàn tay to còn che mắt đứa bé trong lòng.

 

Khoan đã...

 

Đứa bé?

 

Bạch Lộ trợn tròn mắt, nhất thời không hiểu vì sao tổ hợp này lại xuất hiện ở đây.

 

Còn chưa kịp nghĩ thông, một thân ảnh khiến cô hận thấu xương cũng xuất hiện ở cửa.

 

"Anh bạn, đều là hàng tốt đấy, đều là mấy cô gái trẻ trung xinh đẹp, da dẻ mịn màng, dùng rất sướng."

 

Long ca như một tay ma cô giới thiệu cho Du Lê mấy cô gái bọn chúng bắt cóc, bộ dạng như đang dâng lên vật quý.

 

Du Lê vừa nghe, vừa ôm Thần Nha vào lòng, úp mặt vào ngực, lại dùng bàn tay to bịt tai con bé, sợ những lời bẩn thỉu này lọt vào tai con.

 

Thần Nha nằm trong lòng Du Lê, có thể cảm nhận được hơi thở của người đàn ông đang ôm mình đang từ từ trở nên lạnh lẽo.

 

Vừa nãy Du Lê động tác quá nhanh, con bé còn chưa kịp nhìn thấy tình hình trong phòng đã bị bịt mắt.

 

Nhưng con bé có thể ngửi thấy mùi trong căn phòng này.

 

Ngột ngạt, đau khổ, tuyệt vọng, hận thù.

 

Thần Nha từ nhỏ đến lớn đều có thể cảm nhận được cảm xúc của người khác, cũng rất dễ bị những cảm xúc này ảnh hưởng.

 

Như lúc này, Thần Nha cảm thấy rất khó chịu.

 

Những cô gái trẻ trong phòng này, không một ai ăn mặc chỉnh tề, có mấy người quần áo đã bị lột sạch, lúc này đang co ro trong góc, hơi thở yếu ớt.

 

Trên người họ, đầy những vết bầm tím, không một chỗ da lành lặn.

 

Lâm Lộc và Châu Tử Lãng đi theo sau bước vào, nhìn thấy một đám cô gái trẻ ăn mặc hở hang liền đỏ mặt, vội dời mắt đi không dám nhìn nhiều.

 

Nhưng nghe lời Long ca nói, bọn họ lại cảm thấy vô cùng phẫn nộ.

 

Đám người này, thật sự là súc sinh còn không bằng!

 

Mới có mấy ngày, bọn chúng đã có thể tàn hại người vô tội.

 

Nếu để về sau, để cho cái tên Long ca này lớn mạnh lên, vậy những người bình thường không có dị năng còn sống nổi sao?

 

"Anh bạn, không, đại ca!" Long ca giới thiệu xong cho Du Lê, lập tức bày tỏ lòng trung thành, "Từ nay về sau anh chính là đại ca, tôi Trương Long chỉ nghe theo lệnh anh!"

 

"Thật sao?"

 

Du Lê đột nhiên bật cười.

 

Anh cười cong cả mắt, nụ cười nhìn rực rỡ vô cùng, nhưng đôi mắt sâu thẳm kia dường như có hàn quang đang cuộn trào.

 

Những người có mặt đều mơ hồ cảm thấy nhiệt độ xung quanh giảm xuống vài độ, không nhịn được mà rùng mình.

 

Long ca đang đối diện với Du Lê bị nụ cười này làm chói mắt, theo bản năng gật đầu.

 

"Đương nhiên, từ nay về sau anh nói gì cũng được."

 

"Tôi bảo anh làm gì cũng được à?"

 

Du Lê nhướng mày hỏi.

 

Long ca có chút do dự, nhưng bị Du Lê nhìn như vậy, cũng chỉ đành gật đầu đồng ý, "Đương nhiên, dù sao anh cũng là đại ca mà."

 

"Vậy thì tốt quá."

 

Nụ cười trên mặt Du Lê lại càng sâu thêm vài phần.

 

Anh quay đầu lại, nói với Lâm Lộc và Châu Tử Lãng đang nắm chặt tay kêu răng rắc: "Có sự ủng hộ nhiệt tình của Long ca, mười mấy cân thịt bò kia có thể để dành được rồi."

 

Lâm Lộc & Châu Tử Lãng: "?"

 

Bọn họ ngẩn người một lúc, phản ứng lại thì sắc mặt lập tức từ âm chuyển dương, bộ dạng như đang mài dao muốn thử.

 

Long ca không hiểu bọn họ đang nói gì, nhưng nghe thấy có mười mấy cân thịt bò thì mắt liền sáng lên.

 

Mấy ngày nay bọn chúng tuy rằng lương thực đầy đủ, nhưng thịt lại ít đến đáng thương.

 

Bọn chúng cũng không phải chưa từng nghĩ đến việc đi siêu thị tìm, nhưng những miếng thịt đó đã bị lũ quái vật cướp sạch từ lúc tận thế mới bắt đầu.

 

Siêu thị còn lại cũng chỉ là một ít đồ ăn nhanh và lương khô.

 

Không ngờ cái tên đại ca mà hắn bất đắc dĩ phải nhận này lại có thể lấy ra mười mấy cân thịt bò.

 

Nghĩ đến đây, vẻ nịnh nọt trên mặt Long ca càng thêm đậm.

 

"Đại ca, anh có việc gì cứ phân phó, tôi đảm bảo làm cho anh hài lòng."

 

"Đúng là có một việc cần anh giúp."

 

Du Lê đánh giá hắn từ trên xuống dưới, vẻ hài lòng trong mắt không hề che giấu.

 

Điều này khiến Long ca lầm tưởng việc đầu hàng của mình đã được chấp nhận, lập tức thở phào nhẹ nhõm.

 

Ngay cả Bạch Lộ vẫn còn ôm hy vọng Du Lê có thể thay mình giết kẻ thù cũng rơi vào tuyệt vọng lần nữa.

 

Du Lê không nói thêm gì, trực tiếp xoay người đi ra ngoài.

 

"Ở đây không tiện nói chuyện, chúng ta ra ngoài nói chi tiết."

 

"Vâng vâng, được!" Long ca vội vàng đáp ứng.

 

Cửa phòng lần nữa bị đóng lại, cùng bị đóng lại, còn có hy vọng của những cô gái bị sỉ nhục và hành hạ trong căn phòng này.

 

Bạch Lộ gục ngã trên mặt đất, đôi mắt vốn còn chút ánh sáng giờ đã hoàn toàn tối sầm.

 

Trên đời làm gì có nhiều chuyện chính nghĩa từ trên trời rơi xuống như vậy, cô vậy mà lại đi đặt hy vọng vào một người xa lạ.

 

Tại sao?

 

Là vì dáng vẻ dịu dàng khi anh che chở cho đứa bé trong lòng, hay là vẻ mặt không vui khi nghe Long ca nói những lời đó?

 

Bạch Lộ không biết, cô cứ mơ hồ cảm thấy, người đàn ông này là người có thể cứu bọn họ ra khỏi cảnh khốn cùng.

 

Nhưng bây giờ, người đàn ông dường như không có chút biểu hiện nào, thậm chí ngay cả quát mắng Long ca cũng không.

 

Cô rốt cuộc vẫn quá ngây thơ.

 

Bạch Lộ tự giễu cười một tiếng, lại nhắm mắt giả vờ ngủ.

 

Bây giờ cô phải dưỡng sức, bởi vì cô ngoan ngoãn, nên cô có thể nhận được một chút thức ăn, cũng có thể ít bị đánh hơn.

 

Cô phải dưỡng sức, đến lúc đó cho dù có kéo được một kẻ xuống địa ngục cũng đáng.

 

Ngay khi Bạch Lộ sắp ngủ, bên ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng súng và tiếng kêu thảm thiết.

 

Là đám súc sinh đó!

 

Bạch Lộ mở to mắt, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên một tia nghi hoặc.

 

Đây là... tự giết lẫn nhau?

 

Hay là bọn chúng chưa nói chuyện xong?

 

Bạch Lộ bò dậy, tay chân dùng sức di chuyển về phía cửa.

 

Cô run rẩy cả người, áp tai vào cánh cửa, chăm chú lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

 

"Hề hề ha ha ha ha..."

 

Người phụ nữ tóc tai rối bù, trên khuôn mặt tái nhợt đầy vẻ điên cuồng.

 

Ngã rồi, ngã rồi...

 

Giọng nói của từng người cô đều quen thuộc không thể quen thuộc hơn.

 

Mỗi tiếng kêu thảm thiết vang lên, nụ cười trên mặt cô lại nở rộ thêm một phần.

 

Cơ thể cô không kìm được mà run rẩy, hận ý trong lòng lúc này đang từng chút được giải phóng.

 

Thật tốt quá...

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi