Chương 77: Một đội thì phải chỉnh tề
“Hết rồi à?” Thấy thanh tiến trình video chạy đến cuối, Dung Ý không tin nổi nhướng mày.
“Vâng.” Từ Phàm Ngọc gật đầu. “Không có tiếng thét, không có âm thanh bất thường nào. Sau tia sáng đó, buổi livestream của họ bị gián đoạn.”
Vậy thì chẳng thấy được gì cả.
Dung Ý nhẹ nhàng gõ ngón tay lên màn hình điện thoại, suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Cái truyền thuyết họ nói có thật không?”
“Tôi không biết.”
“Không biết?”
Từ Phàm Ngọc cười khổ: “Đường sắt Việt Khê là có thật, cũng đã bị bỏ hoang thật, trở thành nơi các tín đồ thám hiểm tâm linh thường đến check-in. Trên mạng có đủ loại tin đồn về tuyến đường sắt này, nhưng đều là mấy câu chuyện kiểu ‘người dùng tự trải nghiệm’ nhìn phát biết ngay là giả. Lúc tôi tra cứu tài liệu, không thấy có tin tìm người nào liên quan đến tuyến đường này cả. Mấy thứ trong video của Tiểu Manh đều do tôi tự bịa ra.”
“Không ai báo cảnh sát tìm mấy người đó à?” Ngay khi câu hỏi thốt ra, Dung Ý nhận ra sau một thời gian sống ở thế giới hòa bình này, cách suy nghĩ của cô cũng đã thay đổi ít nhiều.
Có chuyện thì tìm cảnh sát.
Năm chữ ấy không biết từ lúc nào đã in sâu vào tâm trí cô.
Không để ý đến sự biến đổi tinh tế trên nét mặt Dung Ý, Từ Phàm Ngọc nói tiếp: “Mấy người làm livestream thám hiểm tâm linh này, để câu view, thường hay giở trò mất tín hiệu, mất người, hoặc xuất hiện âm thanh lạ chỉ có khán giả nghe thấy giữa buổi. Vì thế khi livestream bị gián đoạn, khán giả cũng chỉ nghĩ là nhóm Quỷ Nguyệt cố tình tạo không khí, chẳng ai để tâm.”
Mãi đến vài ngày sau khi livestream kết thúc, Tiểu Manh vẫn không mở sóng, một số fan cứng thấy lạ mới chạy đi hỏi công ty quản lý, thì mới biết công ty cũng đang sốt sắng tìm nhóm người này.
“Cảnh sát đã dọc theo đường sắt Việt Khê tìm mấy lần, không phát hiện bất kỳ dấu vết hoạt động nào của nhóm Quỷ Nguyệt. Sau đó có suy đoán rằng, có lẽ bốn người này không thực sự đến đường sắt Việt Khê... Dù sao trong khung hình livestream tuy có xuất hiện đường ray, nhưng ban đêm tối quá, chẳng thấy được cảnh vật xung quanh, cũng không có vật gì để tham chiếu.”
Thế là tung tích của bốn người trở thành một bí ẩn.
“Cô đã nói chuyện nhận được tin nhắn riêng cho ai chưa?” Dung Ý hỏi.
“Chỉ nói với chị thôi. Cô Dung ơi, họ chết thật rồi sao? Tôi bị ma ám à?” Chủ đề quay lại bản thân, Từ Phàm Ngọc lại căng thẳng.
“Tôi không thấy chút âm khí nào quanh cô.” Như Dung Ý đã nói trước đó, nhà Từ Phàm Ngọc sạch sẽ đến mức cô chẳng muốn ở lại lâu.
Nghe câu trả lời, Từ Phàm Ngọc không biết mình có nên yên tâm hay không.
Dung Ý thấy cô ấy vẫn chưa hết lo, sau khi cân nhắc liền nói: “Nếu cô thực sự lo lắng, hôm nay tôi có thể ở lại quan sát thêm.”
“Thật ạ?!” Mắt lại sáng lên, Từ Phàm Ngọc kích động nhảy dựng lên, cảm động nắm chặt tay Dung Ý siết mạnh. “Em hiểu rồi, sao chị được bình chọn là công dân nhiệt tình! Xin lỗi, lúc nãy dưới nhà thấy chị em còn hơi sợ... Hôm nay chị nhất định phải ở lại nhé, em đi dọn giường ngay!”
Sợ đối phương đổi ý, cô nàng nói xong lời cảm ơn liền chạy vào phòng ngủ bận rộn.
Dung Ý vung vẩy tay, nhìn chiếc điện thoại Từ Phàm Ngọc để quên trên bàn trà.
Cô cũng không nhiệt tình đến thế, chỉ là nghĩ, nếu thực sự có yêu quái có thể khiến bốn người biến mất không một tiếng động, thì thực lực đối phương chắc không yếu, đủ tư cách làm nguyên liệu tu bổ Trấn Hồn Thanh Đăng.
-
Đêm khuya, khu thương mại sầm uất cuối cùng cũng dần yên tĩnh.
Từ Phàm Ngọc nằm trên ghế sofa trong phòng khách, dùng chăn quấn chặt mình thành một cái kén, chỉ để hở nửa khuôn mặt trên để thở.
Cô lo lắng nhìn chằm chằm vào luồng ánh sáng xanh lờ mờ từ phòng ngủ hắt ra, không chớp mắt.
Theo yêu cầu của Dung Ý, trước khi đi ngủ, cô đã kết nối lại laptop với mạng, đăng nhập tài khoản nền tảng livestream rồi giao lại cho đối phương. Còn bản thân thì cầm điện thoại ngồi trong phòng khách, sẵn sàng nghe thấy động tĩnh lạ từ phòng ngủ là gọi cảnh sát.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua.
Từ Phàm Ngọc mỏi mắt, mí mắt không kiểm soát được dần sụp xuống. Ngay khi sắp nhắm hẳn, cô bất ngờ tự véo mình một cái.
“Suýt...” Rên nhẹ vì đau, cô vén chăn ngồi dậy, rời ghế sofa vào bếp pha cà phê.
Mùi đắng lan tỏa trong bếp, Từ Phàm Ngọc vừa rót xong một cốc cà phê thì cảm thấy sau lưng có người. Cô tưởng là Dung Ý, mỉm cười quay người lại: “Em sợ mình ngủ quên, nên cần tỉnh táo một chút. Chị cũng uống một cốc nhé?”
Người đến nửa thân trên khuất trong bóng tối bên ngoài bếp, ánh đèn ngủ trong bếp chỉ chiếu sáng chiếc váy ngắn màu xanh đậm và đôi chân bọc tất đen của cô ta.
“A!!”
Tay cầm cà phê, Từ Phàm Ngọc đã hét lên trước khi kịp nhận ra.
Bị tiếng hét làm động, bóng dáng váy xanh ở cửa bếp khẽ động, dường như định bước vào.
Ngay lúc Từ Phàm Ngọc tay chân bủn rủn, sắp ngã khuỵu xuống đất, từ phía phòng ngủ vọng ra tiếng bước chân nhẹ nhàng.
Bóng dáng váy xanh biến mất.
Một lát sau, Dung Ý xuất hiện ở cửa bếp hỏi: “Sao thế?”
“Có, có, thứ đó vừa xuất hiện!” Từ Phàm Ngọc khóc không ra nước mắt, chỉ tay vào chỗ Dung Ý đang đứng. “Bộ đồ đó là của Tiểu Manh, vừa nãy cô ta đứng ngay chỗ chị...”
Dung Ý khẽ khịt mũi.
Trong không khí dường như thoang thoảng mùi xác chết, rõ ràng vừa rồi có thứ gì đó đã xuất hiện, không phải ảo giác do Từ Phàm Ngọc căng thẳng quá độ.
Dung Ý cầm điện thoại của mình lên xem, lúc này là một giờ mười bốn phút sáng.
Khi con số trên màn hình nhảy sang một giờ mười lăm phút, cô và Từ Phàm Ngọc đồng thời nghe thấy từ phòng khách vang lên một tiếng thông báo tin nhắn mới.
“Là... điện thoại của em.” Từ Phàm Ngọc nói nhỏ, chân như mọc rễ, không dám động đậy.
Dung Ý bước đến bàn trà trong phòng khách, cầm điện thoại của Từ Phàm Ngọc lên: “Mật khẩu?”
“528888.” Từ Phàm Ngọc nhanh chóng báo ra dãy số cô đặt để cầu phát tài.
Mở khóa xong, Dung Ý thấy trên đầu điện thoại hiện lên thông báo tin nhắn riêng mới từ nền tảng livestream.
Quỷ Nguyệt Mập Mạp: Tao biết mày ở đâu rồi. Ba ngày nữa, bọn tao sẽ đến đón mày. Một đội thì phải chỉnh tề.
“Cút! Ai thèm cùng đội với chúng mày! Cút!” Nghe Dung Ý đọc nội dung tin nhắn, Từ Phàm Ngọc không kiềm chế được cảm xúc, lao tới giật lấy điện thoại, ném mạnh xuống đất, vẫn chưa đã còn dậm thêm mấy cước. “Phát tài không thấy nghĩ đến tao, xui xẻo lại kéo tao chết cùng, cút mẹ mày đi...”
Một tràng chửi thề tuôn ra, Từ Phàm Ngọc đang chửi hăng thì từ phòng ngủ vọng ra tiếng vật nặng rơi.
Cô bỗng ngậm miệng lại.
“Hề hề hề hề, mày chạy không thoát đâu, chờ bọn tao đến đón nhé!” Từ chiếc laptop màn hình nứt vang lên giọng cười thánh thót của Tiểu Manh.
