Chương 33: Dị năng hệ Hỏa
Liễu Hy Hy cứ thế bị nhốt trong nhà mẹ cô.
Cô nhìn người phụ nữ đó dù sợ hãi nhưng vẫn cố gắng trấn an đứa em trai.
Lúc đó Liễu Hy Hy mới hiểu, thì ra không phải mẹ không thương con mình, mà chỉ là đứa con đó không phải cô mà thôi.
Sau đó trời sáng, những âm thanh bên ngoài cũng biến mất.
Không ai dám ra ngoài xem xét, Liễu Hy Hy bị đẩy ra ngoài.
Liễu Hy Hy đi quanh cửa một vòng, quả thực không phát hiện thêm dấu vết của quái vật nào.
Chỉ có mùi máu tươi nồng nặc cùng những vết máu bắn tứ tung chứng minh cho sự kiện khủng khiếp đêm qua.
Vốn dĩ Liễu Hy Hy định nhân lúc này về nhà mình.
Nhưng không biết người phụ nữ đó nghĩ thế nào, cứ nhất quyết giữ cô lại.
Có lẽ là đã thấy được năng lực chiến đấu của cô, trong thời điểm này là một chiến lực hiếm có.
Nhìn người phụ nữ đã sinh ra mình đang khẩn thiết cầu xin trước mặt, Liễu Hy Hy không hiểu sao lại đồng ý.
Trước khi tận thế ập đến, nhà mẹ cô vừa mới mua một tuần lương thực, nên bây giờ thức ăn và nước uống vẫn chưa phải là vấn đề.
Cũng không phải chưa nghĩ đến chuyện gọi điện cầu cứu, nhưng sự thật là không thể gọi được.
Bọn họ cứ như những con thú bị nhốt, bị mắc kẹt trong cái lồng vuông vức này.
Vốn tưởng mình sẽ bị nhốt vài ngày, nhưng đến tối hôm thứ hai, Liễu Hy Hy bắt đầu sốt.
Trong lúc mơ màng, cô nhìn thấy vẻ mặt kinh hoàng của mẹ và những người khác.
Đúng vậy, lúc trước hai người kia trước khi biến dị cũng sốt cao không ngừng.
“Nhân lúc nó chưa biến dị, chúng ta ném nó ra ngoài đi!”
Đứa em kế the thé hét lên.
“Nhanh! Ném nó ra ngoài!”
Giọng mẹ cô có phần trầm tĩnh hơn, nhưng ngữ điệu lại lạnh lùng vô cùng.
Dù nhiệt độ cơ thể ngày càng tăng cao, cũng không thể sưởi ấm trái tim đang dần nguội lạnh của Liễu Hy Hy.
Khi cánh cửa bị đóng sầm lại, Liễu Hy Hy thậm chí còn có tâm trạng nghĩ, nếu như đứa em trai được cưng chiều mà sốt, liệu mẹ cô có hào phóng ném nó ra ngoài không?
Khát vọng sống khiến Liễu Hy Hy bò dậy.
Cô loạng choạng tìm được một căn phòng chứa đồ nhỏ hẹp.
Lúc này cô không chỉ sốt cao, mà cơ bắp và xương cốt cũng đau nhức từng cơn.
Liễu Hy Hy không ngừng dùng tay bấu vào đùi mình để giữ tỉnh táo, nhưng cuối cùng vẫn không chống đỡ nổi mà ngất đi.
Khi tỉnh lại lần nữa, bên tai là tiếng gầm gừ của quái vật, mũi phảng phất mùi tanh tưởi.
Liễu Hy Hy vừa mở mắt đã thấy một đôi móng vuốt sắc nhọn đang ở ngay trước mặt.
Cô xoay người thật nhanh, đôi móng vuốt đó liền lướt qua mặt cô cào lên bức tường phía sau.
“Rẹt——”
Âm thanh chói tai vang lên, khiến Liễu Hy Hy tỉnh táo ngay lập tức.
Cánh cửa căn phòng chứa đồ nhỏ hẹp đã bị quái vật húc vỡ.
Mà cô cũng không biến thành quái vật, ngược lại cơ thể còn có một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ.
Liễu Hy Hy một tay chống xuống sàn, eo nhấc lên liền đứng dậy.
Nhân lúc quái vật chưa quay đầu lại, cô lại tung một cú đá vào đầu nó.
“Bịch——”
Quái vật bị đá văng vào tường, đầu lập tức vỡ toác.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, trong mắt Liễu Hy Hy thoáng qua một tia mơ hồ.
Sức lực của cô... lớn như vậy sao?
Còn chưa kịp nghĩ rõ, bên ngoài lại vang lên tiếng gầm rú của quái vật, chắc là bị động tĩnh bên này thu hút.
Liễu Hy Hy không kịp suy nghĩ nhiều, chỉ đành xoay người bỏ chạy.
Qua hai ngày quan sát, Liễu Hy Hy biết được những con quái vật này chỉ ra ngoài vào ban đêm, nên việc xuống lầu lúc này là một hành động không khôn ngoan.
Chỉ có thể tìm một nơi trú ẩn trước khi bị quái vật tiêu hao hết thể lực.
Liễu Hy Hy không phải chưa nghĩ đến chuyện để nhà đó mở cửa cho mình, nhưng nghĩ lại, cô đã không muốn dính dáng gì đến bọn họ nữa.
Thế là thôi.
May thay, trên tầng này vẫn còn một số căn phòng có cửa mở.
Xác nhận không có ai, Liễu Hy Hy mới nhanh gọn giải quyết lũ quái vật đang lang thang trên tầng này.
Kéo ghế sofa và những vật nặng khác đến chặn cửa, Liễu Hy Hy mới có cơ hội thở phào.
Cô không dám bật đèn, chỉ có thể mừng thầm vì lúc bị ném ra ngoài, bọn họ không thu lại điện thoại của cô.
Nhờ ánh đèn pin từ điện thoại, Liễu Hy Hy mới nhìn rõ bố cục trong phòng.
Trên kệ tivi ở phòng khách, đặt một tấm ảnh gia đình, trong ảnh một nhà ba người cười rất hạnh phúc.
Người đàn ông đứng bên trái rất quen mắt, Liễu Hy Hy nhớ anh ta đã bị quái vật ăn thịt từ hôm qua.
Mà hai con quái vật đã ăn thịt anh ta, hình như là một nam một nữ, khuôn mặt biến dị có vài nét giống với hai người còn lại trong ảnh.
Nhận ra điều này, lòng Liễu Hy Hy bỗng trĩu nặng.
“Đây chính là tận thế sao?”
Liễu Hy Hy không kìm được thì thầm.
Ngay sau đó cô lại cười khẩy, bản thân còn lo không xong, lại đi quan tâm đến người khác.
Vừa nãy lúc tìm nhà, cô suýt bị quái vật ẩn nấp trong góc tập kích.
Nếu không phải trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một ngọn lửa từ lòng bàn tay cô bắn ra dọa quái vật bỏ chạy, e là lúc này cô cũng không có cơ hội ngồi đây thở dốc.
Nghĩ đến dị tượng vừa rồi, Liễu Hy Hy không nhịn được nhìn vào lòng bàn tay mình.
“Phụt!”
Ngọn lửa màu cam lại bất ngờ bùng lên, suýt nữa làm cháy tóc Liễu Hy Hy.
Liễu Hy Hy giật mình, vội vàng vẫy tay, ngọn lửa liền tắt.
Đây là... dị năng sao?
Đôi mắt hồ ly xinh đẹp của Liễu Hy Hy lúc này sáng rực trong bóng tối.
Cô thử đi thử lại rất nhiều lần, cho đến khi thành thạo dị năng của mình.
Trời tờ mờ sáng, cô mới mơ màng ngủ thiếp đi.
Tỉnh lại lần nữa, đã là giữa trưa.
Chủ nhà này hình như không có thói quen tích trữ đồ ăn, Liễu Hy Hy chỉ tìm được một ít đồ ăn vặt dưới gầm bàn trà.
Vệ sinh cá nhân đơn giản một chút, cô liền đeo chiếc ba lô được chủ nhà “tài trợ” ra ngoài.
Cô không thể ở lại đây, phải đi tìm chút thức ăn và nước uống rồi về nhà mình.
Không ngờ, lúc cô đang tìm đồ ăn trong cửa hàng, lại gặp Du Lê đang đến mua quần áo cho Thần Nha.
Một đội ngũ mang theo một đứa trẻ, cùng một chiếc xe RV sang trọng.
Bầu không khí thoải mái như vậy, thật sự không hợp với cảnh tiêu điều xung quanh.
Tiếng cười trong trẻo đáng yêu của đứa bé khiến Liễu Hy Hy không hiểu sao lại đi theo.
Tưởng họ định ra khỏi thành, không ngờ họ lại dừng trước một tòa nhà dân cư.
Liễu Hy Hy không dám theo sát, nhưng vẫn có thể nhìn thấy người đàn ông mặc áo đen dẫn đầu làm chiếc xe RV to lớn biến mất trong không trung.
Cô không đi theo mấy người họ lên lầu, mà đỗ xe ở một nơi không xa, rồi trèo từ ban công của tòa nhà dân cư lên tầng ba.
Không lâu sau, lại có thêm vài người đàn ông đi vào tòa nhà, trên người đều mang ít nhiều vết thương.
Sau đó trên lầu vang lên tiếng súng, khiến Liễu Hy Hy có chút lo lắng.
Chỉ do dự một chút, cô vẫn không lập tức lên lầu.
Dù có dị năng, cô cũng khó mà chống lại vũ khí nóng, chỉ có thể thầm cầu nguyện cho nhóm người đó.
Tốt nhất là nhóm mang theo đứa trẻ nổ súng.
Sau đó, trời tối.
Liễu Hy Hy không ngờ, cánh cửa sắt dưới lầu lại mở ra.
Những con quái vật như bị thứ gì đó thu hút, điên cuồng tràn lên lầu.
Rốt cuộc đám người đó đang làm gì vậy?
Trong lúc gấp gáp, cô tìm được một thùng dầu trong căn phòng này, rồi nhờ đó đốt cháy chiếc xe đang đỗ cách đó không xa.
Muốn dùng cách này để đánh lui lũ quái vật.
Sự thật chứng minh, đám quái vật này đúng là sợ lửa.
Hiệu quả đánh lui của Liễu Hy Hy rất rõ rệt.
Nhưng động tĩnh trên lầu vẫn khơi dậy sự tò mò của Liễu Hy Hy.
Thế là cô mượn một thanh thép bị bẻ cong, khò khè trèo lên tầng bảy.
Sau đó chính là cảnh tượng mặt đối mặt với Du Lê.
