Chương 4: Mua Sắm Trực Tuyến
Ngoài ra, cô còn cần kiểm tra tốc độ thời gian trôi trong không gian để xác định lượng vật tư cần tích trữ.
Cô nghĩ một lát, liền chui ra khỏi không gian, lấy từ tủ lạnh bốn que kem, đặt lần lượt ở tầng một, tầng hai, hành lang và mảnh đất đen trong sân của khu nhà chính, đợi một tiếng sau xem chúng tan chảy thế nào.
Ra khỏi không gian, cô nhẹ nhàng bước đến cửa phòng ngủ nhìn vào, thấy Mặc Mặc ôm chú kỳ lân cầu vồng ngủ say, đầu ngửa ra sau, khuôn mặt mũm mĩm trông hệt như Shin – cậu bé bút chì.
Ngồi trước máy tính, Thẩm Uyển vừa ăn dưa hấu vừa tiếp tục viết danh sách đồ cần mua: phương tiện di chuyển, dụng cụ phòng thân, vật tư y tế, nhu yếu phẩm, gạo mì dầu ăn…
Một số vật tư cô định mua trên các trang thương mại điện tử, đặt hàng tiện lợi, còn những thứ số lượng lớn thì phải ra chợ mua.
Cô mở Taobao, đặt năm bộ túi thoát hiểm động đất, bên trong có dây cứu hộ, đèn pin, xẻng công binh…, lại mua thêm mười lều giữ nhiệt, mười con dao quân đội, mười búa rìu đa năng ở cùng cửa hàng, tốn gần sáu nghìn tệ.
Chỉ có điều vũ khí bây giờ khó kiếm, đành chọn mấy loại dao nhỏ tích trữ trước, xem sau này có cơ hội mua mấy thứ như dao dài không.
Đợt thiên tai đầu tiên là mưa lớn, trải qua kiếp trước khiến Thẩm Uyển hiểu rất rõ thứ cần gấp là gì.
Năm xuồng cao su chống đâm chống cắt, mười bộ đồ chống thấm, mười bộ đồ lặn, mười bình dưỡng khí, một trăm bộ đồ bảo hộ y tế, một trăm kính bảo hộ chống sương mù.
Cô lại mua hai xuồng máy chạy dầu diesel, chọn cấu hình cao nhất, loại dày chống đâm, bơm hơi nhanh hai mươi giây. Sau đó mua riêng ắc quy và động cơ đẩy điện, để xuồng có thể dùng cả dầu và điện.
Ngày thứ ba của trận mưa lớn, toàn thành phố sẽ mất điện, Thẩm Uyển đặt thêm hai trăm cây nến to, hai mươi đèn sạc năng lượng mặt trời, hai mươi tấm bạt chống thấm cỡ lớn, mười túi chống thấm siêu to, tổng cộng gần ba mươi nghìn tệ.
Đợt thiên tai thứ hai là cực hàn, nhiệt độ thấp nhất xuống tới âm 52 độ C, kiếp trước Thẩm Uyển quấn hết chăn mền lên người vẫn thấy lạnh thấu xương.
Cô tìm thấy một cửa hàng đồ giữ nhiệt công nghệ cao trên trang mua sắm, quảng cáo có thể chịu được nhiệt độ âm hơn hai mươi độ, liền đặt ngay, mỗi loại người lớn và trẻ em mười bộ.
Năm cái chăn lông vũ và năm cái chăn bông dày, mười bộ ga gối đệm có lót lông, cửa hàng tặng thêm mấy cặp gối. Cô biết chỉ dựa vào đắp chăn giữ ấm là không thực tế, sau này sẽ cải tạo phòng ngủ và giường.
Áo khoác lông vũ dày và quần lông vũ, mỗi loại lớn nhỏ mười bộ, của Thẩm Mặc Mặc thì mua nhiều cỡ khác nhau. Đồ ngủ nhung, mỗi loại lớn nhỏ năm bộ, áo khoác quân đội siêu to mười cái, để có thể ôm Mặc Mặc vào lòng quấn lại.
Mũ len kiểu Nga và khăn quàng cổ, mỗi loại lớn nhỏ mười bộ, khẩu trang dày, găng tay, kính chắn gió, mỗi loại lớn nhỏ mười bộ. Lại mua hơn chục đôi ủng chống thấm dày, đồ giữ nhiệt, áo len lót lông và quần lót lông hơn chục bộ.
Quần áo bốn mùa, mỗi loại lớn nhỏ năm mươi bộ, đều chọn màu xám đen cho kín đáo an toàn. Cộng với đồ có sẵn trong nhà, chắc là đủ. À, còn quần lót, tất mỗi loại một trăm hộp, quần lót dùng một lần một nghìn hộp.
Nghĩ một lát, cô lại thêm vào giỏ hàng: túi chườm nước nóng, bình sưởi sạc điện, pin dự phòng mỗi loại hai mươi cái, máy sưởi gió và dầu sưởi mỗi loại hai mươi cái, chăn điện năm cái. Miếng dán giữ nhiệt mười thùng (một vạn miếng), miếng dán ấm chân một nghìn miếng, tổng cộng hơn bảy mươi nghìn tệ.
Tính đến vấn đề năng lượng, Thẩm Uyển lên mạng tìm kiếm, không ngờ lại có bán tấm pin năng lượng mặt trời và ắc quy. Vốn đang lo không biết mua ở đâu, cảm ơn sự tiện lợi của mua sắm trực tuyến.
So sánh vài cửa hàng, cô chọn mười tấm pin mặt trời rộng nửa mét dài một mét, kích thước này đặt bên cửa sổ sạc sẽ không gây chú ý. Trong ngày tận thế, khiêm tốn là nguyên tắc sinh tồn tốt nhất.
Lại chọn năm cái ắc quy, nhưng chỉ có thể chạy được các thiết bị điện công suất nhỏ, hoặc sạc đồ điện tử, hai thứ này đã gần mười nghìn tệ.
Còn phải nghĩ cách giải quyết vấn đề nấu nướng. Gas thì đừng hòng, bình gas bị hạn chế mua, chỉ còn bếp cồn hoặc than đá.
Mấy thứ này trên mạng khó mua, phí vận chuyển đắt quá, đợi lúc rảnh ra chợ mua sỉ.
Đợt thiên tai thứ ba là cực nóng, Thẩm Uyển cố nhớ lại những thứ cần thiết nhất lúc đó.
Năm cái chiếu tre, chiếu lụa mát trong nhà không mát bằng chiếu tre. Hai mươi cái quạt điều hòa. Máy làm đá thì không cần, đợi cực hàn đến, để ngoài trời là đông thành cục đá.
Một thùng quạt nhỏ chạy điện, sạc đầy pin có thể dùng luân phiên. Hai mươi tấm cách nhiệt, năm bộ rèm cách nhiệt, hai mươi cuộn màng cách nhiệt cách lạnh.
Áo chống nắng, mỗi loại lớn nhỏ hai mươi cái, kem chống nắng chỉ số cao nhất hai trăm tuýp. Kiếp trước nhiệt độ ngoài trời cao nhất lên tới 60 độ, da tiếp xúc với ánh nắng vài giây là bị bỏng.
Thời tiết cực nóng, muỗi bọ sinh sôi, các loại xác chết lên men thối rữa sinh ra vi khuẩn, thêm mười mặt nạ phòng độc, một vạn khẩu trang y tế, mười thùng nước khử trùng.
Mười cuộn lưới chống muỗi nano, mười tấm rèm chống muỗi, cùng vài thùng thuốc diệt côn trùng và găng tay cao su…
Đặt hàng thành công, chi hơn hai mươi nghìn tệ.
Thẩm Uyển đứng dậy vận động một chút, lại ăn một miếng bánh nhỏ, tâm trạng bực bội mới dịu đi.
Nhìn đồng hồ treo tường, 3:45 chiều, chắc chắn đã quá một tiếng, cô bèn vào không gian kiểm tra độ tan chảy của kem.
Đứng trên lối đi lát đá xanh giữa sân, nhìn mấy que kem đã chảy mềm nhũn, có vẻ thời gian trên mảnh đất đen không đứng yên, cây cối chắc có thể mọc được.
Lại kiểm tra hành lang và tầng một, tầng hai của khu nhà chính, kem vẫn cứng nguyên.
Nghĩa là trong không gian tứ hợp viện này, chỉ có thời gian trên mảnh đất đen là trôi, các phòng khác kể cả hành lang đều hoàn toàn đứng yên.
Đối với cô, đây thực sự là một tin tốt.
Vừa nãy còn lo không có nhiên liệu nấu ăn, giờ có thể giải quyết rồi. Cô có thể nấu chín thức ăn, bỏ nóng vào không gian bảo quản, lúc ăn lấy ra vẫn còn nóng hổi.
Ra khỏi không gian, suy nghĩ một lát, cô vẫn đặt năm cái bếp cồn và mười thùng cồn khô. Biết đâu lại dùng được, mà thứ này để lộ ra ngoài cũng không thu hút sự chú ý.
Cô đổi tất cả địa chỉ nhận hàng thành một vị trí khá khuất trong hầm gửi xe, hầm gửi xe của mấy tòa nhà gần đó đều thông nhau, dù có bị người ta để ý cũng không biết cô ở đâu.
Đúng lúc này, Thẩm Uyển nghe thấy động tĩnh trong phòng ngủ, đoán là Mặc Mặc dậy rồi, đẩy cửa ra thì thấy cậu bé mập mạp đang chơi với chú kỳ lân cầu vồng, ôm đầu con thú cưng cọ cọ hôn hít.
Thẩm Mặc Mặc tuổi Ngựa, lúc mới nhận được con kỳ lân này đã rất thích, nhưng cậu nhất quyết cho rằng nó là một chú ngựa nhỏ, tối nào đi ngủ cũng phải ôm.
Cô trèo lên giường, hôn lên trán Mặc Mặc: “Bé con dậy rồi à, mẹ cũng muốn hôn nào!”
Nhìn cậu bé mập mạp dí mặt vào má mình cọ cọ, Thẩm Uyển cười không ngớt, cô quên mất, Thẩm Mặc Mặc chưa biết hôn, nó tưởng áp má vào nhau là hôn rồi~~
“Uống sữa~” giọng nói non nớt vang lên.
Thẩm Uyển cười: “Mặc Mặc đói rồi phải không, mẹ đi pha sữa cho con, con ngoan nhé!”
Cô pha cho Mặc Mặc một bình sữa để con tự uống, chợt nhớ ra mình đã bỏ qua một thứ rất quan trọng: đồ dùng cho em bé.
