Chương 39: Sao không giới thiệu người nhà mình trước?
Lâm phụ nhìn đồng hồ rồi nói: “Cả nhà ngủ một chút đi, còn mấy tiếng nữa mới sáng.”
“Sanh Sanh ngủ giường với mẹ, bố với Tinh Dã ngủ ghế sofa này.”
Phòng ngủ độc lập trong xe có giường đôi rộng một mét chín, còn có bàn ghế sofa hạ xuống cũng biến thành giường đôi được.
Đủ cho hai bố con ngủ rồi.
Còn Cảnh Trưởng và Pháp Vương, Pháp Vương ở lại, Cảnh Trưởng thu vào không gian.
Từ tối nay hai con thay phiên nhau.
Nhưng vừa nằm xuống giường đã nghe tiếng gõ cửa xe. Lâm Tinh Dã hỏi: “Ai đấy?”
“Là tôi, Giang Hoài.”
“Muốn tìm mọi người bàn chút chuyện, Vu Hải, Từ Tình họ đến hết rồi, chỉ thiếu nhà cậu thôi.” Giang Hoài nói xong liền đi.
Lâm Tinh Dã bực mình: “Có bệnh à! Cậu ta là ai mà ngày ngày bàn chuyện này chuyện nọ!”
Lâm phụ vỗ vai con trai: “Con nóng gì chứ, Giang Hoài cũng có ý tốt, hai bố con mình đi một chuyến.”
“Chắc tối nay không ngủ được rồi.” Lâm mẹ xoa cổ tay ngồi dậy.
Lâm Nguyệt Sanh: “Mẹ, để con bóp cho mẹ, mẹ đau tay vì chém zombie à?”
Hôm nay mẹ cô đã giết cả trăm zombie rồi.
“À, mẹ là dị năng giả hệ Chữa trị, chữa bệnh thương tật, mẹ có thể tự chữa cho mình được không?”
“Hay thử chữa cổ tay xem?”
Lâm Nguyệt Sanh chợt nảy ra ý, theo lý mà nói dị năng giả hệ Chữa trị có thể chữa được đau lưng nhức mỏi tương tự.
Lâm mẹ nghe xong như mở ra hai mạch Nhâm Đốc, bà mừng rỡ nói: “Đúng nhỉ! Sao mẹ không nghĩ ra.” Rồi đặt tay lên cổ tay truyền năng lượng.
Quả nhiên không đau nữa.
“Còn đau không mẹ?” Lâm Nguyệt Sanh hỏi.
Lâm mẹ lắc đầu kinh ngạc: “Hết rồi, lát nữa bố con về mẹ cũng chữa cho ổng.”
Chưa đầy vài phút, Lâm phụ và Lâm Tinh Dã đã quay lại. Lâm Tinh Dã lẩm bẩm: “Sao em thấy Giang Hoài tự coi mình như… như kiểu lãnh đạo ấy nhỉ?”
“Người ta chỉ giúp mọi người bàn kế hoạch thôi.” Lâm phụ thấy thằng nhỏ Giang Hoài cũng tạm được.
Ngày tận thế đến rồi, tập hợp mọi người đi tìm vật tư.
“Vâng vâng, con biết rồi.” Lâm Tinh Dã gật đầu qua loa.
Rồi nằm phịch xuống ghế sofa không nhúc nhích.
Nó không muốn bị Giang Hoài chỉ huy.
Lâm phụ báo cáo với Lâm mẹ: “Mọi người bàn xem đi đâu, tiếp tục ở Giang Thành hay đến thành phố khác kiếm sống. Bố nói nhà mình đi Kinh Thị, nhà họ Vu và Từ Tình cũng nói vậy. Giang Hoài nói họ cũng đi Kinh Thị, bảo ở Kinh Thị cậu ta có người quen.”
“Đến nơi có thể sắp xếp cho mọi người, còn muốn nhà mình đi theo cậu ta.”
“Cậu ta nói tới Kinh Thị sẽ giới thiệu Tinh Dã và Sanh Sanh cho bạn cậu ta, nghe nói bạn cậu ta là ông lớn trong quân khu, khá lợi hại.”
Lâm mẹ nghe xong lắc đầu: “Nhà mình không làm mấy chuyện đó, phiền phức. Đã nói đi cùng nhà họ Lý thì đi cùng nhà họ Lý thôi.”
“Ừ, bố cũng nghĩ vậy.” Lâm phụ nói.
Lúc này, trong xe Giang Hoài.
Vương Cầm hỏi con trai: “Con thật sự có bạn quen ở Kinh Thị à?”
Giang Hoài nhìn mẹ, câu hỏi gì thế này, đương nhiên là có. Anh gật đầu: “Dạ, sao thế mẹ?”
Vương Cầm liền nói: “Con đã có bạn là ông lớn, sao lại phải giới thiệu nhà họ Lâm, giới thiệu người nhà mình trước chứ. Con bé Lâm Nguyệt Sanh là dị năng giả không gian, em gái con cũng là dị năng giả không gian mà?”
Bà không muốn thấy nhà họ Lâm sống tốt, không muốn Trần Trạch Lan sống tốt hơn bà.
Từ cấp một đến cấp ba, bà với Trần Trạch Lan luôn là bạn cùng lớp.
Trần Trạch Lan giỏi hơn bà mọi mặt, việc làm hơn bà, chồng tìm cũng hơn, đẻ con gái cũng hơn.
May mà con trai Trần Trạch Lan không bằng con trai bà.
Còn bản thân bà không có dị năng, mà bà lại thức tỉnh dị năng Tốc độ.
Khoản này bà bỏ xa cô ta tám trăm dặm.
“Không gian của Vũ Đồng lớn bao nhiêu? Mà Vũ Đồng thiên phú không bằng Lâm Nguyệt Sanh, thu được một lát đã hết dị năng rồi, còn Lâm Nguyệt Sanh vung tay là thu được bao nhiêu vật tư.” Giang Hoài phân tích.
Vương Cầm không hài lòng: “Con nói câu đó, nâng người khác lên lại hạ thấp em gái mình.”
“Sự thật là vậy, không chỉ Lâm Nguyệt Sanh, Lâm Tinh Dã còn thức tỉnh dị năng hệ Băng hiếm nữa! Cậu ta cũng rất lợi hại.”
Bên nhà họ Lâm.
Lâm phụ và Lâm Tinh Dã vừa nằm xuống, lại có người gõ cửa xe. Lâm Tinh Dã sắp tức chết, đứng dậy: “Ai đấy!”
“Tinh Dã, là anh.”
Lâm Tinh Dã mở cửa xe, thấy người đến rất ngạc nhiên: “Anh Kinh Tân? Sao anh lại đến?”
Người đến là Lý Kinh Tân.
Lý Kinh Tân nói: “Có động đất, anh đến xem mọi người có sao không?”
“Chị em không sao chứ?”
Lâm Tinh Dã nhìn anh ta một cách đầy ẩn ý, chậm rãi nói: “Chị em không sao, cả nhà em không sao, Cảnh Trưởng và Pháp Vương cũng không sao.”
“Nên anh Kinh Tân không cần lo lắng nữa đâu.”
“Chỉ có anh một mình nửa đêm nửa hôm đi ra ngoài, thật sự không sợ zombie đuổi theo à?”
Dị năng giả hệ Quang mạnh vậy sao?
Nửa đêm dám một mình ra ngoài.
Tuy nói động đất làm phần lớn zombie bị đè dưới tòa nhà, nhưng zombie lang thang trên phố cũng khá nhiều.
Lý Kinh Tân cười: “Không sao, bọn chúng không dám đến gần anh. À, chị em ngủ chưa?”
