Kể xong chuyện của mình, Tần Tửu thấy Lục Kỳ cứ im lặng, mắt cụp xuống như chưa tỉnh ngủ, liền hỏi:
- Hôm qua đi đâu mà về muộn thế?
- Đi dạo loanh quanh, lỡ đi xa quá...
- ... - Tần Tửu biết cô nói dối, nhưng không hỏi thêm, chỉ hỏi một câu khác:
- Trần Thứ nói với tôi là cô mặc đồ nam suốt khi đi cùng họ... Làm phiền phức thế làm gì?
Lục Kỳ liếc anh ta: - Thời thế loạn lạc, người có tâm địa khó lường nhiều, mặc đồ nam cho an toàn.
- Chậc! Tôi nghe nói cô rất mạnh, ai dám gây sự với cô? Mà... - Tần Tửu ngập ngừng, thả lỏng người dựa vào lưng ghế - đi với người như Trần Thứ, cần gì phải lo xa như thế.
Chỉ là người đó lạnh như băng, chán ngắt, đối xử với con gái cũng chẳng hòa nhã gì...
Tần Tửu hỏi han chuyện của Lục Kỳ với Trần Thứ, hai người lại nói chuyện một lúc.
Nghe nói Lục Kỳ từ căn cứ Diệu Dương tới, Tần Tửu chợt nhận ra điều gì đó, đang định hỏi thì bên ngoài có tiếng bước chân. Chẳng mấy chốc, anh ta thấy Trần Thứ xách một hộp giữ nhiệt xuất hiện trước cửa.
Trần Thứ liếc anh ta, chẳng thèm chào hỏi, đặt hộp giữ nhiệt lên bàn trà, nói với Lục Kỳ:
- Bữa sáng của cô.
Tần Tửu lúc này mới nhớ mình cũng chưa ăn sáng, nhưng anh ta tự dưng tới đây, cũng chẳng nói gì, chỉ hỏi Trần Thứ:
- Mấy hôm trước mấy người đi căn cứ Diệu Dương là việc công hay việc riêng?
Trần Thứ liếc qua anh ta: - Không liên quan tới anh.
- Sao lại không liên quan? Cậu đi gặp Lục Kỳ tại sao không báo tôi?
- Việc của tôi, không cần báo cáo với anh.
- Trần Thứ! - Tần Tửu nổi khùng, nhưng đúng là người ta nói sự thật.
Chợt anh ta nhớ ra Trần Thứ đi ra ngoài thì Tần Vô Cương nhất định biết nguyên nhân, nhận ra mình bị cả hai người dắt mũi, càng thêm tức.
Nhưng dù là Tần Vô Cương hay Trần Thứ, anh ta đều chẳng làm gì được.
May là bây giờ đã gặp được Lục Kỳ...
- Nhắc tới căn cứ Diệu Dương... Thưa đội trưởng Trần, có chuyện tôi muốn thương lượng với anh.
Lục Kỳ lên tiếng, chuyển hướng sự chú ý của Tần Tửu, anh ta không còn để tâm tức giận nữa, nhìn Trần Thứ chờ anh ta nói.
Trần Thứ nói với Lục Kỳ: - Cô ăn sáng trước đi. Có chuyện gì, ăn sáng xong tới tìm tôi.
Nói xong, anh ta nhìn Tần Tửu: - Ra ngoài với tôi.
Tần Tửu nhìn Lục Kỳ, lại liếc hộp giữ nhiệt trên bàn trà, hiểu rằng mình ở lại có thể ảnh hưởng đến bữa sáng của Lục Kỳ, bèn đứng dậy chào Lục Kỳ rồi theo Trần Thứ ra ngoài.
Hai người xuống lầu, đi xa một đoạn, Tần Tửu chợt cười khẩy, nói với Trần Thứ:
- Không ngờ cậu cũng biết quan tâm con gái đấy.
Trần Thứ nhìn thẳng phía trước, coi như không nghe thấy.
Tần Tửu dừng bước: - Tính cách này của cậu, không biết Lục Kỳ theo cậu lâu nay sao chịu nổi...
Trần Thứ khựng lại, mặt lạnh tanh liếc Tần Tửu: - Chúng tôi ở chung rất vui vẻ. Lo chuyện của mình đi.
Nói xong, anh ta mặc kệ Tần Tửu, bước đi theo nhịp thường ngày về phía khu văn phòng.
Tần Tửu nhìn bóng lưng anh ta, tặc tặc lưỡi hai tiếng, quay người rời đi theo hướng khác.
Lục Kỳ ăn sáng xong, định nhờ người dẫn tới gặp Trần Thứ. Vừa xuống lầu thì gặp Tiền Tiểu Thuận đang đợi ở dưới.
Tiền Tiểu Thuận thấy cô, nhìn kỹ một hồi mới chắc không nhầm.
- Lục Kỳ... Không ngờ gặp lại mà cậu lại thành con gái...
Lục Kỳ cười, không bàn tới chủ đề này: - Mọi người thế nào rồi?
- Tốt lắm. Ngày ngày ra nhiệm vụ, tập luyện, tuy đôi khi có nguy hiểm nhưng cuộc sống thế này lại đầy đặn hơn trước. Đội trưởng Trần bảo tôi đợi cậu ở đây, vừa đi vừa nói chuyện nhé! - Tiền Tiểu Thuận vừa nói vừa dẫn Lục Kỳ về phía khu văn phòng.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, chẳng mấy chốc đã tới văn phòng của Trần Thứ.
Tiền Tiểu Thuận chào hỏi rồi rời đi.
Trần Thứ thấy Lục Kỳ, đứng dậy khỏi bàn làm việc, dẫn cô tới ngồi lên ghế gỗ bên cạnh.
Rót cho cô một cốc nước, Trần Thứ mới ngồi xuống chiếc ghế bên kia bàn trà.
- Cô muốn nói chuyện gì?
Mấy người Trần Thứ tới căn cứ Diệu Dương, tìm hiểu những chuyện đã xảy ra ở đó, cũng từng gặp Diệp Vân và Ngô Thanh Nguyệt, biết họ là bạn của Lục Kỳ.
Huống chi, việc Lục Kỳ tới tìm họ cũng chính Diệp Vân báo tin.
Tối qua Lục Kỳ chưa kể tỉ mỉ chuyện ở căn cứ Diệu Dương, Trần Thứ không biết cô muốn nói gì.
Lục Kỳ bưng tách trà, uống một ngụm, rồi mới nói ra suy nghĩ của mình.
- Tôi muốn nói chuyện với đội trưởng Trần về việc liên minh giữa hai căn cứ.
- Liên minh? - Trần Thứ quay đầu nhìn cô, chậm rãi hỏi: - Sao lại có ý nghĩ này?
Tần Vô Cương trước đây từng nhắc tới chuyện liên minh, lúc đó người nắm quyền căn cứ Diệu Dương là Hoắc Uyên.
Tần Vô Cương cho rằng Hoắc Uyên quá sâu kế, đối tượng liên minh của ông ta là căn cứ Vân Thành ở phía tây.
Nhưng bây giờ căn cứ nào cũng chưa giải quyết triệt để vấn đề tự thân an nguy, khó có thể rảnh tay lo chuyện của căn cứ khác.
Chuyện liên minh tạm thời gác lại.
Sau này các căn cứ lớn dẹp sạch nguy hiểm xung quanh, tất sẽ mở rộng ra bên ngoài, nhìn xa trông rộng, chuyện liên minh sớm muộn cũng sẽ được đưa lên bàn bạc.
Có Tần Vô Cương ở đây, Trần Thứ ít khi tính toán những chuyện này, nghe Lục Kỳ nhắc tới mới hỏi.
Lục Kỳ biết diễn biến hậu tận thế, một năm sau tất cả các căn cứ đều sẽ mở rộng, sau đó đối mặt với hàng loạt vấn đề như tranh giành địa bàn.
Kiếp trước căn cứ Du Thành cũng đổi chủ, sau đó người đó liên minh với Hoắc Uyên. Họ không dám chọc vào căn cứ số một, luôn duy trì qua lại bình thường với căn cứ số một, nhưng một mặt khác lại mở rộng về hướng đông nam.
Năm thứ ba tận thế, cô nghe nói đội ngũ phái đi ở hướng đông nam gặp đại bại, không lâu sau cô chết.
Bây giờ nghĩ lại, Hoắc Uyên muốn kết thông gia với căn cứ số một, rất có thể gặp phải rắc rối khó giải quyết, muốn kéo căn cứ số một xuống nước.
- Thưa đội trưởng Trần. - Lục Kỳ nhìn Trần Thứ, giọng nói trịnh trọng hơn bao giờ hết: - Anh có nghĩ... cấp trên vẫn còn có thể ràng buộc các căn cứ khác không?
Ánh mắt Trần Thứ dao động, lặng im một lát, cuối cùng đưa ra câu trả lời trong lòng: - Không thể.
- Vậy thì, dù muốn hay không, các anh cũng sẽ bị cuốn vào tranh chấp. Để căn cứ tồn tại trong tương lai, liên minh với căn cứ khác là điều tất yếu.
Lục Kỳ quay đầu nhìn về phía trước, ánh mắt vô hồn.
Ngô Thanh Nguyệt có năng lực, Lý Nham là một trợ thủ tốt, căn cứ Diệu Dương nhất định sẽ ngày càng tốt lên, nhưng tương lai không căn cứ nào có thể an nhiên vô sự.
- Đối tượng liên minh của căn cứ Diệu Dương... ngoài anh ra, tôi không thể tin tưởng bất kỳ ai khác.
Sau khi Lục Kỳ rời đi, câu nói này cứ văng vẳng trong đầu Trần Thứ. Anh ngồi lặng một hồi lâu, rồi đứng dậy đi về phía khu văn phòng của Tần Vô Cương.
Buổi trưa ăn cơm xong, Tần Tửu dẫn A Dật và Lưu Khâm Trạch tới tìm Lục Kỳ.
Bây giờ A Dật và Lưu Khâm Trạch đều ở trong đội của Tần Tửu, hai người làm ăn khá tốt, lần này ra ngoài trở về đều bước vào tứ giai.
Chiều hôm đó, ba người Tần Tửu dẫn Lục Kỳ đi dạo khắp căn cứ, về tới nơi thì trời đã tối.
Một bóng người đang đứng ngoài hành lang trước cửa phòng cô, nhìn màn đêm đen thẫm, dáng vẻ ấy dường như mang một nỗi sầu muộn khó tả.
