Chương 11: Tìm người trong đêm khuya
Khi tia nắng cuối cùng của hoàng hôn biến mất sau cửa sổ, Hà Bằng Hưng, người đã ngồi lì cả ngày trong nhà Dung Ý, nghe thấy từ các góc khuất của tòa nhà yên tĩnh bắt đầu vọng ra những âm thanh lộp bộp. Có tiếng nước chảy không ngừng, có tiếng kéo lê vật gì đó, và cả những tiếng đập bịch bịch như đang đóng thứ gì.
Nhiệt độ trong tòa nhà dường như cũng giảm nhanh chóng, Hà Bằng Hưng có cảm giác, nếu mình không phải là sinh hồn, thì lúc này há mồm ra cũng có thể phun ra khói trắng.
Anh bất an liếc nhìn cánh cửa phòng ngủ đang đóng của Dung Ý.
Sau khi nói sẽ hành động vào ban đêm, Dung Ý không thèm để ý đến Hà Bằng Hưng nữa, quay người nhốt mình trong phòng ngủ. Qua khe cửa phòng, thỉnh thoảng lại thấy những bóng đen đáng sợ lướt qua. Vì vậy, Hà Bằng Hưng theo bản năng không dám đến gần dù chỉ một bước.
Cuối cùng, Dung Ý mở cửa bước ra, nói với Hà Bằng Hưng: “Đi thôi.”
Một người một hồn bước vào hành lang, trong lúc chờ thang máy, Hà Bằng Hưng nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi từ góc khuất của hành lang vòng tròn.
Ting!
Cửa thang máy mở ra, Hà Bằng Hưng theo Dung Ý bước vào. Khoảnh khắc cửa sắp đóng lại, Hà Bằng Hưng nhìn thấy bên ngoài thang máy có một đôi chân trần đang chảy máu.
“A!” Kinh ngạc lùi lại, lưng dựa vào vách thang máy, Hà Bằng Hưng run giọng nói: “Vừa rồi… là ma à?”
Dung Ý liếc anh một cái kỳ lạ: “Anh đã ở trạng thái hồn phách rồi, còn sợ ma? Ồ, đúng rồi, có một số ác quỷ có thể ăn hồn đấy.”
Nghe vậy, Hà Bằng Hưng càng sợ hãi hơn.
Và như thể chưa làm anh sợ đủ, khi thang máy đến tầng một, trên nóc thang máy vọng xuống tiếng vật nặng rơi. Một tiếng “rầm” lớn, dường như còn có tiếng xương gãy, tiếng thịt xé toạc.
“Có… có người gặp chuyện à?”
“Không sao, chỉ là ma quậy thôi.” Rời mắt khỏi nóc thang máy, Dung Ý liếm môi.
Nếu không phải chuyện của Hà Bằng Hưng quan trọng hơn…
Trong vòng năm trăm mét quanh Mộ Sơn Tiểu Uyển, như mọi khi, không thể bắt được taxi. Dung Ý đành phải đi bộ đưa sinh hồn của Hà Bằng Hưng đến trước cửa quán ăn nhỏ, rồi theo trí nhớ của anh đến công viên bỏ hoang.
Trên đường, Dung Ý còn gặp một thanh niên đeo băng tay tình nguyện viên, anh ta đứng từ xa lớn tiếng nhắc nhở: “Mấy cái đèn đường ở đây hỏng rồi, tốt nhất đừng đi lại trên cầu, hôm qua mới có người chết đuối đấy!”
“Thế à? Người như thế nào?” Dung Ý chủ động đến gần.
Tình nguyện viên gãi đầu: “Cô không xem tin tức à? Hình như có một cô gái rơi xuống hồ trước, rồi một ông lão nhảy xuống cứu. Không ngờ kéo cô ta lên xong thì ông lão suýt chìm, may có người khác nghe tiếng chạy đến giúp mới không xảy ra chuyện. Nhưng nghe nói ông lão giờ vẫn đang cấp cứu trong bệnh viện! Còn cô gái được cứu, nhân lúc mọi người vớt ông lão đã lén chuồn mất, tới giờ vẫn chưa lộ diện cảm ơn. Cái thời buổi này…”
Nhịn mấy lời phê phán tiếp theo, tình nguyện viên bỗng nghi ngờ nhìn Dung Ý, dường như nghi cô chính là cô gái lén chuồn sau khi được cứu.
Dung Ý cũng không giải thích, cảm ơn tình nguyện viên xong, dưới ánh mắt vi diệu của anh ta, thản nhiên đi dạo quanh hồ nhân tạo.
Đợi tình nguyện viên rời đi, Dung Ý mới hỏi Hà Bằng Hưng: “Hôm qua anh cứu người ở chỗ nào?”
Hà Bằng Hưng nghĩ một lúc, chỉ về một hướng nào đó của hồ nhân tạo. Dung Ý nhìn theo, tiếc nuối thở dài: “Không phải ác quỷ tác quái…” Cô không cảm nhận được chút âm khí nào, chứng tỏ cô gái rơi nước hôm qua Hà Bằng Hưng nhìn thấy hoặc là vô tình trượt chân, hoặc là tự nhảy xuống.
Đang định thi pháp đưa sinh hồn của Hà Bằng Hưng về thể xác, Dung Ý nhìn thấy ở bờ hồ không xa chỗ Hà Bằng Hưng chỉ, có một bóng dáng mảnh mai lén lút.
Người đó dường như đang ngồi xổm đặt thứ gì đó xuống bờ hồ.
“Chào cô…” Với tinh thần đã đến thì xem thử, Dung Ý định chào hỏi bóng dáng mảnh mai đó, không ngờ người kia nghe thấy có người khác gần đó, lập tức đứng dậy bỏ chạy.
Dung Ý nhướn mày, quyết đoán đuổi theo.
Cả hai đều là con gái, người bỏ chạy rõ ràng cũng không phải dạng thể thao giỏi, chẳng mấy chốc đã bị Dung Ý tóm được.
Hơi thở gấp, nghĩ thầm phải tranh thủ rèn luyện lại thể xác này, Dung Ý hỏi cô gái đang cúi đầu dùng tóc che mặt: “Tôi chỉ chào cô thôi, sao cô lại bỏ chạy, chẳng lẽ cô làm chuyện gì có lỗi?”
Cô gái nghe vậy run lên, cúi đầu thấp hơn.
Dung Ý hỏi Hà Bằng Hưng: “Cô ấy là người hôm qua anh muốn cứu?”
Nghe Dung Ý nói vậy, cô gái ngẩng phắt đầu lên nhìn quanh, tưởng sẽ thấy ông lão cứu mình tối qua, nhưng chỉ thấy công viên vắng vẻ ngoài cô ra chỉ có cô gái xinh đẹp đầy uy thế trước mắt.
“Cô lừa tôi?”
“Tôi cũng không chắc, lúc đó không thấy rõ mặt.”
Giọng nói của một người một hồn vang lên cùng lúc.
Dung Ý mỉm cười đối diện với ánh mắt khó tin của cô gái tóc dài, nói: “Đúng là cô à? Vậy cô nên biết, người cứu cô giờ đang ở bệnh viện…”
“Tôi có bảo ông ta cứu đâu.” Cô gái tóc dài quay mặt đi, lạnh lùng nói, “Tôi vốn muốn chết, là ông ta nhiều chuyện… Cô định làm gì?!”
Dung Ý vừa kéo cô gái tóc dài xuống hồ, vừa nói: “Tôi giúp cô hoàn thành tâm nguyện mà. Ông chú kia đã cản trở cô, tôi thay ông ấy bù đắp.”
Cô gái tóc dài vùng vẫy phản kháng, cố gắng hất tay Dung Ý ra, nhưng không hiệu quả.
Khi bị Dung Ý kéo một chân bước vào vùng nước nông ven hồ, cô ta suy sụp ngồi thụp xuống, la to: “Buông tôi ra! Đây là mưu sát, tôi không muốn chết! Tôi không muốn chết! Cứu… ưm ưm ưm.”
Bịt miệng cô gái tóc dài, Dung Ý cảnh giác nhìn quanh, xác nhận tình nguyện viên lúc nãy không nghe tiếng chạy đến, mới ghé sát tai cô ta thì thầm: “Cô có biết mình đang nợ ông chú kia một món nợ không? Không trả thì cái mạng ‘mượn’ về này, sớm muộn cũng mất lại.”
Lời này không phải dọa. Dung Ý có thể thấy giữa cô gái tóc dài và sinh hồn của Hà Bằng Hưng có một sợi dây vô hình nối liền. Nếu sinh hồn của Hà Bằng Hưng biến thành tử hồn, cô gái này cũng sẽ gặp vận xui.
Thấy đối phương mếu máo, ngây ngốc nhìn mình, dường như chẳng hiểu gì, Dung Ý bỏ cuộc buông tay.
Sống chết của người này không liên quan đến cô, huống chi Hà Bằng Hưng cứ nói “thôi bỏ đi”, cô cũng lười truy cứu, dù sao cũng chỉ là thấy người quen bị thiệt nên tiện tay giúp một chút. Người trong cuộc còn không để tâm, mình có gì phải so đo?
Dung Ý khinh bỉ quay người, rửa tay dưới hồ. Một lúc sau, cô nghe tiếng cô gái tóc dài do dự nói: “Thực ra… tôi muốn đi thăm ông lão đó, nhưng tôi sợ bị người khác nhận ra.”
“Ý cô là sao?”
“Hôm qua tôi thấy, khi ông lão định xuống cứu tôi, có người đã đánh ông ấy từ phía sau.”
