Chương 2: Kẻ sĩ vô dụng giữa thời loạn
Không biết đã hôn mê bao lâu, khi Hứa Thần Dương mở mắt lần nữa thì trời đã tối hẳn, anh nhìn thấy bầu trời đầy sao.
Đẹp thật, từ sau ngày tận thế, đêm nào cũng có bầu trời đầy sao trong vắt như thế này.
Đúng lúc này, chân trời bỗng vụt qua hơn chục tia sáng.
Tiếp theo, từng ngôi sao băng nối tiếp nhau kéo theo cái đuôi dài, vạch qua bầu trời đêm.
Lại là một trận mưa sao băng nhỏ!
Hứa Thần Dương nhíu mày nhìn về hướng sao băng rơi, may quá, không phải thành phố Dung.
Tất cả mọi người đang khiêng vác thiên thạch lúc này cũng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, thấy cảnh sao băng rực rỡ, liền chửi ầm lên:
“Mẹ kiếp, lại đến nữa rồi, còn chưa xong à.”
“Giờ tao thấy sao băng là phát bực, còn ước nguyện, ước cái quái gì, mau biến đi cho khuất mắt.”
“Rơi xuống nhiều thiên thạch thế này, lại có việc để làm rồi.”
…
Mọi người vừa càu nhàu vừa tiếp tục khiêng vác thiên thạch.
Khi sao băng hoàn toàn biến mất trên bầu trời, Hứa Thần Dương đứng dậy, anh chỉ thấy bụng đói cồn cào, không chịu nổi nữa.
Anh móc điện thoại ra xem, đã mười giờ tối rồi, chẳng trách, từ chiều đến giờ anh hôn mê, chỉ uống một chai nước, chẳng ăn gì.
Nhưng anh cảm thấy lúc này trạng thái vẫn ổn, tuy đói nhưng đầu không còn choáng nữa, cơ thể tràn đầy sức lực, có lẽ do thời gian hôn mê vừa rồi, cơ thể đã được nghỉ ngơi đầy đủ.
Anh nhìn quanh một lượt, không thấy bóng dáng Lý Vân Thâm đâu, mỗi bữa ăn ở đây đều do hắn phát, hắn không có ở đây, mình chắc chắn không lấy được đồ ăn.
Thôi, chắc tìm hắn cũng vô ích, tên này đúng là một tên quản đốc keo kiệt, huênh hoang, thích bắt nạt người khác để khoe oai.
Huống chi mình còn là bạn trai cũ của bạn gái hiện tại của hắn, càng bị hắn nhắm vào.
Hứa Thần Dương nghiến răng, nhẫn nhịn, tiếp tục công việc còn dang dở của buổi chiều.
Anh đến chỗ mình hôn mê lúc chiều, ba lô vẫn còn treo trên cành cây nhỏ, tìm thấy ngay.
Nhờ ánh trăng, Hứa Thần Dương bắt đầu khiêng vác thiên thạch.
Chỉ là, tảng thiên thạch to bằng cái ghế lúc chiều đã biến mất, hiện trường chỉ còn lại những tảng thiên thạch với hình dáng và kích thước khác.
“Ai đã chuyển nó đi?” Hứa Thần Dương thầm nghĩ.
Nhưng ngay sau đó anh lại gạt đi, sao có thể, đám thiên thạch quanh gốc cây này đều là nhiệm vụ được phân cho mình, không ai lại bỏ nhiệm vụ của mình để đi giúp mình cả.
Trừ chị Bình.
Nhưng chị Bình giúp mình, cũng phải sau khi hoàn thành nhiệm vụ của chị ấy mới đến giúp, chứ không thể sớm như vậy.
Vậy thì là ai?
Hứa Thần Dương nhìn quanh, chẳng ai thèm để ý đến anh, những kẻ thường hay trêu chọc anh lúc này cũng đang bận khiêng đá, chẳng ai có thời gian và sức lực để ý đến anh.
Thôi, nghĩ không ra thì đừng nghĩ nữa.
Hứa Thần Dương bắt đầu tiếp tục khiêng thiên thạch, không có tảng đá to nhất, những tảng còn lại nhỏ hơn, anh khiêng cũng khá nhẹ nhàng.
Khi anh khiêng xong một xe, sẽ có người đến đẩy xe đi, rồi đẩy một chiếc xe rỗng đến.
Hứa Thần Dương khiêng liền ba xe thiên thạch mà vẫn chưa nghỉ, người đến đẩy xe cũng phải ngạc nhiên: “Cậu tiêm máu gà à? Không nghỉ chút à?”
Được họ nhắc, Hứa Thần Dương mới nhận ra, cường độ lao động lúc này của mình đã vượt xa bình thường.
Bình thường khiêng nhiều thiên thạch thế này, đã mệt lử từ lâu rồi.
Thế mà bây giờ, lại chẳng thấy mệt chút nào, cảm giác duy nhất chỉ là đói.
Đói thật sự, Hứa Thần Dương nuốt nước bọt, anh mong Lý Vân Thâm xuất hiện nhanh lên, nhưng anh chờ đến mỏi cả cổ mà vẫn không thấy bóng dáng hắn.
Xem giờ lần nữa, Hứa Thần Dương thấy đã mười một giờ đêm.
Những người khác vẫn tiếp tục khiêng thiên thạch, Hứa Thần Dương đành theo mọi người, tiếp tục khiêng, lúc này anh vẫn chưa biết, sau khi tăng ca đêm nay, tối mai anh có thể trở về thành phố Dung.
Chịu đói, mong về nhà, tất cả mọi người làm việc đến mười hai giờ đêm.
Bóng dáng Lý Vân Thâm cuối cùng cũng xuất hiện.
“Được rồi, hôm nay đến đây thôi. Sáu giờ sáng mai, bắt đầu làm việc đúng giờ.” Để lại câu nói này, Lý Vân Thâm quay người định rời đi.
Hứa Thần Dương chạy vội đuổi theo hắn.
“Anh Thâm, bữa tối hôm nay của tôi chưa được phát.” Hứa Thần Dương cũng giống mọi người, gọi Lý Vân Thâm là anh Thâm.
Lý Vân Thâm dừng bước, quay lại nhìn Hứa Thần Dương, đánh giá một lượt từ trên xuống dưới, rồi mới khinh miệt nói: “Hết rồi, lần sau đến đúng giờ.”
Hứa Thần Dương sốt ruột, anh đã đói đến mức lưng dính vào bụng, không ăn gì thì đêm nay chắc chắn sẽ đói đến mất ngủ.
“Anh Thâm, chiều nay tôi bị trúng nắng, không thể vì trúng nắng mà không cho tôi ăn chứ?” Hứa Thần Dương cố gắng nói lý lẽ với Lý Vân Thâm.
“Liên quan gì đến tao, nhiều người thế này, tao quản được ai vì lý do gì không đến ăn, đến giờ phát cơm, mày không đến, là việc của mày. Cút đi, đừng làm phiền tao.”
Chửi xong câu đó, Lý Vân Thâm định rời đi.
Hứa Thần Dương tức giận không thôi, anh biết Lý Vân Thâm cố tình làm khó mình.
Anh xông lên, túm lấy áo Lý Vân Thâm, không cho hắn đi, đùa gì thế, mình đã đói gần mười tám tiếng rồi.
Đừng để tiền chưa kiếm được, người đã chết đói trước.
Lý Vân Thâm không ngờ, Hứa Thần Dương vốn luôn ngoan ngoãn lại dám động tay kéo mình.
Hắn dùng sức hất tay Hứa Thần Dương ra, gầm lên: “Cút…”
Những công nhân xung quanh thấy vậy, lập tức vây lại, giữ Hứa Thần Dương lại, không cho anh chạm vào áo Lý Vân Thâm nữa.
Còn có kẻ nịnh hót, xông lên lớn tiếng chỉ trích Hứa Thần Dương: “Mày còn dám động tay à, anh Thâm nói đúng, là do mày không đến ăn đúng giờ.”
Hứa Thần Dương bị mọi người giữ chặt, không thể động đậy, anh vừa sốt ruột vừa tức giận, mặt đỏ bừng.
Lý Vân Thâm càng tức giận hơn, hắn nhân lúc người khác giữ Hứa Thần Dương, giơ tay tát hai cái vào mặt anh.
“Đồ vô dụng, tao cho mày cơ hội kiếm tiền, mày còn dám cãi láo với tao.”
Chửi xong câu đó, Lý Vân Thâm lại đá một cú thật mạnh vào bụng Hứa Thần Dương.
Vì bị người khác giữ chặt, Hứa Thần Dương không tránh được cú đá này, nhưng anh cũng không hiểu tại sao, bụng anh co lại theo lực đá.
Trông có vẻ đá không nhẹ, nhưng Hứa Thần Dương lại không cảm thấy đau lắm.
Đúng lúc này, Lưu Hồng Bình vội vã chạy đến, cô chặn Lý Vân Thâm đang định tiếp tục đánh Hứa Thần Dương: “Anh Thâm, anh Thâm, đừng nóng! Hứa Thần Dương nó còn nhỏ, không biết chuyện, tôi thay nó xin lỗi anh.”
Vì Lưu Hồng Bình ngăn cản, cô đứng giữa hai người, Lý Vân Thâm đánh cũng đánh rồi, chửi cũng chửi rồi, cơn giận cũng nguôi ngoai phần nào.
Hắn cũng thuận thế dừng lại, chỉ tay vào Hứa Thần Dương chửi: “Lần này tha cho mày, còn lần sau, mày cút đi.”
Nói xong, Lý Vân Thâm mới rời đi.
Lưu Hồng Bình lúc này mới đến bên Hứa Thần Dương, nhìn anh, quan tâm hỏi: “Không sao chứ?”
Hứa Thần Dương nhìn một vòng những kẻ đã giữ mình, ánh mắt lạnh lùng, họ trông có vẻ can ngăn, thực chất là khống chế mình, để Lý Vân Thâm đánh.
Cơn tức này, anh không nuốt trôi.
Những người bị ánh mắt anh quét qua, thờ ơ nhún vai, quay người bỏ đi, một thằng nhóc con, chẳng thèm để ý.
So về nắm đấm, anh chỉ là kẻ yếu.
Biết đọc sách thì đã sao?
Thời tận thế rồi, kẻ sĩ vô dụng.
