Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Xuyên thư làm nữ phụ ẩm ương, nam chính da thịt khát chẳng buông tha > Chương 24

Chương 24

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 24 có bản audio.

Chương 24: Sở Duật Châu sợ bóng tối

 

Văn Miên không vướng bận chuyện này nữa.

 

Cô cúi đầu nhìn mình: quần áo nhăn nhúm, tóc tai hơi rối, trên đỉnh đầu còn có một lọn tóc dựng đứng, vuốt thế nào cũng không xuôi.

 

Quay sang nhìn Sở Duật Châu, áo sơ mi của anh cũng hơi nhăn, nhưng tổng thể vẫn sạch sẽ gọn gàng.

 

Ừm... thì sao chứ? Anh ta cũng chẳng khá hơn cô là bao.

 

“À,” Văn Miên khẽ nói, “em về ký túc xá trước đây.”

 

Sở Duật Châu ngẩng lên nhìn cô.

 

“Sách.”

 

Văn Miên ngẩn ra: “Hả?”

 

“Cuốn thứ hai,” anh đưa cuốn tiểu thuyết trinh thám kia qua, “cuốn này tôi đọc xong rồi, lần sau mang cho tôi.”

 

Văn Miên: “...”

 

Anh ta coi cô là thư viện người sao? Mượn sách mà còn ra vẻ, làm nam chính thì giỏi lắm à?

 

Cô thầm phàn nàn trong đầu, nhưng tay vẫn rụt rè đưa ra nhận cuốn sách.

 

Ngón tay cô chạm vào bìa sách, tay Sở Duật Châu khẽ động, Văn Miên vô tình lướt qua đầu ngón tay anh.

 

Lạnh.

 

Hoàn toàn khác với thân nhiệt nóng bỏng đêm qua.

 

Văn Miên ngượng ngùng rụt tay về, nhét cuốn sách vào cặp.

 

“... Biết rồi.”

 

Nhét sách vào cặp xong, Văn Miên sợ anh lại hỏi chuyện đêm qua nên vội vàng chuồn mất.

 

Sở Duật Châu đứng tại chỗ, nhìn bóng dáng cô dần đi xa. Nơi đầu ngón tay vừa bị Văn Miên chạm vào vẫn còn vương lại cảm giác hơi lạnh.

 

Anh cụp mắt, ánh nhìn thoáng qua một tia tối lại.

 

Cảm giác ôm con mèo nhỏ đêm qua...

 

Hình như cũng không tệ.

 

-

 

Phòng 113.

 

Văn Miên tắm xong bước ra, cả người mềm nhũn vì hơi nước, mặc đồ ngủ ngồi trên ghế lau tóc.

 

Tô Vãn ra ngoài tập kịch, Lâm Hiểu Hiểu và mấy người khác từ sáng đã đi tham gia hoạt động gì đó của trường, nên bây giờ trong phòng chỉ có mình cô.

 

Trong đầu, giọng 888 vang lên u ám: 【Bản hệ thống ngủ đêm qua đã bỏ lỡ chuyện gì à? Sao ngủ dậy lại thấy cô với nam chính thân hơn rồi?】

 

Văn Miên sững người, chiếc khăn lau tóc dừng giữa không trung.

 

“Có à?”

 

【Cô có vẻ không còn sợ nam chính nữa.】

 

Văn Miên vắt khăn lên cổ, nghiêm túc suy nghĩ.

 

Đúng lúc 888 tưởng cô sẽ nói ra lý do chính đáng nào đó, Văn Miên kéo dài giọng:

 

“Không ngờ ông tám lại quan tâm đến từng tiến bộ nhỏ của tôi đến vậy...”

 

888: 【... Trong lúc bản hệ thống ngủ, cô có nâng cấp độ dày mặt không đấy?】

 

Văn Miên: “Đó là sự thật, không phải nâng cấp.”

 

【Đừng có đánh trống lảng. Bản hệ thống đã nói rồi, làm nghề này tối kỵ nhất là yêu nam chính.】

 

888 dừng lại một chút, 【Hơn nữa trong nguyên tác, nam chính sau này sẽ gặp nữ chính. Trước khi gặp nữ chính, anh ta là học sinh xuất sắc tốt nghiệp khoa Vô Tình.】

 

Văn Miên im lặng. 888 nói mấy chuyện này với cô làm gì? Giữa cô và nam chính ngoài nhiệm vụ ra thì chẳng có gì cả.

 

Dù đêm qua có ôm nhau, thì cũng xuất phát từ đức tính hay giúp đỡ người khác của cô.

 

“... Ông tám à, ông bị nhiễm não tình ái à?” Giọng Văn Miên mang theo chút khó hiểu thành thật, “Từ chuyện tôi không sợ nam chính, sao ông lại suy ra tôi thích anh ta vậy?”

 

Cô dừng một chút rồi nói thêm: “Mở điểm neo trên bản đồ game chắc cũng không nhanh bằng ông suy diễn đâu.”

 

888 nghẹn lời: 【... Bản hệ thống là phòng bị từ xa.】

 

Cuốn sách nuôi dạy trẻ có nói, nhất định phải ngăn trẻ yêu phải gã tóc vàng bên ngoài, không thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

 

Tuy nam chính không phải tóc vàng, nhưng hậu quả việc Văn Miên yêu nam chính cũng nghiêm trọng không kém.

 

Cho nên tóc vàng = nam chính.

 

Văn Miên an ủi 888: “Ông yên tâm, giờ tôi không còn sợ nam chính nữa là vì tôi phát hiện ra Sở Duật Châu cũng có thứ phải sợ!”

 

888 hơi nghi ngờ: 【Thật hay đùa? Nam chính sợ gì cơ?】

 

Trong hồ sơ dữ liệu nguyên tác, nhân vật Sở Duật Châu gần như không có điểm yếu, sao trong tình tiết hiện tại lại có thứ phải sợ nhỉ?

 

Văn Miên nhếch môi, giọng đầy đắc ý: “Sở Duật Châu sợ bóng tối.”

 

888 giọng đầy nghi hoặc: 【Cô chắc chứ?】

 

“Chắc chắn,” Văn Miên quả quyết, “đêm qua anh ta co ro trên tấm lót run bần bật, ông không thấy cảnh đó đâu.”

 

“Còn là tôi, Văn Miên đại vương hay giúp đỡ người khác, rộng lượng tốt bụng đã khai sáng cho anh ta đấy.”

 

888 im lặng, 【... Cô chắc người run bần bật là nam chính chứ không phải cô chứ?】

 

Văn Miên quăng khăn lên lưng ghế, chống nạnh: “Ông tám, không nên có định kiến. Bây giờ tôi big bạo lắm.”

 

888: 【... Nhưng đêm qua nhiệm vụ của cô thất bại rồi. Kịch bản mỹ nhân cứu anh hùng bị cô diễn thành bảo vệ cứu hai vị hiền tài.】

 

Tư thế chống nạnh của Văn Miên cứng đờ.

 

“Hai vị hiền tài nào?”

 

【Cô và nam chính.】

 

Văn Miên: “...”

 

Cô phát hiện mình không thể phản bác được. Bác bảo vệ một mình đẩy cửa ra, anh dũng cứu cô và nam chính đang bị nhốt.

 

Hóa ra MVP cuối cùng lại là bác bảo vệ sao?

 

Hai tay cô từ từ buông xuống, cả người như quả bóng bị xì hơi, từ “big bạo” nhanh chóng tụt xuống “small bạo”.

 

“Vậy phải làm sao?” Cô ngồi phịch xuống ghế, ngả người ra sau tựa vào lưng ghế, “Tôi còn phải làm lại nhiệm vụ này à?”

 

Lần đầu dẫn Sở Duật Châu vào phòng tối còn dễ, chứ lần nữa thì chỉ có kẻ ngốc mới bị lừa lần hai.

 

Văn Miên không cam tâm, tranh luận với 888: “Thật ra tôi vẫn có mỹ nhân cứu anh hùng mà. Đêm qua nam chính lên cơn sợ hãi không gian kín, tôi đã ở bên an ủi, chỉ là ông tám đang ngủ nên không thấy thôi!”

 

888 bán tín bán nghi, nó thật sự không tưởng tượng nổi cảnh Văn Miên có thể lớn gan an ủi nam chính.

 

【... Cô chắc chứ?】

 

“Chắc chắn, nhất định và khẳng định luôn!” Văn Miên quả quyết.

 

888 cũng hơi do dự, dù sao nếu thật sự làm lại nhiệm vụ này, lỡ Văn Miên lại bị bắt quả tang thì sao?

 

Làm lại lần nữa chắc vẫn thất bại, chi bằng nó nhắm mắt cho qua, coi như nhiệm vụ thành công.

 

【Vậy lần này coi như cô hoàn thành nhiệm vụ, lần sau tiếp tục cố gắng nhé.】

 

Mắt Văn Miên sáng lên: “Ông tám, tôi đột nhiên phát hiện ông cũng tốt đấy chứ.”

 

888 được khen nên phổng mũi, nghĩ kỹ lại thì đúng là mình cũng khá tốt, bèn nhận lời khen:

 

【Đâu có đâu có, cũng chỉ hơn cô một chút thôi.】

 

Văn Miên chớp mắt, chẳng hề khiêm tốn: “Vậy vẫn là tôi tốt hơn.”

 

888: 【...】

 

-

 

Buổi chiều.

 

Văn Miên đeo cặp bước ra khỏi cổng trường, lên xe buýt đến nhà Hạ Nguyệt.

 

Mỗi tuần hai buổi dạy kèm, cô dần đã quen.

 

Hạ Nguyệt là một cô bé thông minh, nền tảng không tệ, chỉ thiếu chút định hướng về cách giải bài. Mỗi lần đến, Văn Miên đều mang theo một quyển ghi chép các dạng bài đã tự tổng hợp, nhắm vào phần yếu của Hạ Nguyệt trong tuần.

 

Mẹ Hạ Nguyệt cũng rất nhiệt tình, lần nào cũng chuẩn bị sẵn hoa quả rửa sạch đặt trên bàn trà ở phòng khách.

 

Văn Miên bấm chuông cửa, người ra mở cửa là Hạ Nguyệt.

 

“Chị!” Hạ Nguyệt mặc đồng phục, mặt tươi cười, “Chị vào nhanh lên, hôm nay bài kiểm tra toán của em có một câu đại khó không làm được.”

 

Văn Miên thay dép, theo Hạ Nguyệt vào phòng.

 

Giảng xong câu đại đó, mắt Hạ Nguyệt sáng lên, cô bé cầm bút viết lia lịa trên giấy nháp, cuối cùng đẩy đáp án về phía Văn Miên: “Chị xem, có phải như thế này không?”

 

Văn Miên xem qua quá trình tính toán, gật đầu: “Hoàn toàn chính xác.”

 

Hạ Nguyệt vui vẻ lục lọi trong cặp, cuối cùng móc ra một túi xoài sấy nhét vào tay Văn Miên:

 

“Tặng chị này! Mẹ em tuần trước đi du lịch mang về, ngon lắm.”

 

Văn Miên chưa kịp từ chối, Hạ Nguyệt đã nhét túi xoài sấy vào ngăn bên cạnh cặp của cô.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi