Chương 49: Tìm kiếm vật tư
Vì số người quá đông, không thể nào nhồi nhét tất cả lên xe RV được, nên nhiệm vụ chính của cả nhóm lúc này là tìm xe.
May thay, nhà mấy cô gái đều ở gần đây, mà nhà nào cũng có xe cả.
Sau một hồi tìm kiếm, họ tìm được ba chiếc xe còn nguyên vẹn.
Sau một đêm nghỉ ngơi, tinh thần của các cô gái đều tốt hơn hẳn.
Cô nào cũng xung phong muốn lái xe.
Sau khi bàn bạc, cuối cùng cũng sắp xếp được người lái và người ngồi trên mỗi xe.
Đội của Du Lê và Hoàng mao ngồi xe RV, 13 cô gái còn lại vừa khớp ba chiếc xe.
Sắp xếp xong xe cộ, đã hơn mười giờ sáng.
Sau ngày tận thế, mặt trời ban ngày dường như càng gay gắt hơn.
Mọi người chỉ đứng ngoài một lúc đã thấy đổ mồ hôi.
Bây giờ chỉ còn thiếu vật tư, may mà trong khu dân cư có mấy siêu thị lớn.
Dưới sự dẫn dắt của Bạch Lộ, mọi người nhanh chóng dừng lại trước một siêu thị.
Cửa cuốn ở cổng đã bị phá, có vẻ đã có người đến đây rồi.
Bạch Lộ không khỏi thất vọng, lo lắng vật tư bên trong chắc không còn bao nhiêu.
Du Lê mắt tinh, đứng ở cửa nhìn vào trong một lượt.
“Mới có ngày thứ tư thôi, dù có người sống sót ra tìm đồ ăn thì cũng không lấy đi được bao nhiêu đâu, vào xem sao đã.”
Nghe anh nói vậy, Bạch Lộ cũng thở phào nhẹ nhõm.
Các cô gái tay cầm vũ khí như gậy gộc nhặt được lúc tìm xe.
Tuy Du Lê hứa đội của anh sẽ cố gắng đảm bảo an toàn cho các cô, nhưng Bạch Lộ vẫn nghĩ mình cũng phải có khả năng tự vệ.
Thế là dưới sự thuyết phục của cô, 13 cô gái đều cầm vũ khí vừa tay.
Du Lê nhìn thấy tất cả, cũng không nói gì.
Như vậy cũng tốt, thời tận thế không cần những đóa hoa tầm gửi.
Dù có dựa vào kẻ mạnh bằng cách nào đi nữa, thì cũng có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào.
Chỉ có tự mình mạnh lên, mới có vốn để sống sót.
Lúc này, 857 vốn im lặng nãy giờ bỗng nhiên nhảy ra.
【Ký chủ, cậu định đưa từng này người đến khu an toàn thật à?】
‘Sao?’
【Có hơi ít quá không? Đi một chuyến đến khu an toàn cũng không ngắn đâu, phí quá……】
857 không nỡ bỏ nhiều điểm tích lũy như vậy.
Thần Nha được Du Lê ôm trong lòng cũng nghe thấy đoạn đối thoại này, lập tức hứng thú.
Điểm tích lũy? Điểm gì cơ?
Hóa ra còn có nhiệm vụ mà mình chưa được nghe sao?
Chẳng trách nam chính lại chủ động đưa người đến khu an toàn, mình còn tưởng anh ta lương tâm phát hiện ra chứ.
Không ngờ lại là vì nhiệm vụ, tự nhiên thấy hành động của Du Lê hợp lý hơn hẳn.
Cô ngẩng đầu nhìn Du Lê, vô cùng tò mò không biết anh đang nghĩ gì.
‘Vậy cậu thấy sao?’
Du Lê hỏi ngược lại.
【Tôi thấy ký chủ nên mang theo nhiều người hơn.】
857 đề nghị.
【Dù sao ký chủ cũng không lo ăn ở cho họ, dẫn một nhóm nhỏ cũng là dẫn, dẫn một nhóm lớn cũng là dẫn.】
【Mà nhiệm vụ cũng không nói phải đưa người đến khu an toàn một cách nguyên vẹn, nếu trên đường gặp chuyện gì, cơ số lớn một chút, mất vài người cũng không đau lòng.】
857 nói một cách nghiêm túc, Thần Nha nghe mà phải kêu “trời ơi”.
Này anh bạn, anh còn nhớ mình là hệ thống cứu thế không vậy?
Đây đâu phải bồ tát sống, đây rõ ràng là Diêm Vương sống còn gì.
Hợp lại tất cả mọi người ở đây đều là công cụ để cày điểm tích lũy cả sao?
‘Người đông quá khó kiểm soát.’
Du Lê không đồng ý ngay.
Câu này làm 857 nghẹn họng, hồi lâu sau nó mới miễn cưỡng lên tiếng.
【Ký chủ nói cũng có lý, vậy thì theo ý ký chủ vậy.】
‘Nhưng tôi sẽ không cố tình đi tìm người sống sót, nếu trên đường gặp ai hợp mắt, thì cũng có thể cân nhắc nhận vào.’
Du Lê nói.
857 nghe vậy, lập tức phấn khích trở lại.
【Tôi biết ký chủ là người tích cực mà!】
Du Lê phớt lờ sự vui sướng nhảy nhót của nó, chuyển sự chú ý sang những người đang thận trọng tiến vào siêu thị.
So với vẻ thảnh thơi của anh, vẻ mặt của những người khác rõ ràng nghiêm trọng hơn nhiều.
Trước khi vào, Du Lê đã để 857 quét qua một lượt.
Trong siêu thị chỉ có vài con dị chủng lẻ tẻ.
Bây giờ là ban ngày, chỉ cần không gây động tĩnh lớn thì sẽ không đánh thức lũ quái vật đang ngủ đông.
Vì đã có người sống sót đến đây, nên trong siêu thị có vài kệ hàng đổ nghiêng ngả.
Một số đồ ăn vặt rơi vãi trên sàn, xung quanh còn vứt vài túi nilon đựng đồ ăn.
Đây là một siêu thị lớn, ngoài đồ ăn ra còn có nhiều đồ dùng hàng ngày và quần áo.
Du Lê nghĩ một lát, nhắc nhở: “Sau này tối có thể sẽ trở lạnh, nếu được thì nên mang theo ít quần áo ấm.”
Mọi người bây giờ tin tưởng lời anh tuyệt đối, đều đồng thanh đáp ứng.
Để tiện cho việc chở đồ, xe của họ đỗ ngay ngoài cửa.
Bàn bạc xong phân công, mọi người đều bắt tay vào việc.
Mấy loại đồ ăn nhanh như mì gói còn lại không nhiều, nhưng may mà gạo, mì, dầu ăn vẫn còn kha khá.
Lâm Lộc còn tìm thấy kho hàng của siêu thị, trong đó vẫn còn nhiều gạo và nước suối chưa đem ra.
Trong kho còn có một kho lạnh, tuy tối qua bị cúp điện, nhưng nhiệt độ bên trong vẫn còn rất thấp, thịt để trong đó vẫn chưa hỏng.
Châu Tử Lãng tinh mắt nhìn thấy các loại hải sản trong tủ đông.
Cá hồi, cá ngừ, sò điệp Bắc Cực, tôm ngọt, tôm hoàng đế, cua hoàng đế, tôm hùm xanh, tôm hùm bông, cua lan……
Nhìn mà Châu Tử Lãng hoa cả mắt.
“Anh Du,” cậu theo bản năng nuốt nước bọt, “trên xe RV có để vừa mấy thứ này không?”
Là một người mê hải sản, nhìn thấy những thứ này cậu thật sự phát điên.
Du Lê liếc qua, “Kê cả tủ đông lên xe RV cũng được.”
Vừa hay có một phòng trống, trước khi Thần Nha lớn hơn một chút, anh sẽ không quay về ngủ.
Nghe vậy, mắt Châu Tử Lãng sáng rực.
Cậu sốt ruột vận động tay chân, chuẩn bị tiến lên khiêng cả tủ đông đi, thì bị Du Lê gọi lại.
“Cậu khiêng thế à?”
Du Lê nhướng mày.
Châu Tử Lãng đang chìm trong niềm vui có được cả tủ đông hải sản, nhất thời chưa phản ứng kịp.
“Không khiêng thế thì khiêng thế nào?”
Cậu hỏi.
Thần Nha trong lòng Du Lê ném cho Châu Tử Lãng một ánh mắt khinh bỉ.
Vốn tưởng thằng nhóc này đầu óc có vẻ tốt hơn Lâm Lộc một chút, không ngờ cũng chẳng khá hơn là bao.
Một đứa ngốc, một đứa khờ.
Đại ca đừng cười nhị ca.
Du Lê chú ý đến ánh mắt của Thần Nha, không nhịn được bật cười.
“Một mình cậu khiêng sao nổi?”
Châu Tử Lãng lúc này mới nhận ra, ngượng ngùng gãi đầu.
“Vậy anh Du giúp em nhé?”
Cậu dò hỏi.
Du Lê rộng lượng gật đầu, “Chuyện nhỏ.”
Anh búng tay một cái, tủ đông lập tức biến mất.
“Còn gì muốn lấy cùng không?”
Du Lê đã quyết định biến căn phòng trống đó thành kho chứa.
Vừa hay nối liền với gara, cũng khá tiện.
Lúc này Lâm Lộc hớn hở chạy tới.
Cùng với cậu, còn có con cá đang nhảy loạn trong tay.
“Anh Du, cá sống này!”
“Bốp!”
Lâm Lộc muốn giơ lên cho Du Lê xem, không ngờ lại bị con cá vả thẳng vào mặt.
Cậu đau quá buông tay, con cá rơi xuống sàn cũng không chịu thua, vỗ đuôi bình bịch.
“Phụt!”
Thần Nha không nhịn được bật cười.
Buồn cười quá đi mất.
Không cần đoán cũng biết vẻ mặt của Du Lê lúc này.
Cái đội này đều là những người gì vậy trời.
“Trên xe RV không nuôi đồ sống.”
Du Lê khóe miệng giật giật, lập tức hạ lệnh cấm.
“À, vậy thôi……”
Lâm Lộc tiếc nuối nhìn con cá vẫn còn đang giãy giụa.
Rồi hỏi một câu, “Vậy em giết nó rồi mang lên được không?”
Du Lê: “……”
“Được.”
