Chương 80: Nữ phụ tôi về quê sớm 29
Cuối năm 68, Vân Tịch nhận được thư của Ninh Quế Vinh. Lý Giai sinh đôi, Tống Đồng Thụy bỏ học. Vốn năm nay Tống Đồng Thụy phải lên cấp ba, nhưng Tống An Thần chết, Trương Thúy Phân lại bị trúng gió. Nhà họ bây giờ do Tống Đồng Phổ làm chủ. Liệu anh ta có nuôi Tống Đồng Thụy và bỏ tiền cho nó ăn học không?
Đùa à? Không đuổi nó ra khỏi nhà đã là tốt lắm rồi, còn đòi cho nó đi học cấp ba?
Tống Đồng Thụy biết Tống Đồng Phổ và Lý Giai không phải hạng dễ chịu, nhưng cậu ta cũng không đi, cứ ở nhà ăn bám, thậm chí còn gia nhập Hồng Vệ Binh.
Từ khi gia nhập Hồng Vệ Binh, thái độ của Tống Đồng Phổ và Lý Giai với cậu ta tốt hơn hẳn. Sau khi gia nhập không lâu, cậu ta tố cáo ông giáo viên đã nghiêm khắc dạy dỗ mình ở trường, còn lục soát nhà hiệu trưởng. Cả khu tập thể giờ không ai dám động vào cậu ta. Bất quá chuyện này chẳng liên quan gì đến Vân Tịch. Bọn họ có nhảy nhót cũng chẳng được bao lâu. Còn gia nhập Hồng Vệ Binh nữa à? Tự tìm đường chết thôi.
Vân Tịch mỗi tháng lén đến làng chài hai lần. Lần này đến hẹn, buổi chiều cô đóng cửa, khóa trái từ bên trong rồi định dùng thuấn di rời đi.
Nhưng vừa đóng cửa thì nghe tiếng gõ cửa.
“Vân đại phu, Vân đại phu có nhà không?”
Vân Tịch ừ một tiếng, cam chịu mở cửa.
Ồ.
Là nam phụ đến, còn đang bế một cô gái. Bất quá cô gái đó không phải Lý Mộng Oánh.
“Có chuyện gì thế?” Vân Tịch tránh người cho họ vào.
“Tiểu Liên không cẩn thận bị thương ở chân, phiền Vân đại phu xem giúp.” Trạch Vệ Tinh bế người vào phòng khám đặt xuống.
“Vệ Tinh ca, chân em có bị phế không? Đau quá! Sau này chân em còn đi lại được không?” Trạch Vệ Tinh vừa đặt người xuống đã không đi được, vì thanh mai trúc mã của anh là Hạ Ái Liên đang ôm chặt lấy cánh tay anh.
“A! Đau quá! Nhẹ thôi!” Vân Tịch còn đang kiểm tra, bên tai đã vang lên một tiếng thét chói tai, suýt làm rơi cả bông tăm trên tay.
“Chị ơi, làm ơn mở mắt ra mà xem, tôi còn chưa động vào người chị mà!”
Vân Tịch lườm nguýt một cái, có chút bất lực. Sao từ khi đến thế giới này, số lần cô bất lực phải lườm nguýt cứ tăng vọt thế nhỉ?
“Nhưng mà đau thật mà! Tay chị có sạch không đấy, cứ đụng vào chân em, nhiễm trùng thì sao? 555... Vệ Tinh ca, chân em đau quá!” Nói rồi cô ta ôm chặt lấy eo Trạch Vệ Tinh, vùi mặt vào lòng anh.
Chà, con nhỏ này chiêu trò cũng cao tay đấy chứ.
“Ồ, tôi vừa đi vệ sinh xong, chưa rửa tay.”
Vân Tịch mặc kệ thân thể cứng đờ của Hạ Ái Liên, trực tiếp kéo chân cô ta ra, dùng cồn sát trùng. Đau hay không thì cô không biết, dù sao cũng không phải cô đau. Nhưng mà sao Hạ Ái Liên lại kêu to thế nhỉ? Sợ cô không rửa sạch cho cô ta à?
Vậy thì làm lại lần nữa vậy~
Giữa tiếng kêu thảm thiết của Hạ Ái Liên, Vân Tịch bình tĩnh lấy lọ thuốc bột trên kệ. Tay vừa chạm vào thuốc bột, lại nghe thấy giọng của đóa sen nhỏ kia.
“Vệ Tinh ca, mấy năm nay anh vất vả rồi. Đến cái xó xỉnh này, ngay cả một bệnh viện tử tế cũng không có, mà bác sĩ trong thôn thì thô lỗ như vậy.”
Nghe vậy, Vân Tịch đặt lọ thuốc bột xuống, chuyển sang cái hũ gốm bên dưới, múc một thìa bột trắng, cho vào giấy gói thuốc nhỏ trên tay.
Loại thuốc bột này là cải tiến từ công thức cô đưa cho Trương Chí Học. Cầm máu tốt hơn, đẩy nhanh quá trình lành vết thương, nhưng khi bôi vào vết thương sẽ rất đau. Đám đàn ông trong doanh trại, có người đau đến chảy cả nước mắt, nhưng hiệu quả thì thật sự tốt.
Vết thương dài một thốn, một ngày là lên da non. Nên họ vừa đau vừa vui.
Vân Tịch vốn định dùng loại bột cầm máu trước đó, đỡ đau hơn, hiệu quả tuy kém hơn nhưng bôi nhiều lần là được. Ai bảo cô ta ăn nói hàm hồ làm gì?
Vân Tịch cầm thuốc bột, lại cầm thêm băng gạc, đi tới chỗ Hạ Ái Liên.
Cô mỉm cười với Hạ Ái Liên, Hạ Ái Liên bất giác rùng mình một cái.
“A... đau quá!”
Thuốc bột vừa chạm vào vết thương đã tan ra, Hạ Ái Liên kêu lên, tay đột nhiên dùng sức, Trạch Vệ Tinh cũng bị cô ta bấu đến giật mình.
Thuốc bột dính vào vết thương, máu không rỉ ra nữa. Hạ Ái Liên lúc này đã mồ hôi đầm đìa, thỉnh thoảng lại run lên. Cơn đau qua đi sẽ không còn đau nữa, nhưng bên trong vết thương lại truyền đến cảm giác ngứa thấu xương. Hạ Ái Liên hận không thể thò tay vào trong vết thương mà gãi.
“Vết thương đừng dính nước, đừng tháo băng ra, đừng lấy tay gãi. Ngứa là bình thường, chứng tỏ vết thương đang lành. Ngày mai là khỏi, khi vết thương lên da non sẽ hết ngứa. Nhịn một chút là qua.” Cô nói nhẹ bẫng, nhưng Hạ Ái Liên không cho rằng cô có hảo tâm, trong lòng còn âm thầm hận Vân Tịch.
“Cảm ơn Vân đại phu.” Trạch Vệ Tinh cảm ơn, còn đưa hai hào.
Vân Tịch đưa tay nhận lấy, Hạ Ái Liên lại lên tiếng.
“Thì ra đại phu do trong thôn bao nuôi mà cũng thu tiền à? Chẳng phải thôn đã trả công điểm rồi sao?” Hạ Ái Liên mềm mại nói, Vân Tịch như nhìn thấy một đóa bạch liên hoa đang nở rộ.
“Người trong thôn có thể không thu tiền, nhưng hai người không phải người trong thôn. Không muốn khám ở chỗ tôi thì lần sau đừng đến. Còn nói bao nuôi gì chứ, tôi tự dựa vào tay nghề mà kiếm cơm, không như có người, nhổ cỏ thôi cũng có thể ngất đi.”
Nghe Vân Tịch nói vậy, sắc mặt Hạ Ái Liên trắng bệch. Đàn bà này đúng là không chịu thiệt chút nào. Cứ chờ đấy, rồi sẽ có lúc cô ta xui xẻo.
Vân Tịch mặc kệ bọn họ nghĩ gì, cô còn đang mong đi làng chài thu đồ đây.
Đóng cửa lại, dặn Hôi Hôi trông nhà rồi thuấn di đi. Cứ thuấn di liên tục mất hơn nửa tiếng, nếu không phải bộ ổn định không gian chỉ có phạm vi 500 mét thì cô đã nhanh hơn.
Cô không đến thẳng làng chài mà ra biển, lấy một chiếc thuyền đánh cá, lái về phía bờ biển làng chài.
Lúc này dân làng chài đã khiêng hải sản lên bờ.
Vân Tịch kiểm kê xong, lấy tiền và phiếu từ trong không gian ra thanh toán đầy đủ, rồi lại lái thuyền rời bờ. Mỗi lần cô đến đều vào buổi tối, ban đêm không có đèn, thuận tiện cho việc hành động của cô.
Cô để lại hai con cua huỳnh đế, một con cua bơi, còn lại thu hết vào không gian. Cô cũng không phải nhất định phải ăn, chỉ là hơi thèm thôi.
Về đến nhà trời vẫn chưa sáng, nhưng không ngăn được cô tự nấu bữa sáng cho mình. Một con hấp, một con xào ớt, một con nấu cháo. Xào ớt mùi nồng quá, cô làm luôn trong không gian.
Ăn uống no nê xong mới ra khỏi không gian.
Hôi Hôi thấy chủ nhân ra, từ bên ngoài chạy vào, quanh quẩn ngửi ngửi chủ nhân, rồi ngồi phịch xuống đất, nhìn chằm chằm Vân Tịch.
Vân Tịch liếm môi, có chút ngại ngùng. Bị bắt quả tang ăn vụng rồi...
Cô lấy từ trong không gian ra một túi pate cho chó đổ vào bát của Hôi Hôi. Hôi Hôi không động đậy.
Đôi mắt nhỏ nhìn Vân Tịch chăm chú.
Này, ta biết ngươi không phải ăn thứ này! Giao đồ ngon ra đây, tha cho ngươi không chết!
“Ôi, ta không nấu phần của mày đâu! Mày cứ tạm ăn đi. Chó con không được ăn ngon quá, không thì sẽ bị kẻ xấu bắt mất!”
Thấy Hôi Hôi vẫn không nhúc nhích, Vân Tịch lại lấy từ trong không gian ra một hộp pate.
“Nhiều nhất là cho mày thêm một hộp nữa. Mày cũng biết nhà mình điều kiện thế nào rồi đấy, làm sao ngày nào cũng ăn ngon được? Cho mày một hộp, mày vui đi, mẹ mày với anh em mày bây giờ còn chẳng có hộp pate mà ăn kìa!”
Bây giờ bọn chúng ăn yêu thú. Cấp một, cấp hai thì được, chứ cấp ba, đánh một mình không lại, chỉ có thể quần ẩu!
