Hạ Tình trở về nhà, hơi lo lắng cho thế giới bên kia, rốt cuộc lại xuất hiện thêm một con zombie biến dị. Thứ đó trông có vẻ sức tấn công mạnh lại đáng sợ. Tuy cô không mua được súng đạn, nhưng mua vài cây gậy bóng chày cùng mũ bảo hiểm phòng hộ bên đó chắc chắn sẽ dùng được phải không? Hạ Tình lập tức đặt một lô hàng gửi đến nhà kho, đợi khi hàng tới cô sẽ mang sang cho Tô Ngự. Buổi chiều cô sẽ đến cửa hàng gốm sứ, bày mấy món hàng mới hôm nay lên, còn vài bức tranh cũng phải mang đến cửa hàng tranh. Cô chất đồ gốm vào nhà kho ở huyện rồi tìm người kéo chúng đến cửa hàng. "Chị họ!" Một chàng trai trông thấy Hạ Tình vui mừng gọi to. "Sao lại là em? Nghỉ hè rồi hả?" Hạ Tình nhận ra là Dương Văn, con trai lớn của cậu cô, năm nay vừa mới thi đại học xong. "Vừa thi xong là bố đã bảo con qua phụ giúp liền, hôm nay bố đang thu hoạch rau ngoài ruộng." Dương Văn nói. Lúc cô ra ngoài hôm nay đã nghe mẹ cô nói, họ cũng thu mua luôn rau nhà cậu trồng. Gần đây đặt hàng số lượng lớn một lần nhiều, một nhà kho không đủ dùng, cô đơn thuần thuê luôn mấy nhà kho bên cạnh. "Vậy đúng lúc quá, bày đống hàng mới này lên đi! Trong xe còn nữa!" Hạ Tình từ cốp xe bưng ra một thùng gốm lớn. "Dạ!" Dương Văn thấy chị họ bưng nhẹ nhàng tưởng không nặng lắm. Nhưng đến khi anh bưng lên mới phát hiện ra sao mà nặng thế, ít nhất cũng phải sáu bảy mươi cân. Dương Văn nhìn Hạ Tình bưng xuống dễ dàng như vậy, giờ anh vô cùng nghi ngờ bản thân! Mình yếu đến thế sao? Hạ Tình mở các thùng ra, bày hết những chiếc cốc bên trong lên. "Mấy cái cốc này trông đẹp quá ha!" Dương Văn cười nói. "Đây là hàng mới, bày mấy thứ này lên đi." Hàng hóa trước đó bán gần hết rồi, mấy món này đều được bổ sung lại. Dương Văn lấy điện thoại ra chụp liên tục mấy cái cốc. "Chị thấy em chụp rất đẹp đó! Rất có cảm xúc!" Hạ Tình khen ngợi. Dương Văn thích chụp ảnh, nhưng máy ảnh thì quá đắt, anh toàn dùng điện thoại để chụp. "Con muốn thi vào khoa Nhiếp ảnh của Học viện Mỹ thuật Xuyên Dương, nhưng bố mẹ không đồng ý." Dương Văn nói đến đây hơi buồn. "Sao lại không đồng ý? Học viện Mỹ thuật Xuyên Dương cũng tốt mà!" Hạ Tình nhíu mày. Dương Văn thi đại học xong, điểm chưa ra, nguyện vọng cũng chưa nộp. "Mẹ bảo ngành nhiếp ảnh tốn tiền lắm, mà chỉ riêng một cái máy ảnh thôi đã mất mấy ngàn thậm chí cả chục ngàn rồi." Hạ Tình nghĩ đến lúc mình thi đỗ học viện mỹ thuật cũng tiêu không ít tiền, nhưng cô là con một. Dương Văn phía dưới còn có một em trai và một em gái. "Vậy chị tặng em một cái máy ảnh, em cứ chụp thật tốt đi, chị thấy em khá có năng khiếu đấy." Cô vừa nhìn thấy ảnh cốc Dương Văn chụp cảm giác lập tức sang chảnh hẳn lên. "Không, không cần đâu! Cái máy ảnh đó đắt lắm!" Dương Văn dù hơi động lòng, cũng biết chị họ giờ vừa mở cửa hàng vừa mở siêu thị, khá giàu. Nhưng anh vẫn ngại không muốn đòi hỏi chị họ, huống chi là món đồ đắt đỏ như vậy. "Có gì đâu, chị họ tặng em mà, em có thể chụp mấy đồ gốm trong cửa hàng, đăng lên mạng." Hạ Tình cười nói. Vậy cũng coi như là một hình thức quảng bá phải không? "Tuy trên TikTok có livestream, nhưng ảnh chụp cũng phải có chứ." "Cảm ơn chị họ! Em chắc chắn sẽ chụp mấy cái cốc sứ của cửa hàng mình thật đẹp!" Dương Văn xúc động nói. "Được!" Hạ Tình trực tiếp lấy điện thoại ra xem mấy mẫu máy ảnh trên JD, cô quyết định mua, trực tiếp một bước đến nơi luôn. Đặt mua chiếc Sony A7M4 giá cao. Hôm sau, Dương Văn đang phụ giúp trong cửa hàng, bố anh là Dương Chí Viễn cũng ở đó. "Bố, đây là cuốn bách khoa toàn thư về gốm sứ bố muốn, bố xem đi." Dương Văn lấy ra một cuốn sách đưa cho Dương Chí Viễn, đây là thứ bố bảo anh đặt mua trên mạng mấy hôm trước. Bố anh cũng muốn livestream, thằng bé kia livestream bán được khá nhiều hàng, tiền hoa hồng không ít, nếu ông muốn phát thì trước hết phải hiểu thứ này đã. "Xin chào, bưu tá JD, cho hỏi ai là Dương Văn?" Người giao hàng JD ôm một cái hộp bước vào. "Là cháu!" Dương Văn hơi xúc động, hôm qua chị họ đã bảo anh rồi, đã mua cho anh một cái máy ảnh trên JD. Không ngờ lại nhanh đến thế! Người giao hàng JD đặt đồ xuống, ký nhận rồi đi. "Đây là cái gì vậy?" Dương Chí Viễn hơi nhíu mày, con trai làm gì có tiền mà mua đồ? "Chị họ mua tặng con máy ảnh hôm qua!" Dương Văn vui mừng nói. Tiếp đó anh mở máy ảnh ra, thấy là model này, kinh ngạc đến mức không thốt nên lời. Trước đây anh đã xem rất nhiều máy ảnh trên mạng, giá của hầu hết mọi model anh thích anh đều xem qua. Rẻ cũng phải hai ba ngàn, bằng lương một tháng của bố anh rồi. Đắt thì cả chục ngàn. "Đây là máy ảnh giá một vạn đó!" Dương Văn mừng rỡ nói. "Thích quá đi!" Dương Văn ôm chặt lấy nói. Dương Chí Viễn đứng bên cạnh thì sốt ruột, nói: "Sao con lại để chị họ mua cho món đồ đắt như vậy chứ!" "Cái này đắt quá!" Dương Chí Viễn nhíu mày nói. Dương Văn cũng thấy nó rất đắt, nhưng anh nghĩ đến lời Hạ Tình nói với anh. "Bố yên tâm đi, sau này cứ nghỉ hè nghỉ đông là con sẽ đến cửa hàng phụ giúp làm việc!" Dương Văn xúc động, vội vàng lấy điện thoại ra chụp ảnh đăng lên WeChat. (Cảm ơn chị họ đã tặng quà cho em! Thích quá là thích) Một lúc sau, phía dưới đã có không ít người thích. Anh còn kết bạn với Hạ Lôi, phía dưới có bình luận của cậu ta. (Chị họ mượn 5 ngàn còn không cho, quay đầu lại mua máy ảnh cho cậu!) Dương Văn hơi nhíu mày, không thèm để ý đến bình luận này. Anh và Hạ Lôi cũng chỉ gặp nhau vào dịp Tết, rồi kết bạn WeChat. Anh còn có một em trai học tiểu học, một em gái 3 tuổi. Anh chỉ có thể bày tỏ lòng biết ơn với Hạ Tình trên WeChat, thật sự quá vui rồi, chiếc máy ảnh tốt như vậy sau này anh sẽ ôm nó ngủ! Nhớ lại lời chị họ nói, anh phải chụp thật đẹp mấy cái cốc sứ trong cửa hàng rồi đăng lên mạng. Dương Chí Viễn thấy con trai vui mừng, xúc động như vậy, ông cũng không muốn làm con mất hứng. Đành cầm sách lên, nhưng có mấy chữ ông không nhận ra, mỗi trang sách đều có mã số, chỉ cần lấy điện thoại ra quét là có thể nghe giải thích. Ông cũng muốn livestream bán mấy thứ đồ gốm này, gần đây ông cũng đang học cách thằng bé kia bình luận. Hạ Tình đi đến cửa hàng tranh, Tiểu Lan vừa livestream xong bán được hai bức tranh, trông thấy Hạ Tình đến vô cùng vui mừng. Nhưng một lúc sau Tiểu Lan lại lộ ra vẻ mặt muốn nói lại thôi. "Thưa chủ tiệm, em muốn nói với chị một chuyện! Đó là về Hạ Phương." Tiểu Lan biết Hạ Phương và Hạ Tình có quan hệ họ hàng, nên mấy ngày nay cô cũng đang phân vân không biết có nên nói không. Nhưng hôm nay cô thấy Hạ Phương thật quá đáng.
Bạn đang nghe truyện tại kênh Youtube Su Kem Truyện, nếu thấy hay hãy cho mình xin 1 like, 1 chia sẻ, 1 đăng ký kênh. Chúc các bạn nghe truyện vui vẻ!
