Chương 99: Kẻ xâm nhập
Người đàn ông được cứu lên nếu còn ở dưới nước thêm nửa tiếng nữa thì chắc chắn có thể đi gặp Diêm Vương ngay tại chỗ, vì có thể sống sót là nhờ Hồ Đại Toàn phát hiện kịp thời và vận may của anh ta.
Nhưng sau khi nói xong câu đó, anh ta liền hôn mê, Hồ Đại Toàn không còn cách nào đành phải kéo người về nhà mình chăm sóc. Lúc này bên quản lý khu chung cư cũng nghe được chuyện này, Lưu Phong dẫn theo Từ Hồng và mọi người vội vàng chạy tới.
Mới chỉ hai tuần ngắn ngủi, bất kỳ ai nhìn thấy Lưu Phong cũng sẽ cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Vốn dĩ mới ngoài bốn mươi, Lưu Phong bây giờ như già đi hơn chục tuổi, trên đầu cũng lờ mờ thấy tóc bạc.
Chủ yếu là vì thời gian này đã lâu không có lương thực, thời tiết lại không ngừng tăng nhiệt, gạo và bột mì tích trữ trước đây đều đã sinh sâu, ăn vào có một mùi vị lạ. Nguồn nước cũng chỉ có thể dựa vào nước lũ, mỗi ngày phải chuẩn bị tâm lý thật tốt mới có thể uống được thứ nước có mùi khử trùng và còn có chút cặn lắng.
Thêm vào đó, trong nhà lại có Trương Hiểu Phân ngày nào cũng gây chuyện thị phi, cùng với Từ Hồng tính khí nóng nảy, cộng thêm hai người cha mẹ của Trương Hiểu Phân vừa lười vừa tham ăn chẳng làm gì cả. Mỗi ngày Lưu Phong phải sắp xếp đồ ăn, lại còn phải tính toán làm thế nào để tìm được nhiều vật tư hữu ích hơn trong thời tiết cực kỳ nóng bức.
Một thời gian trước, A1 đã chuyển hơn chục người sang bên F1, trực tiếp mượn một chiếc xuồng cứu hộ của bên quản lý khu chung cư. Không biết có phải vì thời tiết nóng nực nên không ai muốn ra ngoài hay không, cho đến tận bây giờ cũng không thấy ai quay về một chuyến.
Lưu Phong vừa nghe nói có người từ F1 trở về liền lập tức quyết định xuống hỏi tình hình cụ thể.
Không chỉ có nhân viên quản lý, mà hiện tại gần một nửa trong số hơn hai mươi cư dân ở lại A1 cũng đã đến. Nhưng thấy người kia chưa tỉnh, lại không muốn tiếp tục ở lại chỗ đông người, họ càu nhàu vài câu rồi về.
Đến chiều tối, khi mặt trời sắp lặn, cửa an toàn tầng mười sáu của họ bị đập ầm ầm.
Tiểu Lý bên quản lý khu chung cư ở bên ngoài gọi: "Chủ nhà tầng mười sáu ơi, lát nữa sáu giờ lên văn phòng quản lý họp, nhất định phải có mặt tất cả mọi người, cực kỳ gấp, liên quan đến sinh tử của mỗi người trong khu chung cư Tử Kinh chúng ta, nhất định phải đến, nghe thấy chưa, nghe thấy thì đáp lại một tiếng." Tiểu Lý thô lỗ lau mồ hôi nóng trên trán, nhìn cánh cửa dày nặng, giọng nói dần trở nên không mấy dễ chịu.
Cố Đồng Vãn mở cửa chống trộm, cao giọng đáp lại một câu: "Biết rồi, lát nữa lên."
Tiểu Lý bĩu môi, vừa rời đi, thì anh em nhà họ Khương cũng mở cửa bước ra.
Khương Điền chỉ nghe thấy mấy chữ "sinh tử", liền nhíu mày hỏi: "Ý gì thế chị? Chẳng lẽ xảy ra chuyện rồi à?"
"Chưa rõ, lát nữa lên trên sẽ biết." Cố Đồng Vãn nói.
Khoảng sáu giờ, bên ngoài mặt trời vẫn còn treo cao. Đã là tháng mười một, nhưng nhiệt độ ngoài trời vào buổi chiều tối gần bốn mươi bảy, bốn mươi tám độ. Những cư dân ở căn hộ hướng Tây chịu khổ hơn một chút.
Khoảng sáu giờ, tại văn phòng quản lý tầng mười tám, Lưu Phong cũng giống như nhiều người đàn ông khác, chỉ mặc mỗi chiếc áo ba lỗ. Mấy người lớn tuổi hơn thì chẳng còn để ý hình tượng, trực tiếp cởi trần.
Phụ nữ thì không thể làm vậy được. Những người trẻ tuổi hơn mặc quần short và áo tay ngắn, người lớn tuổi hơn cũng thay bộ quần áo bằng vải cotton thoáng khí hơn.
Còn Cố Đồng Vãn thay một bộ đồ thể thao mùa hè rộng rãi, không quá hở hang.
Bên cạnh Lưu Phong có một người đàn ông ngồi, chính là người đàn ông mà Hồ Đại Toàn đã cứu lên trước đó, cũng là cư dân của tầng bảy A1 trước đây, một người đàn ông ngoài bốn mươi, tên là Vương Hạo.
Lưu Phong gõ các đốt ngón tay lên mặt bàn trước mặt, nhíu mày nói: "Nói tình hình cho mọi người nghe đi."
Khuôn mặt Vương Hạo trắng bệch không ra dáng người, lúc này cả người run lên như cầy sấy, đến cả Trương Hiểu Phân cũng không nhịn được mà càu nhàu: "Có nói hay không đây? Nhất định phải bắt bọn tôi gọi hết mọi người lên mới chịu nói, bây giờ đã đông đủ rồi cũng chẳng thấy rặn ra được cái gì."
Lưu Phong trừng mắt nhìn Trương Hiểu Phận nhiều chuyện: "Trương Hiểu Phân, chỗ này không có phần mày nói, mày câm miệng lại cho tao."
Trương Hiểu Phân lúng túng vặn vẹo các ngón tay, trên mặt đầy vẻ bất bình.
"Họ, họ giết người, giết người rồi." Vương Hạo nghiến răng, từng chữ từng chữ nói ra.
"Họ là ai?" Lưu Phong nhíu mày nhìn anh ta.
Vương Hạo ngước mắt lên, đáy mắt như một cái hố đen, cố gắng lấy lại tinh thần, rồi mới tiếp tục: "F1 căn bản không phải nơi tốt lành gì, bên đó sớm đã bị một bọn người khống chế rồi. Bọn chúng có vũ khí trong tay, ngày đầu tiên chúng tôi vào đã bị khống chế. Tôi vất vả lắm mới trốn thoát được, nhưng em trai tôi, em trai tôi mất rồi." Giọng nói gần như nghẹn ngào, trên mặt tràn đầy vẻ đau đớn.
"Ý anh là khu chung cư chúng ta đã bị kẻ xâm nhập rồi?" Trong đầu Lưu Phong chợt lóe lên mấy người mà anh ta đã gặp trong lần ra ngoài tìm kiếm vật tư trước đợt nắng nóng cực độ, lòng liền giật thót.
Vương Hạo hít hít mũi, rồi từ từ kể ra tình hình hiện tại của F1. Hóa ra đoàn người của họ tràn đầy hy vọng đến F1, còn tưởng rằng đến đó rốt cuộc cũng có một chỗ an thân, nhưng ai ngờ được, F1 đã sớm bị một bọn khác chiếm mất. Hơn nữa những kẻ này còn có súng trong tay. Ngay ngày đầu tiên, tất cả bọn họ đã bị ép nhốt trong một căn phòng. Ba người phụ nữ trong đoàn bị lôi ra riêng. Trong số những người còn lại, mỗi ngày đều có đàn ông bị đưa đi, nhưng đưa đi đâu thì không ai rõ. Điều duy nhất họ biết là những người đó sẽ không bao giờ quay trở lại.
Cho đến ngày thứ năm, em trai của Vương Hạo lợi dụng lúc người canh cửa ngủ gật, tự mình vặn tay nắm cửa chạy ra ngoài. Khi quay lại, nó nói với họ rằng bọn người đó không biết đang nuôi thứ gì ở tầng mười ba. Nó vừa đi xuống đã nghe thấy tiếng người kêu thảm thiết và tiếng động vật. Bọn chúng thậm chí còn miệng la hét: "Coi chừng đấy, đừng để bị cắn chết ngay một phát, thế thì chán lắm."
"Đệch, mày kéo vững một chút, đừng để con súc sinh này đến quá gần chỗ chúng ta, thứ này ăn thịt người đấy, mày không biết à?"
Tin tức mà em trai Vương Hạo truyền ra chỉ có vậy. Tuy không tận mắt chứng kiến cảnh đó, nhưng suy đoán có lẽ những người mất tích có liên quan đến con vật ở tầng mười lăm.
"Quái vật, đúng rồi, nhất định là quái vật. Còn nhớ mấy cái xác trôi từ thượng nguồn xuống trước đây không? Những vết cắn và vết móng vuốt kỳ lạ!" Có người bỗng nhiên kêu lên.
Trương Hiểu Phân nghĩ ra điều gì đó, liền chỉ thẳng vào mũi Trương Nhiễm, giọng nghiêm khắc hỏi: "Trương Nhiễm, không phải cô nói F1 rất an toàn sao? Cô và Tiểu Mạc đang lừa bọn tôi phải không?"
Một tiếng hét này, trực tiếp khiến sự chú ý của tất cả mọi người đổ dồn lên người Trương Nhiễm. Tuy nhiên, cô ta chỉ yếu ớt lùi lại vài bước, giọng thấp đến mức khó nghe: "Tôi thực sự không biết, lúc tôi ra đi thì F1 vẫn rất an toàn..."
