Chương 90: Đổi hành khách chắc cậu không phiền chứ?
“Đến giờ rồi, lên xe thôi!”
Tận mắt thấy Tiểu Manh từ màn hình máy tính chui ra đứng trước mặt mình, Mão Mạnh Thần quên sạch mấy câu thần chú thường học, vừa lùi vừa móc bùa từ túi áo ném về phía Tiểu Manh.
Bùa vàng bay loạn khắp phòng, nhưng chỉ làm Tiểu Manh khựng lại một chút.
Hơn nữa, có vẻ cô ta bị chọc giận vì sự chống cự của Mão Mạnh Thần, gương mặt vốn còn tươi cười bỗng lạnh xuống. Cô ta phẩy tay hất bay tấm bùa vàng đang bay về phía mình, rồi túm chặt lấy tay Mão Mạnh Thần.
“Hành khách làm tổn thương nhân viên sẽ bị phạt đấy…” Giọng nói ngọt ngào ban đầu kéo dài ra với âm điệu quái dị, Tiểu Manh lôi Mão Mạnh Thần về phía máy tính.
Thấy hồn mình bị kéo ra khỏi thân xác, Mão Mạnh Thần cuống đến suýt khóc, hét toáng lên: “Lâu ca! Lâu ca! Cứu mạng, em sắp mất rồi!”
Người cậu ta gọi không xuất hiện, nhưng trên đôi tay đang giữ chặt cậu của Tiểu Manh lại có thêm một bàn tay trắng muốt.
“Chuyến tàu này, chắc không cần mua vé chứ?” Giọng nữ trong trẻo vang lên bên tai Mão Mạnh Thần, cậu nghiêng đầu thấy Dung Ý đang chăm chú nhìn con quỷ dữ khiến cậu không thể chống cự.
Tiếp theo, chuyện không thể tin nổi đã xảy ra.
Tiểu Manh vốn đang ghì chặt Mão Mạnh Thần bỗng buông cậu ra ngay khi Dung Ý xuất hiện, ngược lại, Dung Ý đến sau lại nắm lấy tay Tiểu Manh không buông. Cảnh tượng dường như giống hệt những gì cậu vừa trải qua, nhưng lập trường của người và quỷ đã hoàn toàn đảo ngược, kẻ muốn thoát thân lại là con quỷ dữ.
Tiểu Manh giãy giụa đến mức vết thương trên mặt dường như sắp rách toạc ra, cuối cùng cũng chạy được về phía máy tính, bóng dáng loáng một cái đã muốn chui vào màn hình game thô kệch. Còn Dung Ý thì cứ thế nắm tay cô ta, bị kéo vào trong game.
Bốp!
Sau khi một người một quỷ biến mất, màn hình máy tính dường như chịu một cú sốc năng lượng, nứt toác ngay tại chỗ.
Sinh hồn của Mão Mạnh Thần loạng choạng chạy về lại thân xác, vừa ngồi dậy đã thấy Lâu Tục Niên đẩy cửa bước vào. Cậu vội nhắc: “Lâu ca, cô gái đó đã nắm tay nữ quỷ chạy mất—” Lời chưa dứt, cậu đã thấy người mà Lâu Tục Niên đang đỡ.
“Tôi biết, lại đây giúp tôi bày trận giữ thân xác cô ấy.” Đặt thân xác Dung Ý lên sofa trong phòng, Lâu Tục Niên thắp ngọn đèn đầu tiên để hộ vệ trên đỉnh đầu cô.
Vừa nãy, khi Tiểu Manh xuất hiện, anh đã định ra tay ngay, nhưng bị Dung Ý ngăn lại, rồi cô ném lại câu “trông thân xác tôi nhé” liền xuất hồn lao vào phòng, nhanh đến mức anh chỉ kịp đỡ lấy cô, không để cô ngã xuống đất.
“Cô ấy, cô ấy tự ý xuất hồn sao? Đây chẳng phải là xuất khiếu trong truyền thuyết à… rốt cuộc cô ấy là ai?” Vừa giúp thắp đèn, Mão Mạnh Thần vừa hỏi.
Lâu Tục Niên không trả lời, vì anh cũng không biết câu trả lời.
Bên kia, hồn phách của Dung Ý đang ghì chặt Tiểu Manh, chỉ trong chớp mắt, từ phòng khách sạn đã đến một vùng hoang vu tĩnh mịch. Còn Tiểu Manh cũng nhân cơ hội chuyển cảnh mà thoát khỏi sự truy đuổi của cô.
Nhẹ nhàng đá vào đường ray dưới chân, Dung Ý nở nụ cười đầy vẻ không quan tâm.
Cô đã vào tận hang ổ của đối phương rồi, còn sợ nó chạy thoát sao?
“Muốn trốn thì trốn cho kỹ vào, tôi đến đây này…” Bắt chước giọng Tiểu Manh, Dung Ý khẽ nói với bóng tối hai bên đường ray rồi tùy ý chọn một hướng bước đi.
Vừa vào nơi này cô đã cảm nhận được, âm khí ở đây rất dồi dào.
Hôm nay chắc chắn cô sẽ có thu hoạch không tồi.
-
Đào Hướng Quân trốn trong một cái hố đất sau bụi cây, cố gắng thu tay chân, nghiến chặt răng.
Kể từ khi bị nữ quỷ mặc váy đồng phục xanh đậm kéo vào vùng hoang vu này, anh không biết đã qua bao lâu. Chỉ biết rằng suốt thời gian đó anh cứ chạy trốn, chạy trốn mãi. Trên đường chạy trốn, đôi lúc gặp những người cũng mơ hồ như mình, đôi lúc gặp đủ loại quỷ vật với hình thù dữ tợn khủng khiếp.
Anh từng thấy một người giống mình bị quỷ dữ xé xác nuốt chửng, cảnh tượng đó gây sốc hơn bất kỳ bộ phim kinh dị nào anh từng xem.
Vùng hoang vu này dường như vô tận, dù anh có chạy thế nào, cuối cùng cũng lại chạy đến gần đường ray.
Phạm vi ba mét hai bên đường ray không có quỷ dữ xuất hiện, nhưng không có nghĩa là đường ray an toàn. Anh từng thấy có người phát hiện gần đường ray là “khu vực an toàn” liền ngồi đó không đi, kết quả bị tàu hỏa đột ngột xuất hiện hất văng. Còn có người cố gắng ở lại “khu vực an toàn” trong khi giữ khoảng cách với tàu, kết quả là bị những con quỷ hung dữ hơn trên tàu bắt đi.
Đào Hướng Quân dựa vào tính toán chính xác, luôn hoạt động ở vùng đệm giữa hoang vu và đường ray. Dù có vài lần suýt bị bắt, nhưng cuối cùng anh đều trốn thoát thành công.
Chỉ là anh không biết mình có thể chịu đựng được bao lâu, và sự chịu đựng này có ý nghĩa gì không.
Nếu căn bản không có lối thoát, thì vùng vẫy trong môi trường đầy lo sợ này có ích gì?
Hay là, mình còn sống không?
Ngay khi Đào Hướng Quân sắp chìm vào sự nghi ngờ bản thân tiêu cực, anh nghe thấy tiếng gầm rú của quỷ vật ở ngay gần đó.
Bị phát hiện rồi?!
Đào Hướng Quân run bắn cả người, mở mắt ra đã thấy một con quỷ dữ không đầu với tay chân vặn vẹo lao thẳng về phía mình, tốc độ nhanh đến mức anh không kịp né.
Theo phản xạ, anh vòng tay ôm chặt lấy đầu, như thể làm vậy sẽ giảm bớt nỗi đau khi bị quỷ dữ xé xác. Nhưng điều khiến anh ngạc nhiên là nỗi đau dự đoán không đến, con quỷ dữ đó phóng thẳng qua người anh, lao về phía xa hơn.
Sao thế nhỉ, vì không có đầu nên không thấy mình à?
Chưa kịp nghĩ ra, một bóng hình khác chạy ngang qua bên cạnh anh, tốc độ còn nhanh hơn con quỷ không đầu.
Nhờ ánh trăng lạnh lẽo nơi hoang vu, Đào Hướng Quân liều mạng thò đầu ra khỏi chỗ nấp, tận mắt thấy một cô gái có gương mặt tuyệt đẹp nhấc bổng con quỷ không đầu vừa làm anh sợ chết khiếp lên như đang chơi búp bê, rồi con quỷ đó rên rỉ thảm thiết hóa thành một nắm tro đen bay tán loạn trong tay cô.
“Lạc mất hoàn toàn rồi, đến một mảnh vụn hồn phách cũng không còn.”
Phủi sạch tro trên tay, cô gái như tự nói xong, quay đầu nhìn Đào Hướng Quân.
Chết rồi! Tuy người này trông có vẻ bình thường, nhưng cô ta ăn được quỷ, rõ ràng là quỷ còn hung dữ hơn chứ gì?!
Như ếch bị rắn nhìn chằm chằm, Đào Hướng Quân cứng đờ người, duy trì tư thế quỳ nửa vời trong hố đất, không biết lúc này trốn có còn kịp không.
“Còn có sinh hồn sống sót à, cậu mới vào, hay đã ở trong này mấy ngày rồi?”
Thấy đối phương không tấn công mình, Đào Hướng Quân thành thật trả lời: “Tôi không biết vào được bao lâu rồi, chỉ biết mình đã chạy trốn rất lâu. Cái đó…”
Đối phương không cho anh nói tiếp, bước chân nhẹ nhàng đến trước mặt anh, mỉm cười hỏi: “Ở lâu rồi à, vậy chắc cậu khá quen thuộc với môi trường ở đây nhỉ? Nói tôi biết, chỗ nào nhiều quỷ nhất?”
