Chương 96: Đàn ông ngoài đồng không nên nhặt (10)
Thấy sắc mặt Khang Vương kỳ lạ, lại không nói gì, lão tộc trưởng trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
“Điện hạ! Chúng tôi từ trong thôn một đường hộ tống điện hạ đến kinh thành, gian nan vất vả không nói, hiện tại hai anh em nhà chúng tôi còn bị người ta đánh chết ngay trên địa bàn của ngài, người nhà chúng tôi còn bị gán cho cái tiếng thổ phỉ cường đạo. Quý nhân nói chúng tôi là thích khách, chúng tôi không dám phản bác, nhưng điện hạ là người tôn quý vàng ngọc, sao có thể bị chúng tôi làm liên lụy thanh danh?” Lão tộc trưởng quỳ rạp xuống đất, khóc lóc thảm thiết.
“Phụ thân, xin người nể mặt Thần Thần, cứu lấy tộc nhân của con. Bọn họ vốn có thể an cư lạc nghiệp trong thôn, chỉ là không yên tâm phụ thân từ quê xa xôi trở về kinh thành, một đường này nếu không có bọn họ chăm sóc, con cũng không biết có thể bình an đến kinh hay không. Gian nan hiểm trở trên đường đi không đánh gục được bọn họ, vậy mà đến kinh thành, có phụ thân che chở, lại còn bị người ta khi dễ, mất cả nơi an thân lập nghiệp!” Hàn Vy Thần buông người phụ nữ đã khóc ngất trong lòng xuống, quỳ gối bò mấy bước tới ôm chặt chân Khang Vương.
Đây đúng là ôm đùi thật sự!
“Công chúa, xin người tha cho tộc nhân của ta! Nếu Vy Thần có đắc tội gì với người, Vy Thần xin nhận lỗi với người, xin người đừng làm khó tộc nhân của ta!” Hàn Vy Thần vừa nói vừa nhìn về phía Vân Tịch.
Vân Tịch hơi cụp mắt xuống, liền thấy một đôi mắt hạnh ngập tràn nước mắt, uất ức cầu xin nàng, nước mắt treo trên má sắp rơi mà không rơi, trông thật đáng thương.
“Không phải bổn cung không tha cho bọn họ, bổn cung với ngươi không thù không oán, hà cớ gì phải làm khó ngươi.” Vân Tịch thở dài, lắc đầu, lại nói: “Gia Huệ mấy hôm trước đã từng tới đòi lại cửa hàng, tộc nhân của ngươi đánh hết người nàng ta dẫn tới, nên nàng ta mới đem cái trang viên này tặng cho bổn cung. Mấy ngày nay nếu bọn họ nói với các ngươi, các ngươi cũng đã truyền tin cho bọn họ, bổn cung cũng không đến mức phải tự mình đi một chuyến này.”
Cho nên, ngày hôm nay chỉ có thể trách không được ta, “Ngày đó ngươi nên hiểu, tính tình Gia Huệ không phải dễ đối phó, chẳng lẽ các ngươi còn cho rằng nàng ta sẽ đem cửa hàng trắng tay giao cho các ngươi quản lý sao?”
Đúng vậy, Hàn Vy Thần và Khang Vương chính là nghĩ như vậy! Dù sao Khang Vương cũng là cha ruột của nàng ta, chẳng lẽ nàng ta có thể vì chuyện này mà trở mặt với cha ruột sao?
Hiện tại bọn họ tuy có gia sản vạn vàng và tước hiệu quận chúa, nhưng không có người che chở thì rốt cuộc cũng khó đứng vững ở kinh thành, thế mà bọn họ không ngờ Vương Thanh này lại trực tiếp đầu quân cho Vân Tịch.
Hàn Vy Thần thấy ánh mắt của tộc nhân họ Hàn nhìn về phía mình, sắc mặt trắng bệch, “Phụ thân…”
Khang Vương thương tiếc nhìn Hàn Vy Thần, lại trừng mắt nhìn Vân Tịch một cái, “Chuyện này bỏ đi, ta sẽ sắp xếp cho các ngươi một chỗ ở mới.”
Lão tộc trưởng nghe vậy còn gì mà không hiểu? Ngay cả Khang Vương cũng không làm gì được cái gọi là công chúa này!
“Điện hạ, chuyện này không thể bỏ qua như vậy được! Nàng ta giết lão Tam, thiên tử phạm pháp cũng phải chịu tội như thường dân, cho dù là công chúa cũng không thể thoát tội!”
Người Vân Tịch giết là tam đường huynh của Hàn Vy Thần, người đang nói là đại đường huynh của Hàn Vy Thần, hai người cùng một mẹ sinh ra, tình cảm rất tốt.
“Vậy thì đám thích khách này đều ở lại đi!” Lời Vân Tịch vừa dứt, phía sau nàng, binh lính giương nỏ lập tức lại giương cao cây nỏ.
“Đủ rồi, ta đã nói, chuyện này bỏ đi!” Khang Vương một tay bế Hàn Vy Thần lên, đi về phía sau, người hắn mang tới cũng lục tục rời đi. Hàn gia đại ca cõng lão Tam trên mặt đất, Hàn gia nhị ca cõng người đàn ông bị một mũi tên xuyên đầu phía sau, lại có người tới đỡ bà lão họ Hàn và người phụ nữ khóc ngất kia.
Bà lão họ Hàn ghi nhớ dung nhan Vân Tịch vào trong lòng, ngọn lửa hận thù cuồn cuộn trong lòng bị bà đè xuống. Bà luôn biết thức thời, công chúa này ngay từ buổi lễ nhận thân đã làm bà mất mặt, bây giờ lại khiến cháu gái bà chịu uất ức, còn giết cả cháu trai bà, mối thù này nhất định phải báo, không thì đến lúc chết bà cũng không nuốt trôi cục tức này!
Chỉ là hiện tại công chúa này thế lực lớn, bọn họ chỉ có thể chờ ngày sau.
Hàn Vy Thần được Khang Vương bế lên ngựa, cúi thấp đầu, nhưng khóe mắt vẫn liếc về phía Vân Tịch. Từ buổi lễ nhận thân, nàng ta đã biết người này không phải thứ nàng ta có thể chọc vào, nhưng nàng ta đã cố gắng tránh né, tại sao người này vẫn cứ bám lấy nàng ta không tha?
Hai tay nàng ta nắm chặt dây cương, gắng gượng đè xuống sự bất bình trong lòng, nàng ta sẽ không chịu thua dễ dàng như vậy đâu!
【Hệ thống, cho ta giám sát chặt chẽ nàng ta, ta muốn biết từng cử động của nàng ta!】
【Xin lỗi nhé ký chủ, tích phân của cô không đủ.】Hệ thống ngáp một cái, miễn cưỡng hiện ra.
【Không thể nợ trước sao?】
【Nợ? Cô còn nợ ta từ trước chưa trả, cô lấy đâu ra mặt mũi đòi ta cho nợ tiếp? Không phải ta nói cô, từ khi đến thế giới này, cô hoàn thành được mấy nhiệm vụ rồi?……】
Dần dần bọn họ đi xa, Vân Tịch không còn nghe thấy giọng nói của cái hệ thống đó nữa.
“Để lại một đội người ở đây tu sửa, số còn lại theo ta về.”
Vân Tịch nhàn nhạt phân phó một câu, đội trưởng thân vệ đội ứng tiếng, quay người đi kiểm tra quân số.
Trở lại phủ công chúa, Mạnh ma ma vừa vặn tới hỏi khi nào thì có thể dọn cơm, Vân Tịch bảo bà trực tiếp dọn cơm, nàng sau khi rửa mặt sẽ đi.
Vân Tịch đang tắm ở gian trong, một đám cung nữ ở gian ngoài ríu rít bàn tán chuyện phiếm, nàng vểnh tai nghe một chút, lại thấy hơi nhàm chán, bèn bắt đầu hồi tưởng lại ký ức của nguyên chủ.
Tiết Diêm An và Hàn Vy Thần là quen biết trong lễ Thiên Thu lần này, lần nhận thân này không thành, cũng không biết Hàn Vy Thần có thể đi hay không, Tiết Diêm An lần này không có nàng ta dẫn đường cũng không biết sẽ đi tìm ai. Nhi tử khí vận có rất nhiều hành động quái đản, nàng cũng không thể lơ là.
Cửa hàng đã lấy được, tiếp theo là xây dựng xưởng, nàng cũng có thể thích đáng lấy phương thuốc ra. Có ba trăm thân vệ ở đó, sau này còn có ba nghìn binh lính trở về, nàng cũng có thể yên tâm.
Đến biên quan, thiên cao hoàng đế xa, nơi đó sẽ do nàng làm chủ.
Vân Tịch hồi tưởng xem có thứ gì mà thời đại này có thể làm ra được, không nói đến xi măng, xà phòng, thủy tinh đã bị đại quân xuyên không dùng hỏng rồi, còn có thứ gì mà với kỹ thuật thời đại này có thể làm ra được, nàng phải suy nghĩ thật kỹ.
Ăn cơm xong, Vân Tịch hoàn thiện nốt hộp nhạc, tìm một cái hộp thủy tinh xinh đẹp để đựng, buộc dải lụa, sai người đưa vào cung.
Còn nàng thì đang viết lại phương thuốc xi măng, phương thuốc thủy tinh và cả kỹ thuật làm giấy. Thời đại này chưa có xi măng, thủy tinh thì có, nhưng giá thành cực cao, chỉ có quan lại quyền quý mới dùng được. Thời đại này đã có giấy, nhưng giá sách vở có thể làm sụp đổ một gia đình, nên mới có chuyện dốc toàn lực của cả tộc để nuôi một người đi học.
Sự hùng mạnh của một quốc gia liên quan mật thiết đến thế hệ tiếp theo, việc khai sáng dân trí là vô cùng cấp thiết, nên kỹ thuật in ấn cũng phải được sắp xếp, như vậy giá sách vở mới có thể hạ xuống, số người đi học sẽ nhiều hơn.
Một quốc gia muốn hùng mạnh thì lực lượng vũ trang là không thể thiếu, nên thuốc súng cũng phải được sắp xếp, phải sai người đi tìm xem trong lãnh thổ Triêu Vân quốc có mỏ than hoặc mỏ dầu mỏ gì không.
Trước khi lễ Thiên Thu bắt đầu, sáng sớm Vân Tịch đã vào cung, khi nàng đến nơi thì Hoàng hậu đang đánh mạt chược với Đức phi và những người khác…
Mạt chược là do nàng sai người làm, quân bài mạt chược làm bằng ngọc trắng cầm trên tay rất có cảm giác, Hoàng hậu và mọi người cầm lên là yêu thích không rời tay, có khi đến tối còn đánh xuyên đêm. Hoàng đế… Hoàng đế không quan trọng.
Sự xuất hiện của mạt chược khiến Hoàng đế vừa yêu vừa hận. Yêu là toàn bộ hậu cung trở nên hòa thuận hơn rất nhiều, mọi người cũng không còn nói những lời bóng gió mà ông không hiểu nổi. Hiện tại mâu thuẫn lớn nhất trong hậu cung chính là, hôm qua Nhu phi thắng được bạc rồi bỏ chạy, hôm trước Đức phi thua không chịu nhận nợ, hôm trước nữa Thục phi mách tội Đức phi lại lén lập bàn chơi sau lưng bà ta, Đức phi thì than vãn ai bảo bà ta đánh bài mà keo kiệt, bài cầm trên tay rồi đợi nửa ngày không chịu đánh ra.
Hận là, mấy phi tần có địa vị cao vì đánh bài mà lạnh nhạt với ông, ông muốn lật thẻ bài thì còn phải đi hỏi Hoàng hậu hôm nay ai rảnh, thật là ấm ức.
