Chương 52: Một năm không ra khỏi cửa, cả con phố đều đổi người mới
Ừm, nếu hàng xóm đổi thành bạn bè, thì sau này khi nàng làm nổ lò, cha nàng không cần phải ra ngoài xin lỗi cả ngày nữa. Khương Thư Thư nghĩ vậy, ngược lại thấy đổi hàng xóm như thế cũng tốt.
Thế là, nàng cũng mỉm cười gật đầu, “Chúng ta coi như là bạn rồi, quan tâm lẫn nhau là điều nên làm.”
Bạn? Lăng Quân trầm mặc.
Khương Phong nhìn hai người, một người như con công xòe đuôi rực rỡ, rõ ràng đã để tâm, còn một người thì tâm trạng bình thản, chưa khai thông, có cảm giác muốn che mặt.
Mặc dù ông rất hài lòng với con rể này, nhưng nếu con gái không thích, ông chắc chắn vẫn sẽ ủng hộ ý của con bé... Thôi thì có thể giúp được bao nhiêu thì giúp bấy nhiêu vậy.
Khương Phong nghĩ ngợi một chút, giả vờ nhíu mày quở trách: “Bảo bối, con nói bậy gì thế?”
Rồi lại như vô tình hỏi: “À, này Lăng Quân, chiến sĩ dị năng không phải đều được phân phối nhà chung cư sao? Sao cháu lại không có chỗ ở?”
Lăng Quân ngẩng đầu, lịch sự mỉm cười với Khương Phong, “Vốn dĩ là có thể ở, chỉ là...”
Anh liếc nhìn Khương Thư Thư, thấy nàng đang mở to mắt tò mò nhìn mình, dừng một chút rồi mới nói tiếp: “Vì trên giấy chứng nhận thân phận của tôi ghi là đã kết hôn, nên quân bộ đã thu lại căn hộ được phân phối trước đó, sau đó lại phân cho tôi một căn nhà riêng có sân...”
Khương Thư Thư: “Thế không phải tốt sao? Đổi từ chung cư thành biệt thự lớn, anh ở sẽ thoải mái hơn mà.”
Lăng Quân im lặng một lát, gật đầu: “Cô nói đúng, tôi cũng nghĩ vậy...”
“Nhưng sau đó tướng quân nói, nhà họ Khương là đại tộc trên Túc Hoàng Tinh, nếu hai người kết hôn giữa quân khu và nhà họ Khương mà lại không ở cùng nhau... thì nhìn từ bên ngoài, e rằng người ta sẽ nghĩ quân khu và nhà họ Khương có hiềm khích. Tôi ở một mình e là không ổn... nên tướng quân đã ra lệnh thu lại căn biệt thự riêng đó...”
Khương Thư Thư sững người, chuyện nhỏ như vậy mà ngay cả tướng quân cũng bị kinh động sao?
Cuộc hôn nhân giữa Đệ Nhất Quân Đoàn và nhà họ Khương nghe thì hay đấy, nhưng chẳng qua chỉ là lợi ích cân đo đong đếm giữa hai bên. Nếu cả hai bên đều đồng ý thì coi như môn đăng hộ đối, nghe cũng là chuyện tốt đẹp, chỉ là trường hợp như nàng và Lăng Quân...
Khương Thư Thư thầm thở dài trong lòng, cuộc hôn nhân của hai người chẳng qua chỉ để duy trì thể diện cho cả hai bên... Lăng Quân chỉ là một phó quan nhỏ, còn nàng là một linh sư phế vật. Dù là sắp đặt của gia tộc hay mệnh lệnh của quân khu, cả hai đều là những kẻ đáng thương không có cách nào và không có thực lực để phản kháng.
Hơn nữa nàng còn nghe nói Lăng Quân bị hoàng thất lưu đày đến tinh cầu biên giới. So với nàng vẫn còn có người cha thương yêu, thì trải nghiệm của Lăng Quân rõ ràng còn thảm hơn.
Cảm giác của kẻ đáng thương, đúng là không ai quan tâm!
Khương Thư Thư im lặng một lát, an ủi anh: “Quân khu không lo chỗ ở cũng không sao, chỉ cần công việc không mất là anh có thể nuôi sống bản thân...”
Nàng nhìn gương mặt tuấn mỹ như tranh vẽ của anh, dừng lại ba giây, rồi mới chân thành nói:
“Tuy rằng cuộc hôn nhân của chúng ta đều không tự mình quyết định được, nhưng chờ tôi thi lên hạng linh sư, địa vị cao rồi tự nhiên sẽ có tiếng nói, đến lúc đó tôi sẽ giải trừ hôn ước, trả lại tự do cho anh.”
Mặc dù thực lực của cơ thể này trước đây không ra sao, nhưng nàng tin sau này mình nhất định có thể dựa vào hệ thống mà sống tốt!
Và nghĩ cho cùng, nàng không thích số phận bị sắp đặt, Lăng Quân chắc chắn cũng không thích.
Khương Phong: “...”
Đúng là cái đầu gỗ mà!
Lăng Quân (tự kiểm điểm): Chẳng lẽ mình thể hiện chưa đủ rõ ràng?
Trong mơ hồ, một bữa sáng mà ăn ra ba mùi vị, giống như ba kiếp người khác nhau vậy!!!
............
Bức tường phía sau đã bị đẩy đổ, cũng có nghĩa là hai căn nhà trước sau giờ đã thông nhau, nên sau bữa ăn, Khương Thư Thư định đưa cha và Lăng Quân nối khu trồng trọt của hai sân lại với nhau, cũng tiện chăm sóc.
Ba người vừa bước vào sân, thì nghe tiếng gõ cửa vang lên, Khương Phong liền ra mở cửa.
Khương Thư Thư tò mò vươn cổ nhìn, rồi thấy người đi sau cha mình lại chính là con cá chép nhỏ.
“Tiểu Hựu Vũ?”
Lương Hựu Vũ thấy nàng cũng rất vui mừng, “Chị ơi, em qua tìm chị chơi nè, mọi người định đi đâu thế?”
Quân khu không yêu cầu khắt khe với các chiến sĩ dị năng, mỗi lần ra ngoài làm nhiệm vụ về đều có mấy ngày nghỉ phép.
Khương Thư Thư cũng biết điều này, nên thấy con cá chép nhỏ, tự nhiên nghĩ rằng cậu ta rảnh rỗi nên mới từ quân bộ ra tìm nàng chơi.
“À, là thế này, Lăng Quân bây giờ sống ở nhà phía sau nhà tôi... vừa nãy anh ấy đẩy bức tường, bây giờ chúng tôi đang định dọn dẹp để trồng lương thực ở khu trồng trọt của cả hai sân.” Khương Thư Thư nói.
Lương Hựu Vũ lập tức sáng mắt lên, “Vậy chị có thể trồng lương thực ở khu trồng trọt trong sân nhà em nữa không?”
Khương Thư Thư thắc mắc: “Sân nhà em? Là căn nhà riêng mà quân khu phân cho em sao? Được thôi, đợi chị làm xong việc nhà rồi sẽ qua.”
“Không phải đâu, bây giờ em sống ngay cạnh nhà chị,” Lương Hựu Vũ giơ tay chỉ sang căn nhà bên trái, “Em mua căn nhà đó rồi, từ giờ em cũng là hàng xóm của chị nha.”
Cậu cười rất vui vẻ, sáng nay còn đang lo không biết kiếm cớ gì để đẩy tường, giờ thì không cần lo nữa, có ví dụ điển hình ngay trước mắt rồi!
Khương Thư Thư khá bất ngờ, “Em cũng mua nhà ở bên này à?”
Lương Hựu Vũ gật đầu, hàng lông mi dài đẹp rũ xuống, giọng hơi buồn: “Chị à, em ở quân khu không quen lắm... chỉ có một mình em thôi...”
Ơ... lý do này sao giống hệt Lăng Quân vậy.
Khương Thư Thư im lặng, mới có hai ngày không ra khỏi cửa mà hàng xóm đã đổi hai nhà, nếu một năm không ra ngoài, chẳng lẽ cả con phố đều đổi người mới sao?
Hơn nữa, tuy nơi này không phải phố xá sầm uất gì, nhưng nhà cửa cũng đáng giá hai ba triệu tệ tinh tế đấy... Một hai người này nói nghe thảm thương vậy thôi, chứ đều giàu có phết đấy!
Khương Thư Thư nghĩ đến chút vốn liếng trong không gian của mình, nhất thời không phân biệt được ai mới là kẻ đáng thương.
Chỉ là... nếu họ đã như vậy, thì nàng không khách khí nữa nhé!
Thế là, Khương Thư Thư mỉm cười nhìn con cá chép nhỏ, nói: “Tiểu Hựu Vũ, một mình em nấu ăn cũng phiền phức lắm, hay là sau này cứ sang nhà chị ăn đi... đợi chị xử lý xong mấy khu trồng trọt này, chúng ta không cần ra ngoài mua, ăn đồ nhà trồng là đủ rồi...”
Lương Hựu Vũ cười đến cong cả mắt, “Vâng, em nghe chị hết... hay là chị đẩy luôn bức tường sân bên em đi, sau này quản lý khu trồng trọt cũng tiện.”
“Được thôi,” Khương Thư Thư đồng ý ngay, nhưng giây tiếp theo lại lộ vẻ khó xử, “Chị hết tiền rồi, không mua được giống tốt, chuyện ăn uống e là cũng không bằng ở quân khu...”
Lương Hựu Vũ: “Trồng ở nhà em thì giống đương nhiên em mua rồi... Em biết chị tốt bụng, nhưng em không thể ăn không của chị được, em chuyển tiền ăn cho chị nhé.”
Nói rồi, cậu bắt đầu bấm trên quang não.
Chẳng mấy chốc, một tiếng “Ting” vang lên, Khương Thư Thư cúi đầu nhìn.
Chà, nhận được hai mươi vạn tệ tinh tế Lương Hựu Vũ chuyển tới, tiền ăn này đưa nhanh mà lại rộng rãi nữa!
Cá chép nhỏ đã thoải mái như vậy thì nàng cũng không thể chậm chạp được, Khương Thư Thư tự nhiên quay sang hỏi Lăng Quân: “Robot nhà anh đẩy tường khỏi thật đấy, cho tôi mượn dùng được không?”
Cá chép nhỏ cũng mở to đôi mắt long lanh nhìn theo.
Lăng Quân: “...”
Được lắm, vừa nãy lúc thấy anh đẩy tường còn vẻ giận dỗi, mới được bao lâu mà đã chủ động sang hỏi mượn, mà lại còn để đi đẩy tường nhà thằng đàn ông khác?
Quan trọng hơn là, sao cô không hỏi anh xin tiền ăn? Chẳng lẽ không định mời anh cùng ăn sao?
