Chương 76: Cuộc họp cư dân
Văn phòng tạm thời của cư dân tầng 18
Lưu Phong ngồi trên ghế sofa phía trước, tay kẹp điếu thuốc cuối cùng vừa lấy ra từ bao. Thời gian này áp lực của anh rất lớn, mấy bao thuốc còn lại đã hút sạch. Biết rõ bây giờ không mua được thuốc, nhưng vẫn không kiềm chế nổi, nếu không thì chẳng thể nào trụ nổi.
Trước đó, sau khi mất nước, họ đã gặp khó khăn trong việc dùng nước, cộng thêm thời gian này cư dân liên tục phàn nàn.
Không ngờ mọi chuyện không chỉ đơn giản là mất nước. Mưa lớn, mất nước, cắt điện chỉ mới là khởi đầu của trận thiên tai này.
Lưu Phong không nhịn được lấy ví tiền trong túi ra, bên trong kẹp một tấm ảnh gia đình chụp ở tiệm ảnh hồi tháng ba năm nay. Trong ảnh, người vợ xinh đẹp, cô con gái dễ thương và anh đang ôm họ từ phía sau. Lúc đó cả nhà cười tươi như hoa.
Thế nhưng, giờ đây mạng internet đã mất, nước lũ tràn về, anh không dám tưởng tượng vợ con anh – những người đã về nhà mẹ đẻ ở tỉnh lân cận trước ngày tận thế – giờ ra sao.
Cất tấm ảnh đi, ánh mắt anh rơi lên bốn đồng nghiệp đang kiểm kê vật tư phía trước.
Tháng trước, khi mở chợ tạm thời, vẫn còn khá nhiều vật tư, cuối cùng đã đóng gói cất đi trước. Mấy ngày mất điện, mất nước này, họ hoàn toàn dựa vào những thứ đó để sống. Nhưng vật tư rồi cũng có ngày hết. Nếu chính phủ vẫn chưa phái người đến cứu trợ, e rằng mọi người sớm muộn cũng sẽ hết lương thực.
“Lưu ca, còn hai thùng nước, ba thùng mì gói. Rau củ ăn được đã lọc ra hết, mấy thứ thối rữa chỉ có thể vứt đi.” Một thanh niên chừng hai ba hai bốn tuổi bước lên nói.
“Vũ Đồng và Lưu Thao bên kia đã chia xong chưa?”
“Sáng hôm qua đã đến lấy rồi.” Thanh niên đáp.
Bên phía quản lý còn hai nhân viên nữa, một ở tòa B bên cạnh, một ở đối diện văn phòng tạm thời. Trước đó, vật tư đã được phân phát đều. Số còn lại trước mắt là khẩu phần cho năm người họ trong thời gian tới.
Lưu Phong bước đến đống rau thối. Lá cải thảo đã ngả vàng, một ít rau diếp chưa kịp ăn thì gốc đã mục nát. Bên cạnh là một cái chậu đựng mấy chục quả trứng thối bốc mùi.
Lưu Phong chỉ vào mấy thứ đó nói: “Cải thảo rửa qua một chút, chỉ cần không thối đến mức có mùi lạ là ăn được. Trứng thì cho thêm xì dầu, một ít bột mì, rán thành bánh thử xem.”
Anh chàng thanh niên lập tức lộ vẻ khó xử nhìn Lưu Phong. Mấy thứ rau này đã thối rồi, sao mà người ăn được chứ.
Lưu Phong không bỏ lỡ sự bất mãn trong mắt cậu thanh niên. Anh rít hơi cuối cùng của điếu thuốc, rồi cười khổ nói: “Tiểu Lý, chú em nghĩ tại sao đến giờ cấp trên vẫn chưa phái người đến cứu trợ? Tại sao xả lũ lại đột ngột như vậy? Chú em cho rằng tất cả chỉ là ngẫu nhiên sao?”
Anh chàng tên Tiểu Lý mới tốt nghiệp đại học chưa đầy một năm, vào công ty quản lý nhờ người thân giới thiệu. Tâm tính và độ nhạy cảm với sự việc của cậu ta kém xa ông chủ Lưu Phong, người đã làm việc hơn mười năm. Cậu ta chỉ miễn cưỡng hỏi: “Lưu ca, không phải mấy hôm trước mưa to quá nên mới chưa có cứu trợ sao?”
“Ngây thơ! Chú em có biết xả lũ có ý nghĩa gì với một thành phố không? Chú em đã thấy trong lịch sử, sau khi xả lũ, chính phủ có thể khoanh tay đứng nhìn cả thành phố chìm trong nước không?” Lưu Phong cười lạnh lắc đầu, tự mình ngồi xuống nhặt mấy lá cải thối dưới đất.
Mấy đồng nghiệp xung quanh nghe vậy, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi hoang mang chưa từng có.
Tiểu Lý ý thức được điều gì đó, mặt tái mét, môi run run: “Không… không phải chứ?”
Lưu Phong không muốn nói thêm, chỉ nheo mắt nói: “Thời gian này, chúng ta phải làm công tác trấn an cư dân, nhưng đồng thời cũng phải cẩn thận an toàn của bản thân. Tôi có linh cảm, khu chung cư chúng ta sắp tới sẽ không yên ổn đâu.”
Nói xong, một người phụ nữ ngoài ba mươi chợt lên tiếng: “Lưu ca, Trương Nhiễm và Tiểu Mạc đi thông báo cho tòa F và E từ sáng hôm qua, nhưng đến giờ vẫn chưa thấy quay về.”
Trong tay người phụ nữ có một bộ đàm, vốn là trang bị cho bảo vệ của khu chung cư, nhân viên hành chính cũng có bốn cái. Khoảng cách liên lạc trong vòng một kilomet, đủ phủ sóng toàn bộ khu chung cư Tử Kinh.
Ngoại trừ những người đã về nhà từ đợt mưa lớn trước, hiện tại nhân viên quản lý trong khu chung cư, không kể bảo vệ, tổng cộng tám người. Mấy ngày nay, cơ bản cứ hai người một nhóm phối hợp hành động, hai người dùng một xuồng cứu hộ đi đến các tòa nhà. Tuy nhiên, xuồng cứu hộ đã hết xăng nên không thể dùng động cơ, chỉ có thể chèo bằng mái chèo. Mỗi nhóm phụ trách bốn tòa, trong đó Lưu Phong và Tiểu Lý phụ trách A1, A2, B1, B2; người phụ nữ ba mươi tuổi và một đồng nghiệp khác phụ trách C và D; còn Trương Nhiễm và Tiểu Mạc hiện đang mất liên lạc phụ trách tòa E và F gần cổng khu chung cư.
Trương Nhiễm là một cô gái thanh tú, hiền lành, giống Tiểu Lý, mới ra trường không lâu. Bình thường cô nói năng nhỏ nhẹ, không bao giờ cãi nhau với cư dân. Còn Tiểu Mạc là một nam sinh gầy yếu đeo kính, trước đây làm việc ở công ty viễn thông, tháng năm năm nay mới vào công ty họ. Bình thường cậu ta ít nói, không thích giao tiếp, nhưng rất giỏi phân tích báo cáo. Trước đó, thông tin cư dân do Lưu Phong tổng hợp chính là cậu ta phụ trách.
Đang lúc Lưu Phong nhíu mày, một người phụ nữ trung niên khoảng năm mươi tuổi bên cạnh người phụ nữ kia lên tiếng, giọng bực dọc: “Các người lo lắng gì chứ? Dì của Trương Nhiễm ở ngay tòa E, biết đâu người ta thấy nhà dì ấy điều kiện tốt, ở luôn không chịu về thì sao.”
“Nhưng cũng không thể bỏ bê công việc được. Xuồng cứu hộ vẫn còn ở chỗ cô ấy mà…” Người phụ nữ trẻ cau mày nói.
Người phụ nữ trung niên vẩy hạt dưa trong tay, nhướng mày nói: “Lúc đầu chính Trương Nhiễm tự nhận phụ trách tòa E và F. Ai biết được người ta có tính toán sẵn không, muốn lấy luôn một chiếc xuồng cứu hộ.”
“Trương Nhiễm không phải loại người đó, chị đừng có nói xấu người khác được không?” Người phụ nữ trẻ phát bực với người phụ nữ trung niên này. Không phải cô không tôn trọng người lớn tuổi, nhưng ở công ty bao năm, cô tận mắt chứng kiến người này làm việc gian dối, lại quen ức hiếp đàn em, luôn lấy tuổi tác ra để dạy đời người khác.
“Tôi nói xấu? Tôi nói sự thật đấy. Không tin thì tự mình đến tòa E mà xem.” Người phụ nữ trung niên trợn mắt, rồi dừng một chút, lại nói tiếp: “Còn nữa, Lưu tổng, không phải tôi nói anh, anh cũng đừng mềm lòng quá. Sáng nay anh phát nước của chúng ta cho mấy người ngoài hành lang đúng không? Tôi nói cho anh biết, trong hoàn cảnh này, ai cũng lo cho mình. Nước chúng ta còn không đủ uống, anh đem cho người khác, tưởng người ta sẽ biết ơn anh chắc? Theo tôi, kế hoạch của chúng ta nên triển khai gấp, để họ tự giúp đỡ lẫn nhau, chúng ta rút ra cho nhẹ nợ.”
Dù lời người phụ nữ trung niên không dễ nghe, nhưng mọi người đều không phản bác, hiển nhiên trong lòng cũng nghĩ vậy.
Tiểu Lý dứt khoát nói: “Hay là vầy, vài hôm nữa em đến tòa E một chuyến. Nếu Trương Nhiễm không chịu về, thì mang xuồng về luôn.”
Lưu Phong đắng miệng, một lúc sau mới gật đầu, rồi nói: “Tiểu Lý, chú em sang bên cạnh nói với Lương Mẫn, mượn thêm vài cái ghế. Tối nay tám giờ chúng ta họp cư dân đúng giờ.”
