Chương 18: Ký Sự Sinh Tồn Thời Mạt Thế 18
Lúc đầu, sự chú ý của Vân Tịch đều đặt trên người Giao Nhân, giờ mới phát hiện ra, bãi biển mà nàng đang nằm, đâu phải là bãi biển gì, những viên đá lấp lánh suýt nữa làm chói cả mắt nàng, rõ ràng chính là kim cương chưa qua cắt gọt mà!
“Những thứ này ngươi còn cần không?” Vân Tịch hỏi Giao Nhân, ý chỉ những giọt máu của Giao Nhân đang rơi trên mặt đất.
Giao Nhân nhìn chằm chằm vào nàng rồi lắc đầu. Vân Tịch vui vẻ, lấy ra một cái túi trữ vật bắt đầu nhặt những giọt máu Giao Nhân trên mặt đất. Đây chính là vật liệu tuyệt hảo để luyện chế quỷ khí, đổi sang thế giới khác lại kiếm được một món hời lớn!
Nàng lại thả ra một đám robot đang rảnh rỗi, giao cho chúng nhiệm vụ đào kim cương. Vận khí của nàng thật tốt! Đem đến thế giới hiện đại, chẳng phải nàng sẽ được gọi là Nữ hoàng kim cương sao?
Giao Nhân nhìn Vân Tịch đang bận rộn và đám thứ kỳ lạ kia, giống người mà lại không phải người, vẻ mặt càng thêm mờ mịt.
Nàng lặng lẽ liếc nhìn viên trân châu đen giấu trong lòng, dường như đã hạ quyết tâm, nhanh chóng bơi trở về biển. Vân Tịch nhìn đám robot đang bận rộn rồi đi tìm những thứ hữu dụng gần đó. Linh thực mọc ven biển cũng không ít.
Trước ngày bí cảnh sắp đóng cửa một ngày, Vân Tịch quay lại bãi biển, thu đám robot đã biến bãi biển thành chỗ lồi lõm về. Thành quả lao động của chúng rất đáng mừng, vì chúng đã đào dọc theo đường bờ biển, khiến bãi biển kim cương lùi vào sâu hơn một mét. Vân Tịch dùng thần thức dò xét, năm cái túi trữ vật 500 mét khối mà nàng đưa cho chúng đã đầy ắp.
Đang định rời đi, Vân Tịch nhìn thấy một vật thể đang di chuyển nhanh trên biển, phía sau còn kéo theo một con cá voi vẻ mặt chán chường...
Là Giao Nhân đã rời đi lúc trước.
“Khoan đã.” Giao Nhân cất tiếng gọi.
Vân Tịch đứng tại chỗ chờ nàng. Giao Nhân bơi nhanh hơn một chút, con cá voi phía sau còn như muốn phun ra cả lửa từ đuôi.
“Tu sĩ nhân loại, đây là lễ tạ của ta dành cho ngươi.” Vân Tịch thấy Giao Nhân chỉ tay về phía con cá voi sau lưng nàng. Giờ đến lượt Vân Tịch ngẩn người.
“Cá voi?”
“Không, không phải nó, nó là thú cưng của ta.” Giao Nhân vội nói, “Viên Viên, lấy đồ ra đi.”
Lời Giao Nhân vừa dứt, con cá voi há miệng, những thứ lấp lánh ánh năm màu trộn lẫn với nước biển được nó nhả ra.
Vân Tịch cũng không khách sáo, nhìn những vật liệu, linh thực đủ loại bày trên bãi biển, còn có yêu đan của hải thú, thi thể, thậm chí có cả san hô, đá quý, trân châu trông rất đẹp nhưng chẳng có tác dụng gì.
“Vậy ta nhận nhé!” Vân Tịch vung tay một cái, toàn bộ đồ vật trên bãi biển kim cương đều được nàng chuyển vào không gian, đám robot bên trong sẽ giúp nàng thu dọn. “Ta phải đi rồi, bí cảnh này sắp đóng cửa, không đi nữa ta sẽ không ra được. Sau này nếu có cơ hội, ta sẽ đến thăm ngươi.”
“Khoan đã!” Thấy Vân Tịch muốn đi, Giao Nhân lại lên tiếng. “Ta tên là Khanh Sơ, thuộc tộc Linh Giao Ảo Hải. Ta có thể cầu xin ngươi, mang theo hài tử của ta được không?” Khanh Sơ vừa nói, nước mắt đã chảy dài, từng giọt như những vì sao đẹp nhất rơi xuống nhân gian.
“Suỵt...” Vân Tịch có chút đau lòng, vội lấy từ trong không gian ra một cái chén ngọc để hứng.
“Cảm ơn, ta tự làm được.” Khanh Sơ tự cầm lấy chén ngọc hứng dưới mặt. “Ba trăm năm trước, tộc nhân đưa ta đến lãnh địa của Đằng Xà. Đằng Xà cưới ta chỉ để hạ thấp sự cảnh giác của tộc Giao Nhân. Khi ta mang thai, Đằng Xà nhất cử xâm chiếm lãnh địa Giao Nhân, bắt đi hàng trăm Giao Nhân. Mười ngày trước, ta thả những Giao Nhân bị nhốt ra, bị Đằng Xà biết được. Để giúp Giao Nhân chạy trốn, ta đại chiến với Đằng Xà. Nếu không nhờ ngươi cứu giúp, ta đã chết ở đây rồi.” Khanh Sơ dừng lại một chút.
“Tộc Giao Nhân ta không thể quay về, Đằng Xà cũng đang truy sát ta. Bản thân ta thì không sao, nhưng hai đứa con của ta vô tội. Chúng mang huyết mạch của Đằng Xà, tộc Giao Nhân không dung thứ chúng. Cầu xin ngươi mang chúng ra ngoài. Nếu bị Đằng Xà tìm thấy, hai đứa nhỏ này e là khó mà sống nổi.” Khanh Sơ đưa ra một quả trứng màu đen. Vân Tịch có thể cảm nhận được bên trong trứng có hai sinh mệnh, không biết khi nở ra sẽ là cá hay rắn, nhưng dù sao nàng cũng không thiệt thòi.
“Nếu ngươi ở lại đây, bị Đằng Xà tìm thấy cũng sẽ chết!” Giao Nhân trước mắt rất đẹp, đây là tộc được thiên đạo ưu ái.
“Chết thì chết vậy.” Khanh Sơ mỉm cười, trước mắt Vân Tịch như bừng nở muôn hoa, thật khiến người ta rung động!
“Hay là ngươi đi cùng ta?”
“Cùng đi?” Khanh Sơ có chút nghi hoặc. Nàng biết con người có thể thu linh sủng, nàng cũng định giao hai đứa con cho nàng làm linh sủng. Tuy mất tự do, nhưng ít ra vẫn còn sống. Chỉ là một người thường chỉ nuôi được một hai linh sủng là cùng, huống chi nàng còn là Giao Nhân trưởng thành, liệu nàng có gánh nổi không?
“Ta có một tiểu thế giới, ngươi có thể mang theo hài tử của mình sống trong đó.” Vân Tịch nói, thấy ánh mắt Khanh Sơ bừng sáng.
“Được!” Khanh Sơ vô cùng kinh hỉ. Có thể cùng các con rời khỏi nơi này, chỉ cần được sống là được.
“Vậy các ngươi vào đi.” Vân Tịch đánh dấu thần thức vào thức hải của Khanh Sơ. Khanh Sơ không hề phản kháng, nàng mang theo quả trứng xuất hiện trong một tiểu viện. Trong viện đã có linh thú quay về, ríu rít chào hỏi Khanh Sơ, rồi dẫn nàng ra biển, lại giúp nàng mở rộng cái ao nhỏ mà trước đây Đôn Đôn từng ở, rồi đổ đầy nước biển vào. Từ nay Khanh Sơ sẽ an cư tại đây.
Vân Tịch ngự kiếm quay về nơi lúc đến. Lúc này cửa lớn đã mở, Vân Tịch lập tức bay ra ngoài. Mỗi người đi ra từ nơi mình đi vào, điểm truyền tống khác nhau, nhưng điểm rơi khi trở về đều giống nhau. May là những tu sĩ Luyện Khí kỳ đều mang theo phi hành khí, chất lượng thì không dám chắc, vì ba năm nay đệ tử của Khí Đường cũng tăng lên, bọn họ mua loại rẻ tiền có thể là tác phẩm của đệ tử Khí Đường.
Khi Vân Tịch ra ngoài, 511 và những người khác đã đợi sẵn trên linh thuyền. Lần này vì đông người nên bọn họ dùng linh thuyền để đưa mọi người cùng về.
Trở về trong tông môn, Vân Tịch cùng 511 và mọi người cùng nhau kiểm kê thu hoạch lần này. Chuyến đi bí cảnh lần này thu hoạch khá phong phú, nhưng có vẻ như ở kiếp trước của nguyên chủ không hề xuất hiện bí cảnh gì, có lẽ là do số người tu luyện chưa đủ. Hiện tại các học viện ở khắp nơi đã được xây dựng, Thái Hòa Tông tuy vẫn là thánh địa của người tu luyện, nhưng đi nơi khác cũng có thể học tập.
Nàng muốn ra nước ngoài xem thử, những phù thủy, hút máu, người sói gì đó nghe có vẻ rất thú vị. Nghe nói còn có tinh linh và tộc người lùn nữa. Thế giới này trở nên phong phú hơn rồi.
Một năm trước, khi sinh vật nước ngoài bùng nổ, Vân Tịch đã dẫn theo tu sĩ Thái Hòa Tông bố trí một đại trận. Những sinh vật nước ngoài ngoài người bình thường ra đều sẽ bị ngăn cách bên ngoài trận pháp.
Sau khi trận pháp hoàn thành, thiên tai ở Tung Của cũng giảm đi không ít.
Hiện tại giao thông ở Tung Của đã khôi phục, nhưng giao thông nước ngoài vẫn chưa khôi phục. Hiện không có máy bay bay thẳng ra nước ngoài. Muốn đi thì chỉ có thể tự nghĩ cách. Mấy học viên đến từ nước ngoài của Thái Hòa Tông đã tự tìm cách kiếm thuyền, chật vật trôi dạt trên biển suốt ba tháng mới đến được Tung Của. Mãi đến khi lên bờ họ mới cảm thấy mình đã sống lại.
Bất quá sau khi bọn họ lên bờ, vẫn còn một số người từ nước ngoài lần lượt lên bờ. Quốc gia bây giờ đã ổn định, quan phương cũng đang cân nhắc dùng linh thuyền để đưa những người còn mắc kẹt ở nước ngoài trở về.
