Chương 44: Duyên phận kỳ diệu!
Hứa Gia Lạc hơi ngại giao tiếp với người quen nên không đến nói chuyện với nhà trưởng thôn, mà trực tiếp đi xe máy dẫn đường phía trước.
Động đất làm đường nhựa cao tốc nứt toác, nhưng đường đất thì không sao.
Mọi người liền cất xe máy, chuyển sang xe việt dã.
Vợ trưởng thôn là Trương Xảo Linh sửng sốt: “Mọi người… đều là dị năng giả không gian à?”
Trưởng thôn Giả Vĩnh Bình hiểu ra: “Khó trách mấy người này đều đi xe máy.”
Ông lúc đầu còn nghĩ sao đám này ai cũng đi xe máy, không lái ô tô, đường xa về Kinh Thị ăn uống thế nào, hóa ra toàn là dị năng giả không gian.
Đồ đạc đều để trong không gian!
Nhà họ Lâm vì có Pháp Vương và Cảnh Trưởng nên đi hai xe: một xe bố mẹ với Pháp Vương, một xe Lâm Nguyệt Sanh, Lâm Tinh Dã và Cảnh Trưởng.
Vợ chồng Hà Gia Tường – Tần Hương Hương cùng Tôn Sùng Quang đi cùng Giang Hoài. Giang Hoài, Giang Vũ Đồng, mẹ Vương Cầm, thêm tám tên đàn em, tổng cộng 14 người.
Họ lái hai xe: một xe việt dã và một xe thương mại bảy chỗ.
Còn lại là từng gia đình một, không có thú cưng, một xe là đủ.
Mọi người theo Hứa Gia Lạc đi hơn ba tiếng, từ sáng đến trưa, cuối cùng cũng ra khỏi đường đất đến bên cao tốc, thì thấy đoạn cao tốc ven thành Giang cũng sập, nứt thành mấy khúc.
“Sập cả rồi, làm sao chúng ta đi Kinh Thị được?”
“Đúng vậy! Bọn tôi cũng không biết đường khác.” – Vợ chồng Tần Hương Hương và Hà Gia Tường mỗi người một câu.
Giang Hoài liếc hai người một cái nhưng không nói gì.
Nói thật, ở thế kỷ 21, đi xa ngoài máy bay, tàu cao tốc hay tàu hỏa, thì các đường khác đều đi cao tốc.
Ít ai biết đường làng, mà có biết cũng chỉ quanh quê.
Ai lại đi nhớ đường từ thành Giang đến Kinh Thị chứ!
Lâm Nguyệt Sanh nheo mắt. Cô nghĩ dù cao tốc không sập thì đi cao tốc cũng không an toàn. Thành Giang đã động đất, mấy thành phố quanh chắc cũng động đất.
Biết đâu đang lái thì trước mặt lại sạt lở.
Nhưng mà, ngoài mấy người ở đây, không ai biết đường khác.
Thế là khó cả đám.
Đúng lúc đó, nghe thấy tiếng động cơ vọng tới. Mọi người nhìn sang, thấy một chiếc RV đỗ gần đó, hình như phía sau còn có một chiếc SUV.
Giang Nam và Quý Xuyên là hai travel blogger, kiểu tự lái rong ruổi.
Trước đây hai người cầm bản đồ Tung Của, lái RV từ Kinh Thị đi thẳng về phía nam, không đi cao tốc, chỉ đi đường nhỏ, mất ba năm tới được tỉnh Y thuộc Tung Của.
Trên đường qua mấy tỉnh, mấy thành phố nổi tiếng, họ đều dừng lại vài ngày để thưởng thức ẩm thực địa phương, tìm hiểu văn hóa v.v.
Lần này họ đi cao tốc thẳng tới thành Giang, định chơi vài ngày rồi về cập nhật video.
Ai ngờ ngày thứ hai tới thành Giang thì mạt thế ập đến.
Bị mắc kẹt trong khách sạn, vất vả thoát ra lại gặp động đất, định lái xe về Kinh Thị.
Không ngờ động đất làm sập cả đường.
“Anh Giang, phía trước đông người quá!”
Quý Xuyên rẽ một cái liền thấy trước mặt đỗ mấy chiếc xe việt dã, à còn có một xe máy nữa. Khó trách, dọc đường hắn thấy mấy vệt bánh xe sâu hoắm.
“Đi, xuống xem.” – Giang Nam đang nằm ở ghế phụ ngồi dậy nói.
Mạt thế đến, bên ngoài toàn xác sống ăn thịt người, đa số đều co ro trong nhà không dám ra ngoài, ngoại trừ dân thành Giang.
Vì động đất sập nhà, chả còn chỗ co ro nữa.
Đành phải ra ngoài.
Chiếc RV phía trước dừng lại, Hoàng Nhất Châu cũng đỗ xe. Hoàng Lâm Lâm thò đầu ra nhìn, bảo: “Bố, trước mặt có mấy chiếc xe.”
“Còn nhiều người nữa.”
Ngô Tú Phương ở ghế sau: “Nhiều người? Không phải xác sống chứ?”
Hoàng Lâm Lâm bất lực: “Bà, xác sống hay người cháu vẫn phân biệt được ạ?”
Hoàng Đại Khánh nói: “Con trai, con xuống xem.” Hoàng Nhất Châu cũng muốn thế, liền xuống xe. Hoàng Lâm Lâm cũng theo xuống.
Còn ba người ở ghế sau vẫn bất động.
Họ không dám xuống, nhỡ có xác sống tới cắn thì sao? Ở trong xe an toàn hơn.
Bên này Giang Nam và Quý Xuyên đã nói chuyện với mọi người.
Bố Lâm lắc đầu: “Không đi được, không đi được, đường sập hết rồi.”
Lý Ái Quốc: “Hai cậu trẻ cũng về Kinh Thị à?”
Giang Nam móc từ trong túi ra một bao thuốc, mời mỗi người một điếu. Bố Lâm xua tay: “Tôi không hút.”
Lý Ái Quốc nhận lấy.
Mấy người nói chuyện.
Bên cạnh, Lâm Nguyệt Sanh quan sát kỹ hai người, thấy hơi quen, hình như đã gặp ở đâu. Cô thử hỏi: “Hai anh là Giang Nam và Quý Xuyên?”
Trước đây cô follow mấy chục travel blogger trên trang B, hình như có họ.
Biệt danh của họ là “Giang Nam và Quý Xuyên”, là hai hot boy travel blogger đẹp trai.
Tên thật là Giang Nam và Quý Xuyên.
Người thấp hơn, mặt thanh tú là Giang Nam; người cao mét chín, cơ bắp, mặt hardboiled là Quý Xuyên.
Hai người trước mắt trông giống hệt trong video.
Ừm… có vẻ là họ thật!
Quý Xuyên nghe vậy cười híp mắt hỏi: “Đúng đúng! Cô là fan của bọn tôi à?”
Lâm Nguyệt Sanh cũng cười: “Chắc là thế, tôi có follow hai anh, còn ném coin cho hai anh nữa.”
Thế chắc là fan nhỉ?
Fan của họ cũng khá. Những trang khác không rõ nhưng trang B có hơn một triệu, coi như hot boy mạng.
Lý Kinh Tân bèn hỏi nhỏ cô: “Cậu quen họ à?”
“Hot boy mạng mà cậu không biết à?” – Lâm Nguyệt Sanh quay lại nhìn cậu.
Lý Kinh Tân lắc đầu. Cậu thật sự không biết! Cậu thường không xem mấy clip ngắn, sao biết họ được.
Mới tới một đôi hot boy mạng, lại tới thêm một người.
Lâm Nguyệt Sanh đang nói chuyện với Lý Kinh Tân, bỗng bên tai vang lên một giọng nữ chói tai:
“Là hai người!”
Lâm Nguyệt Sanh và Lý Kinh Tân quay lại, thấy trước mặt là một cô gái mặc quần short jean, áo phông trắng, tóc búi trái đào.
“Người này hơi quen?”
Lâm Nguyệt Sanh nói với Lý Kinh Tân. Lý Kinh Tân xoa cằm:
“Ừ, hình như gặp ở đâu rồi.”
Giây sau ký ức của cả hai trở về. Lâm Nguyệt Sanh kêu lên: “Nhớ ra rồi, cô là cô gái trong quán nướng hôm đó.”
Đây là duyên phận gì thế!
Hoàng Lâm Lâm thấy hai người nhận ra mình, hừ lạnh một tiếng rồi quay về bên bố cô ta.
Ánh mắt Lâm Nguyệt Sanh theo cô ta nhìn qua, trong lòng chửi thầm: “Mẹ ơi!”
Đây chẳng phải ông Hoàng đã mua nhà cô sao?
Ông Hoàng đó hình như để ý có người đang nhìn, ngẩng đầu lên thì thấy Lâm Nguyệt Sanh đứng gần đó.
Nhìn hai giây, nhớ ra, cô Lâm đã bán nhà cho ông.
Lúc này tâm trạng ông không biết diễn tả thế nào. Nửa tháng trước bỏ ra hơn 4 triệu tệ mua một căn nhà, nửa tháng sau mạt thế tới, lại động đất!
Nhà, sập!
4 triệu!
Mất!
Lúc này Lâm Nguyệt Sanh hy vọng đối phương không nhận ra mình, nhưng rõ ràng là nhận ra rồi. Ông Hoàng lên tiếng: “Cô Lâm cũng ở đây à?”
Cô Lâm?
Hử? Đang gọi ai?
Bố Lâm, Lý Ái Quốc mấy người ngoảnh sang.
Lâm Tinh Dã hỏi nhỏ chị: “Chị, người này là ai? Quen chị à?”
Lâm Nguyệt Sanh thì thầm: “Người mua nhà của chị đấy.”
Cô giả vờ mới nhận ra đối phương: “Anh là… anh Hoàng?”
Hoàng Lâm Lâm: “Cô quen bố tôi à?”
Mẹ Lâm nghe mấy người nói chuyện mà chẳng hiểu gì. Lâm Tinh Dã ghé tai mẹ kể nhỏ.
