Mấy vị giáo sư này đều giàu có đến vậy sao? Có thể dễ dàng bỏ ra mười triệu à?
Những giáo sư chuyên về cổ vật cấp độ này dưới tay cũng có cơ ngơi công nghiệp, trước đây cũng sưu tầm không ít thứ.
"Tốt! Vậy tôi bán cho ông vậy."
"Tốt lắm! Tốt lắm!" Giáo sư Trương vô cùng vui mừng.
Hai người thuận lợi hoàn thành giao dịch tiền trao tay, hàng trao tay.
"Đây là danh thiếp của tôi." Giáo sư Trương cười đưa cho Hạ Tình một tấm danh thiếp.
Hóa ra ông là nhà sưu tầm nổi tiếng của Tung Của, đồng thời cũng là phó chủ tịch tập đoàn Hoa Thạc.
Bây giờ cả chủ tịch tập đoàn cũng ra ngoài thu mua cổ vật sao?
Thực ra bình thường họ cũng không đến, chỉ khi gặp phải những món cổ vật thực sự, hoặc những thứ họ yêu thích mới tới để giám định.
Vị giáo sư Trương này cũng là một nhà sưu tầm, có sở thích sưu tầm cổ vật.
Giáo sư Trương cầm lấy chiếc ấm đảo lưu, vội vàng mua một chiếc hộp trị giá mấy chục triệu để đựng.
Khi thấy Hạ Tình dùng một chiếc ba lô để mang nó ra, trong lòng ông đau như cắt, sợ nó bị va chạm trầy xước.
Nếu cổ vật bị trầy xước dù chỉ một chút, giá trị sưu tầm cũng sẽ giảm đi.
Trong tay Hạ Tình lại có thêm không ít tiền, cô đặt mua hai thùng máy lọc nước rồi đặt vào không gian.
Bên phía Tô Ngự nhận được máy lọc nước, bắt đầu lắp đặt sử dụng.
Hiện tại nước máy trong đường ống đều đục ngầu, thậm chí còn có vi rút vi khuẩn.
Lý Diệu nói: "Ngự ca, nước từ máy lọc ra sạch hơn một chút, nhưng vi rút vi khuẩn bên trên thì không lọc được."
"Nước từ máy lọc đem đun sôi rồi uống."
Có máy lọc nước, chất lượng nước trở nên sạch hơn nhiều, vậy là mọi người có thể tắm rửa.
Nếu không, nước ô nhiễm nghiêm trọng, đừng nói là uống, ngay cả nước bẩn dùng để tắm cũng có thể nhiễm trùng da, nặng thì mắc bệnh ngoài da rồi chết.
Tô Ngự nói: "Mấy máy lọc nước này lắp đặt ở khu dân cư, cho dân chúng tắm rửa."
"Hai máy này lắp ở khu biệt thự của chúng ta."
"Được, thật tuyệt, hôm nay có thể đi tắm rồi!"
Lâu lắm rồi chưa được tắm!
Tô Ngự còn đỡ, anh có nhiều nước, Hạ Tình mỗi lần đều chiếu cố đặc biệt cho anh, không chỉ có nước mà còn có dầu gội đầu.
"Máy lọc nước dùng để tắm cho người canh giữ, mỗi người bảy ngày một lần."
"Tốt! Tôi sẽ cho đội tiên phong canh giữ."
"Bây giờ việc nhiều lên, số thành viên đội tiên phong không đủ." Lý Diệu nhíu mày nói.
Hiện tại đang rất cần tuyển chọn người, việc cần làm đều rất nhiều, mọi mặt đều không được bỏ sót.
"Tuyển chọn một nhóm, người có thân thủ mạnh cho vào đội tiên phong." Tô Ngự nói.
Kẻ mạnh được tôn trọng, trong căn cứ của họ cũng phải làm như vậy.
"Đàn ông đàn bà đều được, chỉ cần có thực lực đều có thể vào." Tô Ngự bổ sung một câu.
"Tín hiệu mạng đã khôi phục, đã phát đi tín hiệu của căn cứ Thiên Tình, gần đây đã nhận được hai đợt thông tin, có người sống sót đang đổ về căn cứ của chúng ta." Dương Thạc nói.
"Theo sự gia nhập của người sống sót, căn cứ Thiên Tình của chúng ta cũng sẽ lớn mạnh lên, nhưng những mâu thuẫn với người sống sót mới đến cũng sẽ không ít, nên nhất định phải quản lý nghiêm ngặt." Tô Ngự bình tĩnh nói.
Mọi người gật đầu, mấy chục người sống sót do Dương Thạc mang về trước đây, ngay từ đầu đã xảy ra xung đột, nhưng đều đã được giải quyết.
Nhưng tiếp theo những người nhận được tín hiệu bên họ sẽ có khoảng trăm người sống sót dự kiến đến sau năm ngày nữa.
Đến lúc đó cũng sẽ có ma sát.
"Tóm lại một câu, thức ăn không phải cho không, dám gây chuyện thì cứ giết không tha." Tô Ngự lạnh lùng nói.
Thời tận thế không ưa những kẻ thánh nhân, lòng dạ mềm yếu chỉ chuốc họa vào thân.
Anh muốn xây dựng một tổ ấm giữ vững trật tự cuối cùng của nhân loại.
"Hiểu rõ!"
Mấy người đồng thanh đáp lại, họ đều là lính, sống sót qua thời tận thế hiểu rõ đạo đức không thể trói buộc con người, chỉ có thủ đoạn sắt máu mới xây dựng được trật tự.
"Cô gái xuất hiện hôm nay tên là Hạ Tình, sau này khi cô ấy xuất hiện các ngươi đều phải bảo vệ cô ấy!"
Mấy người nhìn nhau, dường như đều hiểu ra điều gì đó trịnh trọng nói: "Chúng tôi sẽ dùng mạng sống để bảo vệ cô ấy."
Hạ Tình, căn cứ Thiên Tình, mối liên hệ giữa hai cái tên này, mọi người dùng ngón chân cũng có thể nghĩ ra.
Mấy ngày tiếp theo, Hạ Tình đều bận rộn với cửa hàng của mình, mấy cửa tiệm đều lần lượt đang được trang trí.
Mở một cửa hàng gốm sứ, sau đó là cửa hàng trang sức bình thường, và cả những bộ quần áo từ không gian khác.
Hạ Tình dựa vào sức một mình đã kéo nền kinh tế của con phố này đi lên.
Hôm qua cô đã đến nhà máy gốm sứ ở không gian khác, thu thập không ít đồ gốm sứ, hôm nay đều đã đặt vào nhà kho, giờ đang chất lên xe vận chuyển về cửa hàng.
"Cậu, mấy món đồ sứ này bày lên trên kia, đây là máy thu ngân, giá cả đều đã ghi sẵn rồi."
"Một cái bát sứ này giá hơn hai trăm, đắt quá! Chắc chắn không có ai mua đâu." Cậu nhíu mày nói.
Mở cửa hàng bán đắt như vậy, đây là huyện chứ không phải thành phố lớn đâu.
"Cậu, cứ bán theo giá cháu ghi là được."
Nếu cô bán món này đến trung tâm thương mại ở Kinh Đô, ít nhất cũng bán được một hai ngàn.
"Đắt quá, chắc chắn không có ai mua, Tình Tình bán như vậy lỗ vốn đấy." Cậu nói.
Hạ Tình hơi nhíu mày, đây chính là lý do vì sao cô không muốn thuê người quen, đặc biệt là người nhà, dễ can thiệp vào quyết định của mình.
"Cậu đừng lo nữa, cứ làm theo lời cháu là được."
Cậu thấy Hạ Tình có vẻ không vui, mới gật đầu nhưng vẫn lo lắng! Như vậy lỗ vốn lắm.
Hạ Tình lại tuyển một thanh niên trẻ, nói: "Cháu thay phiên với cậu tôi làm việc là được, từ tám giờ sáng đến hai giờ chiều, từ hai giờ chiều đến tám giờ tối."
"Vâng!"
Đứa trẻ mới tuyển rất nghe lời, Hạ Tình nói gì nó đều nhớ.
"Mấy thứ này đều không giảm giá, không mặc cả! Nhớ chưa, bên này thì có thể giảm mười phần trăm." Hạ Tình nói.
"Vâng!"
Cửa hàng gốm sứ đã ổn thỏa, bên cạnh là cửa hàng tranh cô mở.
Cũng tuyển hai cô gái, một trong số đó là Hạ Phương.
"Mấy bức tranh này đều không giảm giá, yêu cầu của tôi là, tôi sẽ đưa các cô một tài khoản TikTok, mỗi ngày các cô đều phải livestream hai tiếng."
"Vâng!"
"Tình Tình, chúng ta đều là một nhà, chị thấy cái việc livestream này chị không biết làm, việc này vẫn giao cho Tiểu Lan đi."
Tiểu Lan hơi nhíu mày, thời buổi này ai mà không biết lướt TikTok chứ?
"Được, vậy Tiểu Lan mỗi ngày em livestream hai tiếng, bán được một bức tranh trên mạng tôi sẽ cho em một trăm tiền hoa hồng." Hạ Tình nói.
Tiểu Lan nghe thế, trên mặt lộ ra vẻ mừng rỡ, nói: "Vâng ạ!"
Hạ Phương thì không sao, cho rằng livestream bán tranh không kiếm được bao nhiêu tiền! Nhưng tiền hoa hồng thì khá tốt!
Một bức tranh được hoa hồng một trăm à! Cô ta cũng hơi động lòng.
Một ngày bán được mười bức tranh, vậy tiền hoa hồng một ngày là một ngàn!
"Tình Tình, chị cũng có thể livestream." Nghĩ đến đây Hạ Phương vội nói, có hoa hồng cô ta cũng muốn livestream.
Hạ Tình liếc lạnh cô ta một cái, nói: "Livestream một người là đủ."
Hạ Phương hơi nhíu mày, nghĩ hai nhà cũng là bà con sao không giúp mình?
Bạn đang nghe truyện tại kênh Youtube Su Kem Truyện, nếu thấy hay hãy cho mình xin 1 like, 1 chia sẻ, 1 đăng ký kênh. Chúc các bạn nghe truyện vui vẻ!
