Chương 82: Được rồi, tôi xuống đây
Chương 82: Được rồi, tôi xuống đây
“Vậy mà cũng có người tới thật, vượt quá mức trò đùa dai thông thường rồi nhỉ? Dân thành phố đúng là biết chơi.” Một kỹ thuật viên vừa nói vừa đứng dậy, chuẩn bị ra cửa xem tình hình.
Trang Cam Nguyên cũng đứng dậy theo, theo thói quen sờ tay ra sau lưng, không chạm được dùi cui, bèn mượn Đỗ Vinh một cái cờ lê làm vũ khí.
“Sư phụ, chúng ta bắt tên đó lại hỏi chuyện đi?” Tay cầm cờ lê, Trang Cam Nguyên nhìn thẳng vào cánh cửa cuốn đang chầm chậm rung lắc và phát ra tiếng ồn. “Chủ quán, trong tiệm còn lối thoát nào khác không?”
“Không còn, bình thường tôi khóa cửa xong là nghỉ ở phòng sau thôi.” Đỗ Vinh nói, cũng tìm một thanh kiếm gỗ cầm trên tay.
Không có lối thoát khác, vậy chỉ có thể ra từ cửa chính. Mở cửa nhất định sẽ phát ra tiếng động, lúc đó tên gõ cửa bên ngoài chưa chắc đã chạy mất.
Cân nhắc lợi hại, Trang Cam Nguyên giãn cơ tay chân ở khoảng trống trong tiệm để khởi động.
“Lần trước trong hội thao toàn thành phố, chạy dài và chạy ngắn tôi đều đứng thứ ba, đối phương chắc chạy không lại tôi đâu. Lát nữa mấy anh mở cửa, tôi sẽ đuổi theo.” Đưa cái cờ lê cho một trong các kỹ thuật viên, Trang Cam Nguyên đầy tự tin nói.
Kỹ thuật viên được giao phó trịnh trọng gật đầu.
Một kỹ thuật viên khác khẽ nói: “Tốt nhất vẫn nên quan sát tình hình bên ngoài trước rồi hãy ra tay? Chủ quán, ngoài cửa có camera không, hoặc chuông cửa có hình, mắt mèo gì đó không?”
Đỗ Vinh mặt nhăn nhó đáp: “Camera chỉ có một cái trong tiệm thôi… à, đúng rồi, kho trên tầng hai có một ô cửa sổ có thể mở được, có thể quan sát từ trên đó!”
Mấy người bàn tán xôn xao lên kế hoạch hành động, chuẩn bị thực hiện thì Thạch Kiến Cường, người vẫn đứng bên quầy quan sát tấm ảnh Quỷ Nguyệt mập ca gửi đến cuối cùng cũng lên tiếng: “Người bên ngoài này, hình như không có bóng?”
“Hả?”
“Lúc tôi qua đây vào buổi chiều đã quan sát, hai bên đường tang lễ ngoài mấy chiếc đèn lồng giấy do các tiệm tự treo, còn có vài cây đèn đường. Cây đèn đường gần Quan Huyền Trai nhất chắc là ở bên kia đường, cách chưa tới hai mét…” Thạch Kiến Cường vừa nói vừa lấy chân nến trên quầy làm mô phỏng. “Nếu có người đứng ngoài cửa gõ, đèn đường ở sau lưng họ, bóng của họ lẽ ra phải hắt lên cửa cuốn.”
Nhưng trong tấm ảnh cuối cùng Quỷ Nguyệt mập ca gửi đến, trên cánh cửa cuốn không hề có bóng của ai cả.
Một luồng khí lạnh từ đáy lòng Trang Cam Nguyên và mọi người trào dâng.
Mọi người xúm lại bên quầy, xem lại toàn bộ ảnh Quỷ Nguyệt mập ca gửi. Đúng như Thạch Kiến Cường quan sát, phố tang lễ đêm khuya không thiếu ánh sáng, trong những tấm ảnh người chụp gửi đến dọc đường cũng xuất hiện đèn đường sáng, nhưng tất cả các tấm ảnh đều không có bóng của chính người chụp!
Trong lúc tiệm chết lặng, Dung Ý với thái độ đương nhiên nhẹ nhàng nói: “Linh thể mà, không có bóng chẳng phải bình thường sao?”
Bình thường cái quái gì chứ!
Những người khác đồng loạt hét thầm trong lòng.
Tiếng gõ cửa vốn đã rất kỳ dị, giờ nghe càng giống chuông báo tử…
Nghĩ đến chữ “chuông”, Đỗ Vinh chợt ngẩng đầu nhìn lên chiếc phong linh treo ở cửa tiệm. Đó là pháp khí hắn tự mày mò chế tạo ra lúc rảnh rỗi, không có chức năng gì khác, chỉ khi cảm nhận được tà khí, âm khí gì đó không bình thường thì mới phát ra tiếng.
Mà từ nãy đến giờ, tiếng phong linh đã hòa làm một với tiếng cửa cuốn rung lắc.
Thứ ngoài cửa không phải người!
“Mở cửa đi, giờ đến rồi, tôi đến đón các người đây…” Ngay khoảnh khắc tất cả mọi người trong cửa đều nhận ra điều bất thường, người ngoài cửa lên tiếng.
Đó là giọng một người đàn ông méo mó, nghe như cổ họng bị nghẹn thứ gì đó.
Choang một tiếng, cây gậy gỗ trong tay Đỗ Vinh rơi xuống đất.
Hắn ôm chặt túi đựng lá bùa đen, mất hết dũng khí, áp sát tường đứng bên cạnh Dung Ý.
Đúng lúc đó, tiếng nhạc rất rock vang lên.
Một kỹ thuật viên bắt máy, nhỏ giọng nói: “Alo, tôi là phân cục Dương Trạch… ừm, ừm, cục Giang Khê? Các anh đã đến đúng vị trí rồi? Ở đó phát hiện…”
“Phát hiện gì ở Giang Khê vậy?” Mãi không thấy nói tiếp, Thạch Kiến Cường hỏi.
“Phát hiện một thi thể nam giới trưởng thành tay cầm điện thoại…” Kỹ thuật viên cúp máy, giọng lơ lửng nói ra đáp án. “Bên đó nghi ngờ trước khi họ đến hiện trường, hung thủ đang dùng điện thoại vừa rời đi.”
Nghe vậy, chẳng ai còn đề nghị mở cửa bắt người nữa, mọi người đổ dồn ánh mắt về phía cầu thang lên tầng hai.
Dung Ý là người đầu tiên trèo lên.
Cô đẩy ô cửa sổ trên gác mái ra nhìn xuống. May là Quan Huyền Trai không lắp mái hiên, nên tầm nhìn từ tầng hai không bị ảnh hưởng, cô có thể thấy rõ, bên dưới có một bóng người mập lùn toàn thân ướt sũng đang gõ cửa cuốn với nhịp điệu không đổi, miệng lẩm bẩm.
Đèn đường chiếu lên người hắn, cánh tay lộ ra ngoài chiếc áo thun ngắn tay sưng trắng, như thể đã ngâm nước quá lâu nên phồng lên vậy.
Không biết ai run giọng nói: “Tên này… chẳng lẽ chính là Quỷ Nguyệt mập ca?”
“Hỏi hắn chẳng phải biết ngay.” Nói xong, Dung Ý hai tay chống lên khung cửa sổ, thò nửa người ra ngoài hét xuống bóng người đang gõ cửa: “Anh là Quỷ Nguyệt mập ca à, sao Tiểu Manh không tới?”
Giọng cô quen thuộc, như đang hàn huyên với bạn bè hẹn gặp mặt.
Tiếng cửa cuốn rung lắc liên hồi cuối cùng cũng dừng lại, dưới lầu chỉ còn tiếng phong linh trong trẻo vẫn vang lên không ngớt.
“Người” gõ cửa ngước đầu nhìn lên ô cửa sổ tầng hai.
Dưới ánh đèn, mặt hắn cũng sưng trắng như cánh tay, đôi mắt đục ngầu không động đậy, dưới mí mắt hình như còn có thứ gì đó đang ngọ nguậy.
Dung Ý lắc lắc chiếc điện thoại của Đỗ Vinh trong tay: “Anh đến đón tôi đúng không? Tôi xuống ngay đây.”
“Này—”
Những người khác có mặt vẫn chưa kịp hoàn hồn sau cú sốc từ màn hành động của Dung Ý, thì đã thấy cô bỏ điện thoại xuống, cánh tay chống trên khung cửa sổ hơi dùng lực, cả người trực tiếp nhảy ra khỏi ô cửa sổ đang mở toang, lao xuống lầu.
“WTF? Đây là tầng hai đấy!”
“Tiền bối!”
“Cô Dung!”
Trong tiếng la hét thất thanh vang lên từ tứ phía, Dung Ý đã đáp xuống đất vững vàng. Thạch Kiến Cường thấy vậy chửi thầm một tiếng, lôi Đỗ Vinh xuống lầu: “Mở cửa nhanh, một mình cô ấy đối phó với thứ đó nguy hiểm lắm…”
Nhưng có thêm chúng ta cũng đâu đối phó nổi ma! Đạn có tác dụng với ma không, ông có mang súng không đấy?
Đỗ Vinh bị thúc giục dùng chìa khóa mở cửa cuốn, nhưng ngoài cửa chẳng thấy bóng dáng kẻ sưng trắng hay Dung Ý đâu.
“Chú Thạch! Thằng mập đó sau khi cô gái nhảy xuống đã chạy về phía con hẻm bên trái, cô gái đó dữ thật, đuổi theo luôn!” Kỹ thuật viên ở lại cửa sổ quan sát hét lên.
Thạch Kiến Cường lập tức đuổi theo hướng đồng nghiệp chỉ.
Chạy chưa được bao xa, ông đã thấy Dung Ý đang lau tay, bước ra từ góc hẻm.
Thấy trên người cô không có vết thương rõ rệt, Thạch Kiến Cường thầm thở phào, nhưng vẫn giữ cảnh giác hỏi: “Nó chạy mất rồi à?”
“Chạy rồi, không đuổi kịp.” Dung Ý sờ môi, đáp không chớp mắt.
