Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Toàn Dân Sinh Tồn Trên Biển: Tôi Khởi Đầu Chỉ Có Một Chiếc Thuyền Rách - Khương Lai > Chương 77

Chương 77

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 77: Lấy Ơn Ép Báo

 

“Lai Lai, mai là hợp khu rồi. Lúc đó chắc chắn sẽ rất nguy hiểm, em gửi định vị đi, bọn anh qua đó, cả nhà mình cùng nhau vượt qua khó khăn.”

 

Khương Lai nhận được tin nhắn này từ anh rể Quý Hồng Phi, trong lòng vô cùng kinh ngạc.

 

Nếu thực sự lo lắng cho an toàn của mình, chẳng lẽ không nên bàn với chị trước sao?

 

Sao anh rể lại trực tiếp đến nói với mình những lời này chứ?

 

“Không cần đâu anh rể, em sẽ tự cẩn thận.”

 

Bao năm nay, anh rể không hề tỏ thái độ khó chịu gì với đứa em vợ sống nhờ như mình, trong lòng Khương Lai vẫn còn chút cảm kích.

 

Vì vậy, dù không biết Quý Hồng Phi có ý gì, cô vẫn lịch sự đáp lại.

 

“Lai Lai, chị em bây giờ sống cũng chẳng dễ dàng gì, nghe nói bè của em khá to, không biết có tiện cho cả nhà mình đoàn tụ không?”

 

Ban đầu Quý Hồng Phi định nói vòng vo để đạt mục đích.

 

Nhưng không ngờ Khương Lai từ chối dứt khoát như vậy, đành phải nói thẳng.

 

Chị em sống chẳng dễ dàng gì?

 

Khương Lai bật cười.

 

Trước đây cô không biết Quý Hồng Phi là người nói năng hành xử theo kiểu như vậy.

 

Nghĩ lại thì chắc hắn cũng biết nói thế này ngượng mồm, nên kéo chị ra làm lá chắn.

 

Đúng là vô trách nhiệm, ích kỷ.

 

Chẳng trách chị đã hoàn toàn nguội lạnh với hắn, nhất quyết phải chia tay.

 

“Anh rể, em nghe chị nói, dạo này chị và Song Hỉ đoàn tụ, mỗi ngày ngoại trừ ra ngoài gặp mẹ chồng hơi phiền, thì ngày nào cũng vui vẻ lắm mà?”

 

Khương Lai giả vờ không biết.

 

Quý Hồng Phi nghiến răng. Gần đây Khương Ninh đúng là rất vui, ngày nào cũng ở trong phòng ăn uống ngon lành, mùi thức ăn bay ra ngoài.

 

Ra bè hóng mát cũng chỉ mang ghế của mình ra ngồi, ngồi xong lại cất đi.

 

Một nhà tử tế, cứ phải làm ra vẻ hai nhà.

 

Nếu không nhờ hắn may mắn câu được hai hộp sữa bột, mỗi ngày chỉ cho Song Hỉ uống một bữa để câu kéo, thì Khương Ninh đã đuổi họ đi từ lâu rồi.

 

“Lai Lai, chị em cô ấy em còn không biết sao, dù có không tốt cũng sẽ không nói với em, anh cũng xót cô ấy một mình giữ mọi chuyện trong lòng, tự mình khổ sở.”

 

Khương Lai nhìn những lời này, chút cảm kích cuối cùng dành cho anh rể cũng tan biến.

 

Cô không ngờ anh rể lại ‘trà xanh’ đến thế.

 

“Huống hồ Lai Lai, lúc trước anh và chị em đã nuôi em bao lâu, bây giờ em sẽ không bỏ mặc chúng anh chứ?”

 

Điều Khương Lai ghét nhất chính là người khác đạo đức giả, chiêu này chẳng có tác dụng gì với cô cả.

 

“Ồ? Anh rể nói cũng phải, nhưng nếu anh và chị cùng Song Hỉ qua ở với em, vậy dì và em Tiểu Nhã thì sao? Vòng loại sắp bắt đầu rồi, anh yên tâm để hai mẹ con họ ở một mình à?”

 

“Đương nhiên là ở cùng nhau. Bè của Lai Lai có mấy phòng? Chắc có ba phòng nhỉ? Lúc đó em và chị em cùng Song Hỉ ở một phòng, anh ở riêng một phòng, mẹ anh và em gái một phòng. Vừa vặn, cả nhà vui vẻ.”

 

Khương Lai tức đến nỗi bật cười.

 

Hắn sắp xếp rõ ràng rành mạch, còn tự sắp cho mình một phòng riêng, cứ như cái bè này đã là của hắn rồi.

 

Vốn dĩ Khương Lai còn nghĩ tình cảm chị và anh rể có thể còn chút đường lui, bây giờ cô chỉ mong hai người sớm đường ai nấy đi.

 

Cũng khổ cho chị, ngày nào cũng phải sống chung với một gia đình như vậy.

 

“E là không vui vẻ được đâu.”

 

Khương Lai đáp.

 

“Sao? Chẳng lẽ trong lòng em không có chút cảm kích nào sao? Lai Lai, em không phải là người ích kỷ máu lạnh như vậy, đúng không?”

 

Quý Hồng Phi có chút sốt ruột.

 

“Quên nói, em đắc tội với bọn Lý Hải Ba, đắc tội khá nặng. Không tin anh có thể lên kênh hỏi thử, bọn họ sớm đã phát ngôn, dù là vòng loại, sau này cũng phải tìm em cho biết tay.

 

Anh rể, nếu anh không ngại, thì cứ qua đây đi.

 

Tiện thể bên này đông người, em đi tìm bọn họ quyết chiến sống mái.”

 

Khương Lai lười cãi nhau với loại người này, cô hiểu rõ lòng người, biết nói gì mới giải quyết rắc rối nhanh nhất.

 

“Em... em cũng quá xốc nổi rồi, sao có thể đắc tội với bọn họ được?”

 

Nhắc đến Lý Hải Ba, lòng Quý Hồng Phi sợ hãi.

 

Đó là một đám ác nhân, gặp còn tránh không kịp, sao Khương Lai lại đòi quyết chiến sống mái với họ?

 

Quý Hồng Phi sờ cánh tay gầy nhẳng của mình, lập tức hỏi cô em gái đang nằm bên cạnh là Quý Tiểu Nhã.

 

“Tiểu Nhã, Khương Lai và Lý Hải Ba có thù à?”

 

Mấy ngày nay Quý Tiểu Nhã chẳng làm gì, nhưng lại kết giao được vài người chơi cũ để hỏi thăm tin tức.

 

Lúc này lập tức đi hỏi, không ngờ rất nhanh đã nhận được câu trả lời giống nhau.

 

“Anh, con nhỏ Khương Lai đó đúng là đắc tội với bọn Lý Hải Ba, đắc tội còn nặng nữa, lúc đó ầm ĩ khắp nơi.”

 

Nhận được câu trả lời chắc chắn từ em gái, Quý Hồng Phi lập tức từ bỏ ý định ở chung với Khương Lai, cảm thấy chuyện này nên bàn lại sau.

 

“Lai Lai, em cũng biết, Song Hỉ còn nhỏ... Chuyện này anh và chị em sẽ bàn lại, anh đi trước đây.”

 

Quý Hồng Phi lập tức biến mất.

 

Tốc độ nhanh đến nỗi Khương Lai cũng phải bật cười.

 

“Anh! Sao anh không đòi chút vật tư từ nó chứ? Không đến ở bè to được, thì đòi nhiều vật tư một chút, tự nâng cấp cũng được mà. Em không muốn chui rúc ở đây nữa đâu.”

 

Quý Tiểu Nhã trách móc Quý Hồng Phi.

 

Nhưng vừa nghe chuyện đắc tội Lý Hải Ba, Quý Hồng Phi sợ chết khiếp, chào tạm cái rồi.

 

Lúc này lên lại đòi vật tư, quả thực dày mặt đến mấy cũng không chịu nổi, đành phải đợi lần sau.

 

Tức đến nỗi Quý Tiểu Nhã giậm chân trong phòng.

 

Họ cũng không muốn cứ chui rúc mãi trong phòng của Khương Ninh.

 

Kế hoạch ban đầu là sau khi nâng cấp sẽ dọn ra ngoài.

 

Nhưng nâng cấp lên nơi ở cấp hai chỉ có một phòng.

 

Trần Anh không muốn rời con trai, Quý Tiểu Nhã cũng không muốn ở một mình.

 

Không còn cách nào, đành phải đợi nâng cấp tiếp.

 

Nhưng vật tư nâng cấp lên nơi ở cấp ba mãi chưa gom đủ, còn thiếu một chút, cứ thế kéo dài.

 

Ba người hợp sức mà nâng cấp chậm như vậy, không chỉ vì cả ba đều có chỉ số nhân phẩm không cao, mà còn phải tự lo ăn uống, với lại Quý Tiểu Nhã còn giấu riêng một ít vật tư.

 

Cô ấy cho rằng mẹ quá thiên vị, nên không phải mọi thứ câu được đều đưa cho Quý Hồng Phi.

 

Cha mẹ bất công, con cái sinh lòng như vậy, cũng coi là lẽ thường.

 

Bên Khương Lai, sau khi nói chuyện với Quý Hồng Phi xong, liền gửi tin nhắn riêng cho chị.

 

Kể lại chuyện Quý Hồng Phi tìm mình cho Khương Ninh.

 

“Chị, bên chị thế nào rồi, hắn có ép chị không?”

 

Khương Lai chủ yếu sợ Quý Hồng Phi ép chị, khiến chị khó xử.

 

“Hắn dám à? Nếu không phải hắn câu được hai hộp sữa bột đó, chị đã đuổi họ đi từ lâu rồi.”

 

Khương Ninh đã rất mất kiên nhẫn với họ, hoàn toàn cạch mặt.

 

Nhưng không ngờ Quý Hồng Phi lại trực tiếp đi tìm Lai Lai, điều này khiến Khương Ninh càng tức giận hơn, cô đặt Song Hỉ lên giường, đứng trước cửa phòng Quý Hồng Phi mắng một trận.

 

Lúc cưới nhau, cô không lấy sính lễ, nhà cửa cũng do cô bỏ tiền, mọi sinh hoạt phí của Lai Lai, việc lớn việc nhỏ đều do cô lo, Quý Hồng Phi chỉ như một khúc gỗ, vậy mà cũng dám lấy ơn ép báo?

 

Đúng là mặt dày.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn