Chương 78: Nữ phụ ta về quê sớm 27
Vân Tịch còn chưa về đến thôn, thì chuồng bò đã có người lạ mặt tới.
Miêu Tiểu Phượng vừa ở ngoài đồng về, trên người còn chưa kịp tẩy rửa, liền thấy từ trong chuồng bò xông ra một cô nương mười bảy mười tám tuổi, vừa nhìn thấy Miêu Tiểu Phượng liền bắt đầu khóc.
“Mẹ!” Cô nương nhìn thấy Miêu Tiểu Phượng đầu tóc bù xù, quần áo rách rưới, trong lòng liền dâng lên một trận ủy khuất và đau lòng.
“Mẹ, mẹ khổ rồi, là con gái bất hiếu, không bảo vệ được mọi người.” Đậu Quỳ Phương khóc không thành tiếng. Miêu Tiểu Phượng từ khi con gái lên năm tuổi đã không thấy nó khóc, bỗng nhiên thấy nó khóc thảm thiết như vậy, có chút luống cuống.
“Thôi nào, thôi nào, đừng khóc nữa. Mẹ và cha con tuy bị hạ phóng, nhưng cũng không chịu khổ gì, mau lau nước mắt đi, không đẹp nữa đâu.” Tay Miêu Tiểu Phượng còn dính bùn đất, không tiện trực tiếp lau cho con, mùa đông việc đồng áng ít, bà vừa đi xới đất tự lưu của nhà Vân Tịch, Vân Tịch không có nhà, bọn họ liền giúp nàng chăm sóc đám dược liệu trồng ở đó. Mấy người già trẻ còn lại dẫn Hôi Hôi lên núi, có Hôi Hôi ở đó, lần nào lên núi bọn họ cũng săn được thú.
Hai ngày nay, nói là bọn họ chăm sóc Hôi Hôi, không bằng nói là Hôi Hôi đang chăm sóc bọn họ.
“Mẹ, mẹ đừng dỗ con, mẹ thành ra thế này rồi, sao có thể nói là sống tốt được?” Miêu Tiểu Phượng lau khô nước mắt, nhưng vẫn còn nức nở.
“Mẹ không dỗ con đâu, từ khi về quê, mấy bệnh cũ trên người mẹ đều không tái phát nữa. Tay cha con trước đây bị người ta đánh gãy, bây giờ cũng đã khỏi hẳn, không ảnh hưởng đến việc cầm bút sau này.” Miêu Tiểu Phượng rửa mặt, lau khô tay, dẫn con gái vào nhà. Trong nhà khá ấm áp, còn có chậu than chưa tàn, trên chậu than hâm một ấm nước, bà rót cho Đậu Quỳ Phương một chén nước ấm.
“Con cảm ơn mẹ. Mẹ, mẹ……” Đậu Quỳ Phương nhận chén nước từ tay mẹ, liền nhận ra có gì đó không đúng, “Mẹ, sao mẹ lại béo lên?”
Đúng vậy, Miêu Tiểu Phượng quả thực béo hơn lúc mới đến không ít, mặt mày, tay chân, chỗ nào trông thấy cũng trắng trẻo hơn trước rõ rệt.
“Phải không? Từ khi dùng xà phòng thơm Tiểu Vân cho, ta cũng cảm thấy da dẻ tốt hơn trước nhiều. Con nhìn mặt ta xem, trước đây chỗ này còn có mấy đốm, bây giờ đều biến mất rồi.” Miêu Tiểu Phượng dí sát mặt vào trước mặt con gái.
“Mẹ, mẹ đúng là không lừa con.” Đậu Quỳ Phương suýt chút nữa đưa tay chạm vào mặt mẹ, nhưng cô kịp nhận ra, liền thu tay về.
Miêu Tiểu Phượng không bỏ lỡ động tác nhỏ của con gái, bà nắm lấy tay Đậu Quỳ Phương, lúc này mới phát hiện đôi tay này của cô nương còn giống tay bà lão hơn cả bà, đen đen gầy gầy, trên đó còn có vết nứt nẻ vì lạnh. Miêu Tiểu Phượng lúc này mới nhớ ra, hai vợ chồng bà bị đánh thành phần xấu, cho dù trước đây đã tìm được nhà chồng tốt cho con gái, thì cuộc sống của nó cũng chẳng khá hơn được.
“Nhà họ Lương đối xử với con không tốt?” Miêu Tiểu Phượng thận trọng hỏi một câu. Bà cũng chỉ có thể hỏi vậy thôi, chẳng lẽ lại để con gái ly hôn sao? Không nói đến chuyện bọn họ căn bản chưa từng đăng ký kết hôn, con gái ly hôn rồi thì còn có thể đi đâu?
“Mẹ, con với anh ta…… vẫn chưa động phòng……” Giọng Đậu Quỳ Phương nhỏ dần, “Lúc đầu thì còn tốt, sau này tình hình ngày càng gay gắt, bọn họ càng ngày càng coi thường con. Trước đây kết hôn cũng không tổ chức, sau này có người đến hỏi, bọn họ đều nói con là họ hàng ở quê lên.”
Nước mắt Đậu Quỳ Phương vốn đã ngừng, nhưng nói đến đây lại khóc thành tiếng. Cô vốn là người tính tình mềm yếu, cha mẹ lại không ở bên cạnh, hiện tại thành phần lại có vấn đề, cô thật sự không biết phải làm sao.
“Con gái đáng thương của mẹ, con chịu ủy khuất rồi……” Miêu Tiểu Phượng an ủi con gái, chuyện này còn phải đợi chồng bà về nghĩ cách. Bọn hà cũng không ngờ nhà họ Lương lại là loại người như vậy. Lương Hữu Xuân kia còn là học trò của chồng bà, vậy mà cũng dám làm ra chuyện như thế!
Buổi tối, mọi người trong chuồng bò đều trở về, mang về hai con gà rừng, cho Hôi Hôi một cái đùi gà. Hôi Hôi ăn xong liền trở về sân của Vân Tịch.
Đậu Quỳ Phương tối ngủ cùng mẹ, cha cô thì ra ngoài ngủ nhờ với Trương Quốc An một đêm. Ngày hôm sau, Đậu Quỳ Phương mang theo đồ cha mẹ cho rời đi. Cha cô đã nghĩ ra cách, cô không cần phải quay về nhà họ Lương nữa. Cô đưa tay sờ bức thư trong lòng, bức thư này cho cô vô số dũng khí, cô không dám nghĩ nếu lần này đến mà không gặp được cha mẹ, cô còn có dũng khí sống tiếp hay không.
Vân Tịch cũng về đến nhà ngày hôm đó. Lần trước ở biển nhặt được không ít hải sản, nàng dạy Trương Chí Học bọn họ làm món ăn sống, chính nàng cũng làm mấy hũ mang về, làm xong còn gửi hai hũ cho mấy nhà ở Hỗ Thị.
Lúc Vân Tịch về, nàng thu dọn nhà cửa sạch sẽ rồi mới nằm nghỉ. Dưới gốc cây bồ kết trụi lá, trên chiếc xích đu sofa, bên cạnh có một chiếc bếp nhỏ hâm một ấm trà và hai quả hồng, trên tay cầm một cuốn tiểu thuyết lấy ra từ không gian, đọc say sưa. Hôi Hôi nằm bên cạnh ngủ gật.
“Chị Vân, chị Vân!” Vân Tịch nghe thấy tiếng Vương Kim Chi, liền thu cuốn sách vào không gian, giả vờ lấy ra hai cây kim và miếng lót giày, bắt đầu khâu vá.
“Chị Vân, may quá chị về rồi. Mau theo em đi, con dâu nhà họ Thí sinh khó!” Người trong đội từ khi Vân Tịch cứu được Trương Vệ Đông và Vương Kim Chi đã công nhận y thuật của nàng, bình thường có chuyện gì đều đến tìm nàng, nàng không có nhà mới đi xã.
“Chuyện gì vậy? Sao lại sinh khó? Không phải còn chưa đến ngày sinh sao?” Vân Tịch vẫn còn chút ấn tượng về con dâu nhà họ Thí. Hai người họ kết hôn ba năm rồi mà chưa có con, trước đây từng lên thành phố khám, là do người chồng có chút vấn đề, thành phố kê đơn thuốc, họ uống một thời gian, con dâu nhà họ Thí mới có thai.
Lúc Vân Tịch làm bác sĩ, con dâu nhà họ Thí đã mang thai hơn hai tháng, mà không hề phát hiện. Mãi đến hôm đó thấy máu rồi ngất đi, mời Vân Tịch đến xem, bọn họ mới biết.
Sau đó thai kỳ của con dâu nhà họ Thí không được tốt, phải cẩn thận dưỡng thai, vậy mà mới hơn chín tháng, còn chưa đến ngày sinh, sao lại muốn đẻ, mà còn sinh khó?
“Em cũng không rõ, em mới biết được. Vừa nãy thấy anh Thí, anh ấy nhờ em qua xem chị có nhà không, nếu chị có nhà thì tốt, nếu không họ định đưa lên xã.”
“Vậy em qua đó trước đi, chị về lấy đồ rồi qua ngay.” Vân Tịch đuổi Vương Kim Chi đi trước, nàng sợ nếu nàng đến chậm, bọn họ đã thắng xe đưa lên xã mất rồi.
“Vâng!” Vương Kim Chi đáp một tiếng, quay người chạy đi.
Vân Tịch về phòng lấy hòm thuốc, cũng vội vã đi ra ngoài.
Lúc nàng đến, trong sân nhà họ Thí đã đứng mấy người. Vân Tịch nhận ra một người trong số đó là bà đỡ có tiếng trong đội, trước đây đỡ đẻ không ít đứa trẻ. Lúc này bà Thái có chút chống đỡ không nổi, con dâu nhà họ Thí lên cơn đau từ rạng sáng hôm nay, bà được mời đến, vậy mà đẻ mãi đến giờ vẫn chưa ra.
Bà vốn định làm thêm hai năm nữa rồi nghỉ, nhưng hôm nay gặp phải chuyện này khiến bà quyết định nghỉ ngay lập tức, không thể để đến lúc về già lại làm hỏng thanh danh.
“Tình hình sản phụ thế nào?” Vân Tịch bước lên, rửa tay sạch sẽ rồi bắt đầu bắt mạch.
“Đã hôn mê rồi, đẻ cả một ngày, đứa bé vẫn chưa ra. Thai vị không thuận, tôi xoa bóp cả ngày, cũng không thấy đứa bé xoay chuyển.” Bà Thái có chút lo lắng, vì thanh danh của mình.
“Đứa bé hơi to, lại nằm ngang, may mà chưa sinh ra, nếu sinh ra thì sản phụ cũng khó mà sống được.” Vân Tịch sờ soạng vị trí thai nhi, còn mở thiên nhãn nhìn thấu tình hình đứa bé.
Vẫn còn sống, nhưng tình hình không tốt, bị nghẹn quá lâu, nếu muộn thêm chút nữa thì đứa bé này cũng không cứu được.
Bà Thái nghe Vân Tịch nói vậy, chân mềm nhũn, suýt thì ngã.
“Mang thêm mấy chậu than vào đây.” Vân Tịch vừa nói vừa lấy kim bạc trong hòm ra khử trùng. Vừa khử trùng xong liền thấy mấy người con dâu nhà họ Thí bưng ba chậu than vào, nhiệt độ trong phòng dần dần tăng lên.
Vân Tịch đem đám kim đã khử trùng lần lượt châm vào huyệt vị của sản phụ, châm xong, kim đứng vững trên đó, đuôi kim khẽ rung động. Vân Tịch bắt đầu xoa bụng cho sản phụ, thai nhi trong bụng bắt đầu di chuyển chậm rãi. Sản phụ bị đau thức tỉnh, theo bản năng muốn đá Vân Tịch, nhưng Vân Tịch một tay liền ấn chặt.
“Đừng nhúc nhích!” Vân Tịch quát một tiếng, thấy sức lực của sản phụ bắt đầu yếu đi, “Đừng la, tôi đang xoay thai cho con trai chị, chị hãy để dành sức lát nữa sinh.”
“Con trai……” Vừa nghe là con trai, sản phụ cảm thấy trong người lại có sức lực, nhưng hơi sức này theo cơn đau ở bụng lại bắt đầu tiêu tán.
“Nếu chị không tự mình cố gắng sinh đứa bé ra, hai người cùng chết thì còn đỡ. Nếu chỉ còn lại một mình chị, hoặc chỉ còn lại một mình con trai chị, chồng chị cưới thêm một người khác về, vậy thì con chị sẽ có mẹ kế. Đứa trẻ phải sống nhờ vào tay mẹ kế thì có thể tốt được sao? Người đàn bà đó, ngủ với chồng chị, còn đánh con chị, chị có tức không?”
Vân Tịch nói nhỏ, nhưng sản phụ nghe rõ. Cô không muốn con mình chết theo mình, hoặc nói nếu hai người chỉ có thể sống một, cô muốn con trai mình sống!
Nhưng vừa nghe Vân Tịch nói vậy, nghĩ đến đứa con trai mình phải uống bao nhiêu thuốc mới có được, lại bị một người đàn bà không liên quan đánh chửi, ngược đãi, cô lập tức trào dâng vô số sức lực, cô phải bảo vệ con trai mình!
“A——” Vân Tịch cuối cùng cũng xoay được thai nhi về đúng vị trí, rót cho sản phụ một chén nước, bên trong nhỏ thêm một giọt linh tuyền sinh mệnh.
“Rặn đi, có thể nhìn thấy đầu đứa bé rồi.” Lúc này không cần đến Vân Tịch nữa, bà Thái vội vàng tiến lên nhận lấy.
Chưa đầy một khắc, đứa bé đã chào đời.
Sản phụ nhà họ Thí vì uống linh tuyền sinh mệnh nên tinh thần vẫn còn khá tốt.
Vân Tịch bắt mạch cho đứa nhỏ, mặt mũi tím tái vì bị nghẹn lâu, vỗ hai cái mới khóc thành tiếng.
“Không có gì đáng ngại, chỉ là bị nghẹn lâu thôi. Sản phụ và đứa bé đều cần phải dưỡng cho tốt. Một lát tôi về sẽ vo cho chị mấy viên thuốc, chị uống trước đã. Hai năm tới thì đừng vội có thai nữa, phải từ từ nghỉ ngơi, dưỡng sức.”
