Chương 15: Nhà tôi có thiên tài trồng trọt
Khương Phong niềm nở đón Lăng Quân vào nhà.
Từ khi con gái cho ông quả dâu tây, nhờ sự ôn dưỡng của loại trái cây tràn đầy linh lực, vết thương do biển tinh thần bị xé rách dữ dội đã ổn định.
Chỉ cần không dùng dị năng, ông có thể duy trì trạng thái hiện tại – đầu không đau, tâm trạng vui vẻ, sắc mặt hồng hào, không còn vẻ già nua tiều tụy, cả người đã khôi phục lại dáng vẻ khỏe mạnh như trước.
Ông vui vẻ nhìn chàng trai trẻ tuấn tú thanh quý ngồi đối diện, đẩy đĩa linh quả mà Thư Bảo mua về về phía cậu.
“Lăng Quân, ăn chút trái cây đi.” Khương Phong vẻ mặt từ ái nói, càng nhìn càng hài lòng.
Hồi chưa giải ngũ, ông từng nghe bạn bè nhắc đến, nói rằng bên hoàng tộc Đế Tinh điều động một thiếu tá trẻ tên là Lăng Quân, vừa đến đã khiến đám con gái ở Học viện Dược Khoa mê mẩn thần hồn điên đảo.
Vì vậy khi gia tộc thông báo chọn Lăng Quân làm hôn phu của con gái ông, một mặt ông không thể phản kháng, mặt khác lại thầm hy vọng người này có thể giúp con gái quên đi tên bạc tình kia, bước ra khỏi đau buồn.
Giờ xem ra, ông đã đặt cược đúng.
Khương Phong xoa cằm đã trở nên nhẵn nhụi, bây giờ sắc mặt tốt lên, ông cũng thoáng có lại phong thái năm xưa từng được các cô gái theo đuổi.
Ôi chao –
Ai mà chẳng từng là mỹ nam phong thần tuấn lãng chứ? Ông và Lăng Quân đúng là nên làm người một nhà.
Lăng Quân lịch sự đưa tay nhận lấy, “Cảm ơn cha, Thư Thư có nhà không ạ?”
“Có nhà, vừa nãy nó ra ngoài mua một đống hạt giống về, trồng hết ở sân sau rồi, sau đó nó vào phòng luyện dược, nói muốn luyện cho ta một viên linh dược cấp hai. Đứa nhỏ này, đúng là hiếu thảo lại hiểu chuyện. Hay là ta gọi nó ra nhé?” Khương Phong cười hề hề nói, định đứng dậy.
Lăng Quân vội kéo ông lại, “Không cần đâu ạ, lúc cô ấy luyện dược vẫn nên tránh làm phiền, con đợi một lát cũng được.”
“Vậy cũng được.” Khương Phong gật đầu, thuận thế ngồi xuống.
Hai người đàn ông nhìn nhau, bầu không khí càng lúc càng – ngại ngùng ư? Không hề tồn tại. Bố vợ nhìn con rể, càng nhìn càng hài lòng.
Trước mắt là một thiếu tá trẻ tuổi tuấn tú, tiền đồ rộng mở, lại xứng với con gái mình – một linh sư phế vật ai cũng biết ở Túc Hoàng Tinh ư?
Khương Phong: ???
Đột nhiên cảm thấy cả người không ổn, sao lại có cảm giác mình đang trèo cao thế này?
Không được, vì hạnh phúc hôn nhân sau này của con gái, ông phải giúp con bé nâng cao giá trị bản thân.
Đã quyết định, Khương Phong kéo Lăng Quân đứng dậy, vẻ mặt đầy vẻ phụ thân: “Lăng Quân à, hôm nay con đến lần đầu, ta dẫn con đi dạo quanh sân một chút, hôm nay Thư Bảo gieo khá nhiều hạt giống đấy.”
Lăng Quân thầm thở phào nhẹ nhõm, vội đứng dậy theo.
Thật ra, anh không biết cách đối xử với cha vợ lắm, may mà Khương Phong là một trưởng bối dễ gần, cũng không cần anh phải suy nghĩ nhiều.
Khương Phong là chiến sĩ dị năng, không giỏi trồng trọt, còn Khương Thư Thư trước đây chỉ chú tâm vào vị hôn phu, căn bản không quan tâm đến chuyện trồng trọt, nên bao nhiêu năm nay trong nhà chưa từng có cây xanh nào.
Hôm nay, theo yêu cầu của Thư Bảo, ông đã xới một mảnh đất hoang nhỏ cạnh tường ở sân sau, lúc Thư Bảo gieo hạt ông đứng bên cạnh, nhìn mảnh đất hoang vu được trồng lương thực, trong lòng vô cùng mãn nguyện.
Hai người nhanh chóng đi ra sau nhà, liền thấy mảnh đất đen vốn trơ trụi giờ đã xanh mướt.
Khương Phong: ... Cái này, chẳng lẽ Thư Bảo là thiên tài trồng trọt?
Ông chỉ định dẫn con rể đi dạo quanh sân nhỏ, nào ngờ lại có thể dẫn con rể đi thăm vườn rau chứ.
Con gái đúng là làm cha nở mày nở mặt, ha ha ha.
Khương Phong trong lòng rất vui, quay đầu nhìn Lăng Quân, quả nhiên giống như ông tưởng tượng, thằng nhóc này cũng kinh ngạc đến ngây người.
“Khụ... Lăng Quân, con xem, hàng cây con này là lương thực, hàng bên trong là cải xanh... còn hàng này nữa, chắc con chưa từng thấy, là một loại dược thực, tên là ớt nhỏ...” Khương Phong vẻ mặt tự hào giới thiệu với Lăng Quân, “... mấy cây con này mới trồng chưa đầy nửa ngày mà đã lớn thế này rồi...”
Lăng Quân nhìn một khoảng xanh tươi tốt nhỏ bé này, trong lòng vô cùng rung động.
Theo anh biết, có một số loài thực vật trời sinh dễ sống, ví dụ như lương thực là loại linh thực phổ biến, chỉ cần thời tiết không quá khắc nghiệt, tưới nước bón phân đúng giờ là có thể sống tốt.
Còn một số loại rau quả hiếm gặp thì cần được chăm sóc tỉ mỉ mới có thể nảy mầm lớn lên.
Tất nhiên, điều kiện tiên quyết để những loài thực vật này sống được là phải ở trong tay linh sư hệ mộc, mà ngay cả với họ, thực vật cũng có khó dễ khác nhau.
Nhưng đến tay Khương Thư Thư, tất cả lại trở nên bình đẳng như nhau – ngay cả chiều cao kích thước khi lớn lên cũng đều tăm tắp, thật khó mà tưởng tượng nổi.
Chẳng lẽ... trước đây Khương Thư Thư luôn giấu tài? Nhưng tại sao chứ?
Lăng Quân chìm vào suy tư.
Khương Phong tất nhiên không biết anh đang nghĩ gì, bình thường ông cũng ít tiếp xúc với linh sư trồng trọt, người duy nhất thân cận có dị năng hệ mộc chính là con gái, trước đây lại là một đứa không nên thân.
Lúc này trong lòng ông vô cùng kích động, suýt chút nữa muốn khoe với cả thiên hà rằng con gái mình ưu tú đến nhường nào.
Chẳng bao lâu, Khương Phong nôn nóng dẫn Lăng Quân về phòng khách, “Con ngồi trên ghế sô pha một lát, ta đi xem Thư Bảo xong chưa.”
Nói xong, ông vội vã đi về phía phòng luyện dược.
***
Lại nói về Khương Thư Thư, sau khi vào phòng luyện dược, cô lấy chiếc đỉnh luyện dược mới từ trong vòng tay ra, cẩn thận đặt lên bệ lò đất mà Khương Phong đã đặc biệt xây.
Sau đó cô rút ra một tờ giấy mà Hà Miên Miên tặng trước khi rời đi – đây là đơn thuốc trị chứng cuồng bạo cấp hai của biển tinh thần.
Sở dĩ linh sư trong thế giới tinh tế rất hiếm, là vì yêu cầu đối với bản thân linh sư rất cao, dù là người giác tỉnh bẩm sinh hay hậu thiên, linh dược sư cần người giác tỉnh thiên phú phải là song hệ mộc hỏa, còn linh khí sư thì cần người giác tỉnh thiên phú là song hệ kim hỏa.
Còn về phương pháp luyện chế, học viện linh sư đều có giáo viên chuyên môn chỉ dạy, nên dù là đơn thuốc hay phương pháp chế tạo khí cụ, muốn có được không khó, khó là làm sao luyện chế thành công.
Khương Thư Thư cẩn thận quan sát tờ đơn thuốc này – đây là một phương thuốc dùng dược liệu hệ thủy, chỉ cần dược liệu hệ thủy là được.
Cô lấy dược liệu từ vòng tay không gian ra, dùng dị năng hệ mộc ôn dưỡng một lượt – cũng không tệ, linh lực bảo tồn rất đầy đủ.
Cô đặt dược liệu sang một bên bày biện gọn gàng, vung tay lên, ném một quả cầu lửa nhỏ vào lỗ lửa bên dưới đỉnh luyện dược, sau đó dùng tinh thần lực khống chế ngọn lửa, theo thứ tự mà giáo viên đã dạy trong trí nhớ lần lượt ném dược liệu vào trong đỉnh, đậy nắp lại.
Khương Thư Thư ngồi xếp bằng, mắt không chớp nhìn chằm chằm chiếc đỉnh nhỏ dần bị khói bao phủ.
Chiếc đỉnh nhỏ toàn thân màu đen, trông rất cổ kính và nặng nề, trên thân đỉnh còn mơ hồ khắc những hoa văn trang trí, nắp đỉnh bốc khói trắng, một lúc sau bên trong truyền đến tiếng “ùng ục ùng ục”.
Khương Thư Thư: “???”
Cô bỏ ra bốn vạn tệ tinh tế mua về một cái nồi có hình dáng như đỉnh luyện dược à? Bên trong chẳng lẽ đã nấu thành một nồi thuốc rồi sao...
Khương Thư Thư do dự một chút, quyết định hỏi hệ thống.
“Tiểu Cửu, bên trong đỉnh luyện dược bây giờ nấu thành dạng gì rồi?”
