Chương 85: Nhận thân
Lâm Nguyệt Sanh nghĩ thầm, phải tìm dịp cho mọi người thấy dị năng phong của mình mới được, đó mới là dị năng chính của cô.
Cần phải rèn luyện thật tốt.
Hôm sau.
Lâm Nguyệt Sanh dậy khá sớm, ăn sáng xong dẫn theo thằng em Lâm Tinh Dã cùng Pháp Vương và Cảnh Trưởng, đi từng nhà gọi mọi người.
Hôm nay ngoại trừ Lý Kinh Tân thì mọi người đều có mặt.
Nghe mẹ Lý Kinh Tân nói, hôm nay nó theo bố nó ra ngoài, bảo là anh trai nó Lý Thư Nghiên về rồi.
“Chúng ta dọn sạch xác sống trên đường phía nam trước, sau đó đến nhà máy đồ hộp, rồi thu thập quần áo, cuối cùng đến bệnh viện tìm người.” Lâm Nguyệt Sanh nói nhiệm vụ với mọi người.
“Được.”
Mọi người không ý kiến.
“Ơ, chị, nhìn đằng kìa!”
Vừa ra khỏi căn cứ, đang lái xe vào nội thành, Lâm Tinh Dã bỗng chỉ vào chiếc xe phía trước. Lâm Nguyệt Sanh nghi hoặc nhìn nó, “Sao thế? Có gì không ổn à?”
Chẳng phải chỉ là một chiếc xe bình thường sao?
Lâm Tinh Dã tặc lưỡi, “Đó là xe của Giang Hoài, nghe nói Hoàng Lâm Lâm đi làm nhiệm vụ chung với anh ta đó!”
“Ờ!”
Lâm Nguyệt Sanh chẳng hứng thú.
Cho đến nay, nhà họ Hoàng vẫn chưa phát hiện ra thân phận của họ, chủ yếu là vì ông bà ngoại ít khi ra ngoài.
Cứ ở trong biệt thự thôi.
Xới đất vườn trước sau, nhổ cỏ này nọ.
Khu biệt thự cách khu chung cư khá xa, cơ bản hai bên không gặp mặt nhau.
Chỉ hôm nay hơi trùng hợp.
Vì vấn đề ký sinh trùng, bệnh viện căn cứ lúc nào cũng bận rộn, các bác sĩ trưa không có thời gian về nhà ăn cơm.
Thế là mọi người đều không ăn trưa.
Hoặc là để người nhà mang cơm đến.
Trùng hợp thay, hôm nay ông bà ngoại mang cơm cho mẹ Lâm, thì đụng mặt Hoàng Đại Khánh và Ngô Tú Phương.
“Ơ! Ông... ông... ông có phải là Lâm Cư Anh không? Còn bà, Trần Huệ Mẫn?” Ngô Tú Phương mắt tinh, liếc một cái đã nhận ra cả hai.
Bên cạnh, Hoàng Đại Khánh nghe vậy, cũng nhìn kỹ hai người, đúng là họ thật.
“Đúng là các người thật!”
Ông bà ngoại chỉ thấy xúi quẩy.
Họ còn chưa kịp mở miệng, Ngô Tú Phương và Hoàng Đại Khánh đã lại gần bắt chuyện, tự nhiên như đã rất thân: “Ồ, vừa rồi tôi thấy hai người mang cơm cho bác sĩ Trần, vị bác sĩ Trần đó là con gái hai người phải không?”
Nói đến đây, Ngô Tú Phương như nhớ ra điều gì, bà ta tự nhiên nói tiếp: “Chà, đừng nói là chúng ta có duyên, hai người không biết đâu, chúng tôi với cô con gái hai người cùng đi từ thành Giang về đấy.”
“À, thế con trai hai người đâu?”
Ngô Tú Phương nói xong, liếc nhìn Hoàng Đại Khánh, hừ, bà hiểu, bà hiểu hết mà!
Nhưng bà cứ hỏi đấy.
Mặt Hoàng Đại Khánh hơi gượng gạo.
Ông ngoại mặt nặng mày nhẹ không nói, bà ngoại cười nhẹ: “Nói xong chưa? Nói xong rồi chúng tôi đi trước.”
Rồi kéo ông ngoại vội vã ra khỏi bệnh viện, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Đã bảo đừng ăn viên đan dược đó, ăn vào giờ thành ra trẻ lại như trung niên thế này.”
“Ông thấy chưa, họ vừa gặp đã nhận ra ngay, chứ trước kia chưa chắc đã nhớ mặt!”
Ông ngoại bảo: “Sợ gì, bây giờ không phải xã hội pháp trị, họ dám đến gây chuyện, tôi một quyền đập chết.”
“Ối giời, ông oai thế cơ à!” Bà ngoại khẽ hừ một tiếng.
Trong bệnh viện, Hoàng Đại Khánh và Ngô Tú Phương ngẩn người, chủ yếu là Ngô Tú Phương, bà ngẩn ra một lát: “Ơ, họ có ý gì thế? Nhiều năm không gặp, tôi nói vài câu với họ, vậy mà họ còn ném mặt mũi vào đây!”
Hoàng Đại Khánh nói: “Thôi, bà nói với họ làm gì! Trước đây vốn cũng không chơi với nhau.”
Tuy ông ta nhận nuôi con trai người ta, nhưng thực chất là bán đứt, hồi đó đã đưa tiền cho họ rồi.
Nói đến con trai, Hoàng Đại Khánh chợt nhớ tới chồng của bác sĩ Trần là Lâm Kiến Nghiệp, sao ông ta thấy thằng bé đó trông hơi giống Nhất Châu nhỉ!
Nhưng nếu đúng là thằng bé đó, vậy hai người là anh em ruột thịt à?
Tuy không phải cùng cha cùng mẹ.
Hoàng Đại Khánh bèn đem thắc mắc này nói với Ngô Tú Phương. Ngô Tú Phương trợn mắt: “Hỏi thăm một chút là biết ngay ấy mà, Lâm Lâm nhà mình không phải đang đi làm nhiệm vụ chung với thằng nhóc nhà họ Giang sao?”
“Về hỏi nó.”
“Bà bảo, nếu đúng là con trai của người vợ trước của ông, thì ông định thế nào?” Ngô Tú Phương hỏi Hoàng Đại Khánh.
Hoàng Đại Khánh hơi mơ hồ: “Định thế nào là thế nào?”
“Ông nhận hay không nhận?”
“Nhận thế nào được, mình có đối tốt với nó đâu.” Hoàng Đại Khánh vẫn có lòng tự trọng.
Hồi đó ông ta vốn không thích mẹ nó, nhưng mẹ nó là người thành phố, lấy bà ta thì mới có việc làm. Sau này khi ông ta ổn định, thì người đàn bà đó cũng chết bệnh, bố vợ các kiểu cũng chết hết.
Chỉ còn một đứa con gái. Tiền ấy! Nhà cửa đều là của ông ta rồi.
Ngay từ khi bà ta đổ bệnh, ông ta đã ở với Ngô Tú Phương, sau đó Ngô Tú Phương có thai, đúng lúc người đàn bà kia chết bệnh.
Nhưng mà đúng là chết bệnh thật, không phải ông ta hạ độc, ông ta nghĩ đó là ông trời thương ông ta.
Còn thằng con trai đó, mặt mũi giống hệt mẹ nó, nhìn là thấy bực mình.
Chỉ muốn đánh chết cho rảnh.
Ai ngờ bị Lâm Cư Anh phát hiện, để ông ta nhận nuôi, đúng ý ông ta luôn.
Có hối hận không?
Đương nhiên không.
Nếu làm lại, ông ta vẫn làm như vậy.
“Trời ơi, ông không biết giả vờ à? Ông nói bố có lỗi, xin lỗi nó.”
“Con bé nhà họ Lâm có dị năng không gian, nhìn trên đường kìa, nhà di động nói chứa là chứa, chắc chắn có nhiều đồ tốt. Ông nghĩ xem, nếu nó nhận ông, chúng ta còn lo gì không có đồ ngon?” Ngô Tú Phương xúi bẩy.
Hoàng Đại Khánh nghe xong gật đầu, nhưng trong lòng không chắc, nếu đúng là thằng nhóc đó, chắc sẽ không nhận họ đâu.
Cứng đầu như con mẹ chết tiệt của nó vậy.
Hồi đó Ngô Tú Phương về làm dâu, bảo nó gọi mẹ, nó không gọi, bị ông ta tát một cái, sau đó vẫn không gọi, dù có đánh nó thế nào.
Cũng không gọi.
Cứng đầu lắm.
“Thôi, chúng ta về chờ Lâm Lâm về, về hỏi nó là biết ngay.”
Bệnh viện Kinh Thị.
Nhìn cảnh trước mắt, Lâm Nguyệt Sanh và mọi người hơi ngỡ ngàng, sao lại có hai Quý Xuyên?
Họ làm xong các nhiệm vụ khác, đến bệnh viện tìm người, tìm được rồi, nhưng hơi bối rối.
“Này anh bạn, hai người là bản sao à? Sao giống hệt nhau vậy, cả chiều cao cũng y xì!” Sơn Tử so sánh hai người.
Quý Xuyên cũng hơi ngơ ngác, thử hỏi ai trước mặt bỗng xuất hiện một người giống hệt mình thì cũng ngơ thôi!
Hiện trường im lặng hai giây, người đối diện bỗng nắm tay Quý Xuyên, kích động nói: “Chắc chắn cậu là em trai tôi, chắc chắn cậu là em trai tôi!”
???
Mọi người đầu đầy dấu hỏi.
Chuyện gì thế?
Biết Quý Xuyên thắc mắc, người đối diện cao lớn giống hệt Quý Xuyên, anh ta tên là Từ Hành, bèn bắt đầu kể: “Bố mẹ tôi nói vốn dĩ tôi sinh ra là sinh đôi, nhưng lúc một tuổi, em trai bị người ta bắt cóc, mãi không tìm được.”
“Hả, có chuyện đó à?”
Từ Hành gật đầu: “Phải.”
Mọi người kinh ngạc.
Thời bình không tìm được người thân, ai ngờ ngày tận thế lại tìm thấy.
Không biết nói gì nữa.
Lúc này, lòng Quý Xuyên cũng vô cùng phức tạp, bố mẹ anh vậy mà không phải bố mẹ ruột, anh không biết họ là kẻ đã bắt cóc anh ngày xưa, hay là người đã mua anh từ tay bọn buôn người.
