Chương 62: Khoa học hay không, tôi nói cũng chẳng tính
Nhận được thông báo từ khu Nhật Mộ, Thạch Kiến Cường lục hồ sơ vụ mất tích của Tào Tĩnh Văn từ kho lưu trữ sở cảnh sát, quyết định đi cùng hai ông bà Tào và Dung Ý đến hiện trường khảo sát.
“Nếu cô ấy tự ý bỏ đi thì còn đỡ, nhưng nếu là… hai người già và một cô gái trẻ có thể gặp nguy hiểm.” Vị cảnh sát già lược bỏ phần không lành trong lời nói.
Một cô gái trẻ đẹp, không hề mâu thuẫn với gia đình, bỗng nhiên mất tích không tin tức. Ai có mặt cũng biết cô ấy chắc chắn hung nhiều cát ít, ngay cả cha mẹ cô cũng chỉ hy vọng ít nhất tìm được thi thể để chôn cất.
Lo ngại xe cảnh sát tới sẽ đánh động đối phương, Thạch Kiến Cường đề nghị ra ngoài bắt taxi.
Hai cảnh sát, hai người già cùng Dung Ý, năm người dựa vào trí nhớ tốt của Dung Ý len lỏi qua các ngõ ngách mới tới được nơi cô nói đã nhặt được dây chuyền thỏ.
“Chỗ này khá hẻo lánh, một cô gái như cô chạy ra đây làm gì?” Vì thói quen nghề nghiệp, tới nơi, Thạch Kiến Cường phản ứng đầu tiên là chất vấn lời Dung Ý.
Kết quả Dung Ý chưa kịp trả lời, đồ đệ của ông đã giành trả lời.
Trang Cam Nguyên nói: “Sư phụ không xem hot search à? Dây chuyền này là lúc Dung Ý ăn với Cam Diệu nhặt được.”
Thạch Kiến Cường sắp về hưu, rảnh đâu mà để ý hot search? Ông trừng mắt nhìn Trang Cam Nguyên, rồi quay sang Dung Ý hỏi: “Có vậy không? Lời tôi nói có thể không dễ nghe, nhưng một người là minh tinh lớn, một người là tiểu thư nhà giàu, sao lại tới chỗ này hẹn hò?”
“Chỗ này là Cam Diệu chọn.” Dung Ý dành cho viên cảnh sách trẻ đã chủ động kéo Cam Diệu vào vụ án một ánh mắt tán thưởng, “Anh ấy nói từng sống ở đây, tôi bèn bồi anh ấy về chốn cũ, ôn lại ký ức ngọt bùi.”
“Cam Diệu?” Mẹ Tào nghe thấy cái tên này, ngước đôi mắt sưng đỏ vì khóc. “Tôi nhớ cái tên này, nó từng yêu đương với Văn Văn, Văn Văn còn nói nếu thuận lợi thì Tết dẫn nó về ra mắt chúng tôi… Phải không, ông Tào? Tôi nhớ năm năm trước chúng tôi cũng nói với cảnh sát như vậy, đúng không?”
Ông Tào khẳng định gật đầu.
Ông nói thêm: “Hồi đó tôi nghe nói thằng này muốn làm minh tinh, thấy cái giới giải trí toàn chuyện bẩn thỉu, ai nổi tiếng cũng có vấn đề, nên bảo Văn Văn cẩn thận, tìm người đàng hoàng hơn. Nó không vui, từ đó chúng tôi ít nhắc tới chuyện của thằng này. Nó… nó thực sự không liên quan tới vụ mất tích của con gái tôi sao?”
Thạch Kiến Cường nhanh chóng ghi chép lời hai người già vào sổ tay, mặt mày không mấy dễ coi.
Cam Diệu có vấn đề hay không tạm thời ông chưa dám kết luận, nhưng cuộc điều tra vụ mất tích năm đó có vấn đề rõ ràng – là người yêu của Tào Tĩnh Văn, sau khi cô mất tích kỳ lạ, lẽ ra Cam Diệu phải là đối tượng trọng điểm bị điều tra. Nhìn hồ sơ của cảnh sát phụ trách năm đó, ông ta cũng từng nghi ngờ Cam Diệu. Nhưng không hiểu sao, khi lật sang trang ghi chép mới, Cam Diệu như bị lãng quên, cảnh sát không hề tiếp tục điều tra hắn.
Lúc đó Cam Diệu chỉ là sinh viên đại học xuất thân gia đình bình thường, không danh không quyền, chắc không ai dùng quan hệ để ngăn điều tra…
Lặng lẽ vẫy tay với Dung Ý, nhân lúc hai ông bà Tào đang quan sát xung quanh, Thạch Kiến Cường hạ giọng hỏi: “Cô Dung, cô nói thật với tôi, lần này cô phát hiện ra sợi dây chuyền này thực sự là tình cờ sao?”
“Tôi không hiểu ý anh lắm.” Dung Ý giả ngu.
“Ý tôi là, trong chuyện này có… thứ gì đó mà khoa học hiện tại không giải thích được không.” Thạch Kiến Cường ho một tiếng, hạ giọng thấp hơn, sợ hai ông bà Tào nghe thấy. “Cô nghĩ, Tào Tĩnh Văn còn sống không?”
Ông chăm chú nhìn Dung Ý, cố gắng dựa vào kinh nghiệm xử án nhiều năm để đọc được chút thông tin hữu ích trên khuôn mặt hoàn mỹ của cô gái trẻ, nhưng ông thất bại. Đối phương như vực sâu không đáy, dùng mặt nước phẳng lặng che đi mọi dòng chảy ngầm.
Thạch Kiến Cường không ngốc, vụ án áo cưới lần trước có thể nói Dung Ý bất đắc dĩ bị cuốn vào, nhưng chưa đầy một tháng, cô lại dính dáng tới vụ mất tích của Tào Tĩnh Văn, cô tuyệt đối không đơn giản.
“Tôi chỉ có thể nói…” Hiểu rõ người này đang nghi ngờ mình, Dung Ý vẫn không hề hoảng loạn, “Các anh hãy tra nhiều hơn về Cam Diệu.”
Cô biết lão cảnh sát này có hiểu biết nhất định về chuyện ma quỷ, nên cũng chẳng cần cố tình che giấu gì. Còn việc làm sao để biến những chuyện kỳ lạ trong miệng họ thành cách nói mà công chúng bình thường có thể hiểu được, đó đâu phải việc cô phải lo!
Kết thúc cuộc nói chuyện, Dung Ý ngước mắt lên, thấy hai ông bà Tào từ trong một chiếc ba lô cũ lôi ra một xấp giấy ố vàng.
Đó là cả một tập giấy tìm người in hình Tào Tĩnh Văn.
Từ năm năm trước tới nay, hai vợ chồng dán những tờ tìm người này ở mọi nơi con gái họ có thể từng lui tới, chịu đựng ánh mắt lạnh lùng của người qua đường, cầu xin họ nhận lấy tờ tìm người, tạm dừng một hai phút để nhận diện xem đã từng thấy người trong ảnh chưa. Hết lần này tới lần khác không thu hoạch được gì, họ vẫn không từ bỏ việc tìm kiếm.
Thạch Kiến Cường cảm thán: “Vợ chồng nhà họ Tào đều là công nhân bình thường, thu nhập không cao. Từ khi con gái mất tích, họ đi khắp nơi tìm con, sợ con bị buôn bán, hễ nghe tin ở đâu có cô gái mồ côi tìm thân nhân, hoặc có tin thi thể nữ vô danh là lại chạy tới xem… chắc đã tiêu hết cả vốn liếng.”
Dung Ý không ngắt lời, lặng lẽ lắng nghe.
Cô tu luyện đã lâu, đối với người thân vốn chẳng còn ấn tượng gì. Sau khi thức tỉnh ở thế giới này, người thân cô gặp chỉ là một lũ khốn trong nhà họ Dung. Cha mẹ bình thường là thế nào, cô hoàn toàn không có khái niệm. Nhưng nhìn ánh sáng ấm áp yếu ớt vương vấn trên xấp giấy tìm người ố vàng, cô coi như hiểu vì sao sau khi tìm thấy dây chuyền thỏ, oan hồn của Tào Tĩnh Văn đã mạnh hơn một chút.
Bởi vì trên dây chuyền thỏ cũng có ánh sáng ấm áp tương tự, mà còn nhiều hơn.
Lúc đó Dung Ý phát hiện ra điều này nhưng không biết ánh sáng ấm áp tượng trưng cho điều gì, bây giờ cô đã biết, đó là nỗi nhớ nhung và chấp niệm của hai ông bà Tào dành cho con gái.
Năm năm, hơn một nghìn tám trăm ngày đêm chưa từng gián đoạn, nỗi nhớ ngày càng sâu đậm.
Thấy Thạch Kiến Cường và Trang Cam Nguyên đều đang giúp hai ông bà dán giấy tìm người, Dung Ý cảm thấy mình cứ đứng đó cũng hơi kỳ, bèn tiến lên phụ giúp.
Động tĩnh của cả nhóm họ ở ngoài tòa nhà cũ đã thu hút sự chú ý của cư dân xung quanh, lúc này thấy họ giữa ban ngày ban mặt dán “tờ rơi” bừa bãi, cuối cùng có người không nhịn được, chạy ra ngăn cản.
“Các người làm gì thế! Không thấy biển cấm dán quảng cáo tùy tiện à? Ba người già có thể không biết chữ, nhưng hai người trẻ…”
Một tờ giấy tìm người được dán thẳng vào mặt người đàn ông nóng tính, cắt ngang lời anh ta.
Dung Ý mỉm cười hỏi: “Chúng tôi đang tìm người, anh đã từng thấy cô gái trong ảnh này chưa?”
Nhận lấy tờ giấy tìm người, nhìn khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy mong đợi của cô gái trước mặt, ngọn lửa trong lòng người đàn ông nóng tính kia tắt ngấm, anh ta nghiêm túc nhìn tấm ảnh.
“Ồ?” Người đàn ông nóng tính mở to mắt, “Người này tôi hình như đã từng gặp.”
