Chương 80: Người quen ghé thăm
Chương 80: Người quen ghé thăm
Đỗ Vinh suýt bị màn hình đầy chữ đỏ kia hù chết tại chỗ.
Phản xạ có điều kiện, anh ta giơ tay ném vọt, chiếc điện thoại với vỏ ngoài laser loè loẹt bay thẳng ra ngoài cửa tiệm, suýt đập trúng vị khách đang định bước vào.
“Chú ơi, ném bừa như thế mà trúng người thì phải chịu trách nhiệm đấy! Đừng tưởng không phải ném từ trên cao là xong… Dung Ý? Sao cô lại ở đây?!” Trang Cam Nguyên cầm chiếc điện thoại vừa nhặt lên, nhìn thấy người quen trong tiệm, nhất thời mất hết dũng khí bước vào.
Ngày trước, anh cũng từng là một thanh niên tốt theo chủ nghĩa duy vật, tin tưởng vào khoa học, cho đến khi Dung Ý đột nhiên xuất hiện trong cuộc đời trẻ trung của anh.
Nếu như lần đầu bắt được tên giết người hàng loạt vẫn còn nằm trong phạm vi khả năng của người bình thường, thì những vụ án sau đó như sát nhân áo cưới, lời nguyền mẹ con ma, đã vượt xa những kiến thức điều tra hình sự mà anh từng học. Đồng nghiệp ở các đơn vị khác đều rất nể phục hiệu suất phá án của bên họ, chỉ có Trang Cam Nguyên, người đã từng nôn thốc nôn tháo trước những thi thể khủng khiếp của các nạn nhân, mới biết rằng nếu có thể, anh thà không biết gì hết, tiếp tục sống những ngày tháng đuổi theo kẻ trộm, tên biến thái khắp phố phường.
Nhớ lại mục đích đến Quan Huyền Trai sáng sớm nay, Trang Cam Nguyên hít một hơi thật sâu, chậm rãi bước qua ngưỡng cửa.
Khoảnh khắc ấy, trong lòng anh bỗng dâng lên một cảm giác bi tráng như thể đang chủ động bước vào miệng quái vật.
Dung Ý hoàn toàn không đọc được những cảm xúc phức tạp trong lòng Trang Cam Nguyên. Cô mất cả phút mới nhớ ra người gọi tên mình hình như là anh cảnh sát trẻ trong vụ mất tích của Tào Tĩnh Văn lần trước.
“Có chút việc đến tìm bạn.” Câu trả lời của Dung Ý chẳng khác gì không nói.
“Bạn… cô nói ai?” Ánh mắt Trang Cam Nguyên đảo qua lại giữa Đỗ Vinh và anh thợ sửa chữa.
Nhận thấy không khí có gì đó không ổn, anh thợ sửa chữa lên tiếng bảo công việc của mình sắp xong rồi, giục Đỗ Vinh thanh toán. Thấy vậy, Trang Cam Nguyên lại càng không dám để anh ta đi, lập tức giơ thẻ ngành ra.
“Điều tra vụ án, đề nghị các anh phối hợp.” Giữ vững trận địa, Trang Cam Nguyên theo phản xạ lướt qua Dung Ý, hỏi hai người đàn ông trước: “Sáng sớm hôm nay, ai đã đăng nhập tài khoản ‘A Ngọc 528’ để chửi bới Fat Brother của Quỷ Nguyệt?”
A Ngọc là ID trên nền tảng video của Từ Phàm Ngọc.
Dung Ý giơ một tay lên: “Người đăng nhập là tôi, người chửi là Đỗ Vinh.”
Tốt, lắm, quá hay.
Mang theo nỗi tuyệt vọng của một kẻ đã thất bại trong cuộc giằng co, sau khi xác nhận anh thợ sửa chữa chỉ làm việc bình thường, Trang Cam Nguyên ra hiệu cho anh ta rời đi, rồi tiện tay đóng cửa Quan Huyền Trai lại. Anh cầm cuốn sổ ghi chép, ánh mắt vô hồn hỏi Dung Ý: “Cô Dung, tôi biết người đăng ký tài khoản A Ngọc không phải cô, vậy tài khoản đó đến tay cô thế nào, có thể nói rõ được không?”
“Bạn cho.” Trên tinh thần có qua có lại, Dung Ý hỏi ngược lại: “Có chuyện gì xảy ra à? Hay là người bị chửi đã báo cảnh sát?”
Khóe mắt Trang Cam Nguyên giật giật.
Theo kinh nghiệm của anh, hoàn toàn không thể phán đoán được trong vẻ mặt thản nhiên của Dung Ý có bao nhiêu phần là diễn.
Anh đành giả định cô không biết gì mà đáp: “Bọn tôi chưa rảnh đến mức quản cả chuyện cãi nhau trên mạng. Vấn đề chính bây giờ là Fat Brother của Quỷ Nguyệt, người bị chửi, đã mất tích mười ngày rồi, và A Ngọc là người tương tác nhiều nhất với anh ta sau khi anh ta mất tích. Cảnh sát nơi anh ta ở đã xác định được IP của A Ngọc ở Dương Trạch, nên nhờ bên tôi hỗ trợ điều tra. Cô hoặc bản thân A Ngọc có thù oán gì với Fat Brother không? Sao nửa đêm không ngủ mà lại đi chửi anh ta?”
“Là hắn ta chọc bọn tôi trước.” Dung Ý nói thẳng những thông tin vừa biết được từ Từ Phàm Ngọc hôm qua. “Cái tên mập này chẳng có tí tín nhiệm nào, trước đây hứa trả thù lao cho Từ Phàm Ngọc mà không trả, hôm qua còn nói đến đón tôi, cuối cùng cũng không đến. Đúng là đồ đểu cáng.”
Trang Cam Nguyên cầm bút ngẩn người một lúc lâu, mới lén lau mồ hôi lạnh trên trán.
Cảnh sát Giang Khê gửi yêu cầu hỗ trợ điều tra cho bên Dương Trạch, nhưng không gửi kèm lịch sử trò chuyện giữa A Ngọc và Fat Brother, nên lúc này anh mới biết nội dung cãi nhau của hai bên lại “kích thích” đến thế.
Một người đã mất tích mười ngày, lại nói với người có thù oán với mình “để tôi đến đón cô”, nghe thế nào cũng giống như muốn cùng nhau lên đường!
Đúng lúc Trang Cam Nguyên vô cùng hối hận vì hôm nay không rủ sư phụ đi cùng, thì anh thấy Dung Ý nở một nụ cười đầy mong đợi với mình.
“Còn… còn gì nữa không?” Trang Cam Nguyên lo lắng hỏi.
“Ngay trước khi anh vào, đối phương lại nói tối nay một giờ mười lăm phút sẽ đến đón Đỗ Vinh. Anh có muốn cùng chờ một lát không? Biết đâu, sẽ có manh mối quan trọng đấy.” Dung Ý tốt bụng chia sẻ thông tin.
Không, tôi không muốn!
Dù trong lòng cực kỳ kháng cự đề nghị của Dung Ý, nhưng đạo đức nghề nghiệp không cho phép Trang Cam Nguyên thực sự nói ra những lời vô dụng ấy. Anh hắng giọng: “Nếu đối phương đã nói thế… lát nữa tôi gọi mấy đồng nghiệp đến, chúng ta cùng chờ xem.” Trong tình huống không thể chạy trốn, gọi người là sự cố chấp cuối cùng của anh.
Cả ngày hôm đó đối với Đỗ Vinh và Trang Cam Nguyên mà nói thật dài vô tận.
Trong lúc chờ màn đêm buông xuống, họ chỉ có thể tự an ủi mình bằng những suy đoán lạc quan, và trong quá trình an ủi lẫn nhau đã xây dựng nên một tình bạn sâu sắc.
Thấy mặt trời dần lặn về phía tây, Trang Cam Nguyên căng thẳng lặp lại suy đoán đã nói từ chiều đến giờ lần thứ N: “Có thể Fat Brother và những người kia bị bắt cóc. Kẻ bắt cóc đã lấy được tài khoản của hắn, giả làm hắn để hoạt động, đánh lạc hướng chúng ta. Tối nay nếu hắn lại nhắn tin cho cô, cô nhớ kéo dài thời gian, để mấy đồng nghiệp bên kỹ thuật có thêm thời gian truy tín hiệu…”
Lời chưa dứt, tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên khiến cả Trang Cam Nguyên và Đỗ Vinh đều giật mình.
Dung Ý bình tĩnh nhắc nhở: “Chưa tới giờ.”
Mở cửa ra, hóa ra là Thạch Kiến Cường dẫn theo hai cảnh sát kỹ thuật cùng vài túi đồ ăn đến tiếp viện.
So với Trang Cam Nguyên, vị cảnh sát già này đã trải qua quá nhiều sóng gió, khi gặp lại Dung Ý không những không ngạc nhiên, mà ngược lại còn thấy hơi yên tâm — cho đến nay, ba vụ án mà Dung Ý tham gia đều có kết cục có lợi cho cảnh sát. Ít nhất, lập trường của cô hẳn là không xung đột với cảnh sát.
Sau khi nắm sơ qua tình hình, Thạch Kiến Cường nói: “Mấy đứa không định ngồi đây đến tận sáng đấy chứ? Nhân lúc còn chút thời gian, ăn tối xong thì nhắm mắt dưỡng thần một lát, kẻo tối nay không có tinh thần.”
Đỗ Vinh ôm hộp cơm, cười khổ: “Cháu không dám nhắm mắt, sợ nhắm mắt vào là không mở ra được nữa.”
Hai cảnh sát kỹ thuật chưa tham gia mấy vụ trước, rất không hiểu sự căng thẳng của Đỗ Vinh, còn giải thích cho anh ta rằng trên mạng rất dễ giả mạo người khác, khuyên anh ta đừng mắc lừa.
Còn Thạch Kiến Cường thì lặng lẽ hỏi Dung Ý: “Cô dính vào chuyện này, có phải lại biết được điều gì từ những nguồn không thể tả nổi không?” Sau vụ Tào Tĩnh Văn, tuy ông không cho rằng một tiểu thư như Dung Ý biết đến huyền học, nhưng đã mặc nhiên công nhận cô có năng lực đặc biệt như âm dương nhãn.
