Chương 28: Giết gà dọa khỉ
Tinh hạch cấp một và hạch dị năng không có tác dụng nhiều với người có dị năng cấp hai.
Dị năng hệ mộc của Lục Kỳ vẫn chưa thăng cấp. Trước đó ở biệt thự, cô chỉ hấp thụ hạch dị năng hệ mộc kia, sau đó nhân lúc người khác hấp thụ tinh hạch, cô đã uống linh tủy dịch tăng cường thể chất.
Sau khi hấp thụ hạch dị năng hệ mộc đó, Lục Kỳ không có cảm nhận đặc biệt gì. Cô định sẽ nâng dị năng hệ mộc lên cấp hai rồi tính tiếp.
Ban ngày, Lục Kỳ giết xác sống thu được khá nhiều tinh hạch. Cô dùng tinh hạch thuộc tính tương ứng để đổi lấy tinh hạch hệ mộc từ người khác.
Dù vậy, lúc này trên người cô chỉ có sáu tinh hạch hệ mộc.
Thấy mọi người đã vào trạng thái, Lục Kỳ đứng dậy chào Tu Kiệt một tiếng rồi đi về phía hai người cảnh sát.
Người cảnh sát đã dẫn họ vào trước đó tên là Phương Khâu. Thấy Lục Kỳ đến, anh ta đứng dậy.
Hai người chưa kịp mở miệng thì Thân Tư Thần lạnh mặt nói:
- Cô đến làm gì? Cô không phải cùng phe với bọn họ sao? Sao? Cũng bị đuổi ra à?
Lục Kỳ trong lòng khinh bỉ. Lúc nãy Hầu Lực và Liêu Huy đến dò thám tình hình, ba người này rụt như rùa. Giờ thấy cô thì lại lên giọng.
- Liên quan gì đến mày?
- Mày! – Thân Tư Thần định đứng dậy dạy dỗ Lục Kỳ, nhưng thấy hai cảnh sát đều nhìn mình, bèn ngồi lại chế nhạo: – Mặt trắng, đừng có dựa vào chủ mà hống hách với tao. Chẳng qua chỉ là loại mượn oai hùm thôi!
Há miệng cho sướng?
Lục Kỳ đứng trên cao cười khẩy: – Mày tin không, nếu mày nói thêm một câu nữa, tao đánh đến nỗi cha mẹ mày cũng không nhận ra.
Cô cười tươi, thậm chí trong mắt cũng mang ý cười, phong khinh vân đạm.
Thân Tư Thần bị kích thích không nhẹ, lập tức bật dậy.
Nhưng chưa kịp ra đòn, hắn đã bị một bóng mờ lao thẳng vào người.
Bốp!
Thân Tư Thần bay ra năm sáu mét, rơi mạnh xuống sàn nhà thi đấu rồi trượt thêm bảy tám mét nữa mới dừng lại dưới chân một người.
Nhà thi đấu cầu lông chợt im phăng phắc.
Lục Kỳ vẩy vẩy con dao đang cầm trong tay về phía hai cảnh sát: – Cảnh sát, tôi là phòng vệ thôi. Nếu không, hắn đã mất một cánh tay rồi.
Cảnh sát: …
Mọi chuyện diễn ra trong tích tắc, hai người họ hoàn toàn không kịp phản ứng.
Người ta đã tỏ ý là không ra tay tàn nhẫn.
Giờ thì sao? Chỉ có thể trách Thân Tư Thần hở mồm.
- Tư Thần à –
Lúc này Thân Long và Dương Mai mới phản ứng lại. Dương Mai chạy về phía Thân Tư Thần, mặt Thân Long tái xanh nhưng có Trần Thứ và vài người ở đó, hắn không dám động.
Nếu Thân Tư Thần ra tay, dù Trần Thứ có truy cứu, Dương Mai cũng có thể nói con nít không hiểu chuyện. Nhà thi đấu có nhiều người thế này, bọn họ không dám làm loạn.
Nhưng nếu hắn ra tay, đó là ăn hiếp kẻ yếu, không biết những người kia sẽ làm gì…
Dương Mai khóc lóc ầm ĩ, Thân Tư Thần bất tỉnh. Người duy nhất bình thường là Thân Long lại không có động tĩnh. Phương Khâu cho rằng Thân Long mặc nhiên công nhận Lục Kỳ là phòng vệ, nên cũng không nói gì thêm, chỉ hỏi:
- Cô tên Lục Kỳ phải không? Cô đến có việc gì?
Lục Kỳ xòe lòng bàn tay, bên trong là vài chục tinh hạch trong suốt. – Tôi muốn đổi tinh hạch hệ mộc. Không chiếm lợi của các anh đâu. Loại tinh hạch này năng lượng thấp, bốn đổi một, thế nào? Đổi không?
- Cái này… – Hấp thụ tinh hạch gần như là bản năng của người có dị năng. Nhà thi đấu cầu lông đông người, sau khi trao đổi họ đã đại khái hiểu tỉ lệ năng lượng trong tinh hạch.
Giao dịch này không lỗ.
Nhưng…
- Tinh hạch trong suốt ai cũng hấp thụ được, sao cô lại muốn đổi tinh hạch hệ mộc?
Lục Kỳ biết họ sẽ hỏi, cô có lời giải thích hợp lý: – Cấp bậc dị năng của tôi đã tăng lên, tinh hạch trong suốt không còn tác dụng mấy với tôi. Dùng nó để đổi, chúng ta đều có thể đạt lợi ích tối đa.
- Thăng cấp…? Ra là vậy… – Phương Khâu trước đó đã thảo luận với người khác về chuyện nâng cấp, kết luận cũng tương tự, nên lúc này không ngạc nhiên lắm.
Anh ta suy nghĩ, cho rằng người có dị năng hệ mộc chưa thăng cấp, hấp thụ bốn tinh hạch trong suốt có lợi hơn một tinh hạch hệ mộc.
Liếc mắt nhìn đồng đội, thấy anh ta gật đầu với mình, Phương Khâu quay sang nói với mọi người: – Lời cậu ấy nói mọi người đều nghe rõ rồi chứ? Ai muốn đổi tinh hạch thì lại đây!
Những người đang ngồi nghỉ dưới đất xôn xao một hồi, nhưng không ai đứng dậy.
Phương Khâu thấy một cặp mẹ con có vẻ muốn thử nhưng cuối cùng không đứng lên, bèn trực tiếp đi tới.
Lục Kỳ nghe Phương Khâu nói chuyện với họ. Hình như hai người có thứ muốn đổi với cô, nhưng không chắc có phải thứ cô cần không.
Họ muốn hỏi, nhưng lại hơi sợ cô, nên không dám ra.
Phương Khâu trấn an họ vài câu rồi mang hai hạch dị năng hệ mộc đến: – Họ nói đây là tìm thấy trên cây nhà mình, không biết cô có cần không?
Lục Kỳ gật đầu: – Màu xanh là được.
Nói xong, cô rút ra tám tinh hạch trong suốt đưa cho Phương Khâu.
Phương Khâu nhận lấy rồi đưa hai hạch dị năng cho cô.
Lục Kỳ cất hạch dị năng, quay sang hỏi người khác: – Còn ai muốn đổi nữa không?
- Tôi đổi! – Một cô bé mười bốn mười lăm tuổi đứng dậy, bất chấp anh trai ngăn cản chạy đến: – Anh ơi, em có một tinh hạch xanh, một tinh hạch trắng. Tinh hạch trắng anh có muốn không?
- Lấy. – Tinh hạch tinh thần lực ít hơn nhiều so với các loại khác. Đổi về, sau này cũng có thể đổi với Trần Thứ lấy tinh hạch hệ mộc.
Đổi xong tinh hạch với cô bé, Lục Kỳ giơ tinh hạch lên phất phất về phía người khác, hỏi không lời.
Thấy không ai ra nữa, cô chào Phương Khâu rồi đi về phía đội của Vương Mãng.
Những người này là dân giang hồ, tinh ranh cả đám.
Trước đó họ đã kiêng dè Trần Thứ và những người kia. Lục Kỳ lại vừa diễn một màn giết gà dọa khỉ, nên lúc đổi tinh hạch không xảy ra vấn đề gì. Chỉ có vài người trêu chọc con dao của cô thôi.
Vì, cùn quá… lưỡi dao cùn gần hết rồi.
Mục tiêu cuối cùng của Lục Kỳ là nhóm huấn luyện viên võ.
Cô đi tới, định bắt chuyện với người cầm đầu. Khi đến gần, một người đàn ông có khí chất rất giống Trần Thứ và vài người kia chặn đường cô.
Cô đoán đây là lính đặc chủng về hưu.
- Thân thủ không tệ.
Người đàn ông lên tiếng. Lục Kỳ ngước nhìn hắn, cao hơn mét tám, mặt có vết sẹo dài từ khóe mắt đến khóe miệng, khiến gương mặt cương nghị càng thêm hung hãn.
Lục Kỳ chưa kịp nói, người đó hơi hất cằm về phía Trần Thứ và hỏi: – Mấy người đi cùng cô, có phải trong quân đội không?
Lục Kỳ chầm chậm quay đầu nhìn Trần Thứ và những người kia. Họ đã bắt đầu hấp thụ tinh hạch lại. Tu Kiệt ngồi đó gà gật, không nhìn cô.
Cô không biết tại sao Trần Thứ và những người kia không tiết lộ thân phận.
Tuy nhiên, đã họ không nói, đương nhiên cô sẽ không nhiều chuyện.
- Có cơ hội anh cứ hỏi họ đi. Thực ra, chúng tôi mới quen nhau không lâu, tôi không rõ lai lịch của họ.
Nói xong, Lục Kỳ định vòng qua người đàn ông để đi tiếp, vừa dịch ra một bước đã bị chặn lại.
- Cô thực sự không biết?
Người đàn ông không buông tha, Lục Kỳ nhíu mày.
- Tôi có hỏi anh, tại sao anh không ở với cảnh sát để bảo vệ phụ nữ trẻ em mà lại ở với những người khỏe mạnh này không?
Người đàn ông khựng lại.
Lục Kỳ nói: – Trong môi trường thế này, chuyện gì xảy ra cũng bình thường. Tôi chưa bao giờ hỏi chuyện người khác, cũng khuyên anh đừng moi móc chuyện người ta.
Nói xong, Lục Kỳ vòng qua hắn, tới trước mặt huấn luyện viên võ.
Người đó biết cô muốn gì, liền đưa ba tinh hạch hệ mộc đã chuẩn bị sẵn.
- Cô còn tinh hạch để đổi không?
Lục Kỳ cười, móc từ túi ra một nắm tinh hạch, đếm mười hai cái đưa cho hắn: – Đập đầu xác sống có khó hơn đập đầu người. Dù không có, ra ngoài giết một lượt là đủ.
Đám đàn ông đối diện nghe câu này, lại nhìn vẻ mặt bình thản của Lục Kỳ, nhớ lại cảnh cô ra tay không nói lời nào trước đó, lòng đều nảy sinh kiêng dè…
Thực ra, ngay từ đầu Lục Kỳ đã lên kế hoạch đường đi đổi tinh hạch. Bất kể là giết gà dọa khỉ, hay tiết lộ chuyện thăng cấp, hoặc câu nói có vẻ ngạo mạn cuối cùng, đều để chấn nhiếp những người này.
Dù sao cũng phải phô tài sản. Dù họ có còn “tuân thủ pháp luật” như trước tận thế hay không, cô cũng phải “tử tế” nhắc nhở họ trước – cô không dễ chọc.
Chuyến này Lục Kỳ đổi được hai hạch dị năng hệ mộc, sáu tinh hạch hệ mộc và một tinh hạch tinh thần lực.
Kết quả này tốt hơn cô dự đoán.
Tinh hạch xác sống cấp một phần lớn không có thuộc tính. Có thuộc tính phần nhiều cũng bị người dị năng hấp thụ rồi. Dù không đổi được tinh hạch, cô cũng sẽ không ngạc nhiên.
